

Hoàng Hồng Hà
Giới thiệu về bản thân



































Từ ngàn đời nay, dân tộc Việt Nam ta đã hun đúc nên những giá trị đạo đức cao đẹp, trong đó nổi bật là truyền thống "Lá lành đùm lá rách" – một biểu tượng thiêng liêng của lòng nhân ái và tinh thần đùm bọc lẫn nhau. Truyền thống ấy không chỉ làm nên vẻ đẹp tâm hồn Việt mà còn là nguồn sức mạnh bền bỉ đưa dân tộc ta vượt qua bao gian nan thử thách. Giữa cuộc sống bộn bề hôm nay, việc gìn giữ và phát huy truyền thống ấy càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Câu tục ngữ "Lá lành đùm lá rách" tuy ngắn gọn nhưng chan chứa triết lý sâu sắc. "Lá lành" tượng trưng cho những con người đủ đầy, may mắn; "lá rách" là hình ảnh những mảnh đời bất hạnh, thiếu thốn. Và hành động “đùm” ở đây chính là sự chở che, nâng đỡ đầy yêu thương. Qua đó, ông cha ta muốn nhắn gửi rằng trong cuộc sống, mỗi người không chỉ biết sống cho riêng mình mà còn cần biết cảm thông, sẻ chia với những số phận kém may mắn hơn. Tinh thần “lá lành đùm lá rách” được thể hiện rõ nét trong muôn vàn hành động thường ngày. Đó là những đợt quyên góp cứu trợ đồng bào miền Trung mỗi mùa lũ về, là những suất cơm từ thiện âm thầm trao tay người vô gia cư trong đêm lạnh. Đó còn là những phong trào “Nuôi heo đất vì bạn nghèo”, những lớp học miễn phí cho trẻ em vùng cao. Từ những việc nhỏ đến những việc lớn, tất cả đều thắp lên ngọn lửa yêu thương, sưởi ấm biết bao mảnh đời bất hạnh. Gìn giữ truyền thống "Lá lành đùm lá rách" có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó giúp những người khó khăn có thêm niềm tin và nghị lực để vượt qua nghịch cảnh, đồng thời thắt chặt tình đoàn kết trong cộng đồng, tạo nên sức mạnh to lớn để dân tộc ta vững bước trong thời đại mới. Hơn nữa, truyền thống này còn làm cho xã hội trở nên nhân văn, ấm áp hơn, xóa nhòa đi những ranh giới của sự vô cảm, ích kỷ. Thế nhưng, trong nhịp sống hối hả hôm nay, vẫn còn những người thờ ơ, vô tâm trước nỗi đau của đồng loại. Chính vì vậy, mỗi chúng ta – đặc biệt là thế hệ trẻ – càng phải ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm gìn giữ và lan tỏa truyền thống tốt đẹp ấy. Chỉ cần một ánh mắt cảm thông, một bàn tay đưa ra đúng lúc, ta đã góp phần làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn. Bản thân em hiểu rằng truyền thống “Lá lành đùm lá rách” không chỉ là đạo lý sống mà còn là niềm tự hào dân tộc. Em nguyện sẽ sống chan hòa, biết yêu thương, giúp đỡ những người xung quanh bằng những hành động nhỏ nhất: giúp bạn bè học tập, tham gia hoạt động thiện nguyện, sẻ chia cùng những mảnh đời bất hạnh. Chính từ những điều nhỏ bé ấy, em tin yêu thương sẽ được nhân rộng khắp mọi nơi. "Lá lành đùm lá rách" là viên ngọc quý trong kho tàng truyền thống dân tộc, là ngọn lửa ấm áp thắp sáng tâm hồn mỗi con người Việt Nam. Bằng tình yêu thương chân thành và lòng nhân ái, chúng ta sẽ cùng nhau vun đắp một xã hội tràn đầy tình người.
Dưới đây là phần trả lời ngắn gọn cho các câu hỏi: --- Câu 1. Văn bản trên có sự kết hợp giữa phương thức biểu cảm với các phương thức bổ trợ là miêu tả, tự sự, thuyết minh, và nghị luận. --- Câu 2. Chủ đề của văn bản là: Ngợi ca món phở - một nét đẹp bình dị, thân thuộc trong đời sống văn hóa, tinh thần của người Việt Nam. --- Câu 3. a. Phép liên kết: Lặp từ ngữ ("thịt chín", "thịt tái", "miếng thịt chín"). b. Phép liên kết: Thay thế (từ "việc ấy" thay thế cho hành động "thái sẵn thịt chín, thái vụn ra"). --- Câu 4. Cái tôi của tác giả là cái tôi tinh tế, tài hoa và đầy cảm xúc, thể hiện sự gắn bó sâu sắc với những hình ảnh bình dị của cuộc sống và khả năng cảm nhận vẻ đẹp giản dị một cách sâu sắc, thi vị. --- Câu 5. Một số câu văn bộc lộ cảm xúc của tác giả trong đoạn (4): "Có những lúc, tôi muốn thu thanh vào đĩa, tất cả những cái tiếng rao hàng quà rong..." (bộc lộ sự tiếc nuối). "Những tiếng rao ấy, một phần nào vang hưởng lên cái nhạc điệu sinh hoạt chung của chúng ta đấy." (thể hiện niềm trân trọng, yêu quý quá khứ). => Những câu văn này cho thấy sự hoài niệm và trân trọng của tác giả đối với âm thanh quen thuộc của cuộc sống xưa. --- Câu 6. Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi chiều rong chơi ngoài đồng. Em nhớ nhất là những lần thả diều cùng lũ bạn, tiếng cười vang cả cánh đồng rộng. Mỗi khi gió thổi, con diều bay vút lên cao như mang theo ước mơ bé nhỏ của chúng em. Cảm giác chạy nhảy dưới nắng vàng, mồ hôi ướt áo mà lòng vẫn thấy vui sướng mãi không quên. Đó là quãng thời gian hồn nhiên, trong trẻo nhất mà em luôn nâng niu trong tim mình.