

K21_TRUNG_NguyenHaBaoAnh_2
Giới thiệu về bản thân



































Trong cuộc sống hàng ngày, việc góp ý và nhận xét người khác là điều không thể tránh khỏi, nhằm giúp nhau hoàn thiện và phát triển. Tuy nhiên, cách thức và hoàn cảnh thực hiện việc này đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo hiệu quả và tránh gây tổn thương. Việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là một vấn đề cần được xem xét cẩn trọng.
Góp ý, nhận xét là hành động đưa ra những ý kiến, đánh giá nhằm giúp người khác nhận ra điểm mạnh, điểm yếu để cải thiện bản thân. Tuy nhiên, khi thực hiện trước đám đông, hành động này có thể mang lại những hệ quả không mong muốn. Người bị góp ý có thể cảm thấy xấu hổ, bị tổn thương lòng tự trọng, dẫn đến tâm lý e ngại, mất tự tin. Đặc biệt, trong môi trường học đường hoặc công sở, việc này có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa các cá nhân, tạo ra sự căng thẳng, mất đoàn kết.
Mặt khác, việc góp ý trước đám đông có thể khiến người nghe cảm thấy bị chỉ trích công khai, dẫn đến phản ứng tiêu cực, thậm chí là chống đối. Điều này không chỉ làm giảm hiệu quả của góp ý mà còn có thể gây ra mâu thuẫn, xung đột. Hơn nữa, trong một số trường hợp, người góp ý có thể vô tình tạo ra hiệu ứng đám đông, khiến người khác cũng tham gia vào việc chỉ trích, gây áp lực lớn cho người bị góp ý.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng, trong một số tình huống, việc góp ý trước đám đông có thể mang lại hiệu quả tích cực, như khi cần nhấn mạnh một vấn đề chung, rút kinh nghiệm cho tập thể. Điều quan trọng là cách thức và thái độ khi góp ý. Nếu được thực hiện một cách tế nhị, mang tính xây dựng và tôn trọng, việc góp ý có thể giúp mọi người cùng tiến bộ.
Để góp ý hiệu quả, người góp ý cần lựa chọn thời điểm, không gian phù hợp, sử dụng ngôn ngữ nhẹ nhàng, tránh công kích cá nhân. Việc góp ý nên tập trung vào hành vi, hành động cụ thể, không đánh giá con người. Ngoài ra, cần lắng nghe phản hồi từ người được góp ý, tạo điều kiện cho họ bày tỏ quan điểm, cảm xúc.
Tóm lại, việc góp ý, nhận xét người khác là cần thiết trong cuộc sống, nhưng cần được thực hiện một cách khéo léo, tôn trọng và phù hợp với hoàn cảnh. Góp ý trước đám đông chỉ nên thực hiện khi thật sự cần thiết và phải đảm bảo không gây tổn thương cho người khác. Chúng ta cần rèn luyện kỹ năng giao tiếp, ứng xử để việc góp ý trở thành công cụ giúp nhau hoàn thiện, chứ không phải là nguyên nhân gây ra mâu thuẫn, chia rẽ.
Truyện ngắn Ai biểu xấu của Nguyễn Ngọc Tư là một tác phẩm giàu tính nhân văn, phản ánh sâu sắc những định kiến xã hội đối với ngoại hình con người. Nhân vật chính, một cô gái có ngoại hình không ưa nhìn, phải chịu đựng sự miệt thị và xa lánh từ cộng đồng. Tuy nhiên, bên trong vẻ ngoài ấy là một tâm hồn trong sáng, đầy nghị lực và khát khao được yêu thương. Tác phẩm đặt ra câu hỏi về giá trị thực sự của con người, liệu ngoại hình có phải là thước đo duy nhất để đánh giá một cá nhân?
Về hình thức, Nguyễn Ngọc Tư sử dụng ngôi kể thứ nhất, tạo nên sự gần gũi và chân thực trong việc truyền tải cảm xúc của nhân vật. Ngôn ngữ mộc mạc, đậm chất Nam Bộ, cùng với cách kể chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với nhân vật. Câu hỏi “Ai biểu xấu?” được lặp đi lặp lại như một lời tự vấn, đồng thời là sự phản kháng trước những định kiến xã hội.
Tác phẩm không chỉ là lời lên án sự phân biệt đối xử dựa trên ngoại hình mà còn là lời kêu gọi mọi người hãy nhìn nhận và trân trọng giá trị bên trong của mỗi con người. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư truyền tải thông điệp về lòng nhân ái, sự cảm thông và tôn trọng lẫn nhau trong xã hội.
Tác phẩm đã truyền tải thông điệp là lòng nhân ái, sự cảm thông và cách ứng xử có văn hóa. Trước khi nói điều gì, hãy nghĩ đến cảm xúc của người nghe. Cảm giác là chuyện cá nhân, nhưng lời nói có thể trở thành “vũ khí” với người khác nếu ta không cẩn trọng.
Em đồng tình với quan điểm trong đoạn văn. Trong cuộc sống, lời nói có thể chữa lành nhưng cũng có thể làm tổn thương sâu sắc. Nhất là khi lời phê bình thiếu tinh tế, được phát ra ở nơi đông người, nó có thể trở thành một “vết sẹo” tinh thần lâu dài. Vị giám khảo trong văn bản đã không kiểm soát được cách diễn đạt, khiến thí sinh bị tổn thương chỉ vì ngoại hình – điều mà không ai được lựa chọn.
Đoạn văn dạy chúng ta bài học về lòng nhân ái, sự cảm thông và cách ứng xử có văn hóa. Trước khi nói điều gì, hãy nghĩ đến cảm xúc của người nghe. Cảm giác là chuyện cá nhân, nhưng lời nói có thể trở thành “vũ khí” với người khác nếu ta không cẩn trọng.
Em đồng tình với quan điểm trong đoạn văn. Trong cuộc sống, lời nói có thể chữa lành nhưng cũng có thể làm tổn thương sâu sắc. Nhất là khi lời phê bình thiếu tinh tế, được phát ra ở nơi đông người, nó có thể trở thành một “vết sẹo” tinh thần lâu dài. Vị giám khảo trong văn bản đã không kiểm soát được cách diễn đạt, khiến thí sinh bị tổn thương chỉ vì ngoại hình – điều mà không ai được lựa chọn.
Đoạn văn dạy chúng ta bài học về lòng nhân ái, sự cảm thông và cách ứng xử có văn hóa. Trước khi nói điều gì, hãy nghĩ đến cảm xúc của người nghe. Cảm giác là chuyện cá nhân, nhưng lời nói có thể trở thành “vũ khí” với người khác nếu ta không cẩn trọng.
Em đồng tình với quan điểm trong đoạn văn. Trong cuộc sống, lời nói có thể chữa lành nhưng cũng có thể làm tổn thương sâu sắc. Nhất là khi lời phê bình thiếu tinh tế, được phát ra ở nơi đông người, nó có thể trở thành một “vết sẹo” tinh thần lâu dài. Vị giám khảo trong văn bản đã không kiểm soát được cách diễn đạt, khiến thí sinh bị tổn thương chỉ vì ngoại hình – điều mà không ai được lựa chọn.
Đoạn văn dạy chúng ta bài học về lòng nhân ái, sự cảm thông và cách ứng xử có văn hóa. Trước khi nói điều gì, hãy nghĩ đến cảm xúc của người nghe. Cảm giác là chuyện cá nhân, nhưng lời nói có thể trở thành “vũ khí” với người khác nếu ta không cẩn trọng.
Em đồng tình với quan điểm trong đoạn văn. Trong cuộc sống, lời nói có thể chữa lành nhưng cũng có thể làm tổn thương sâu sắc. Nhất là khi lời phê bình thiếu tinh tế, được phát ra ở nơi đông người, nó có thể trở thành một “vết sẹo” tinh thần lâu dài. Vị giám khảo trong văn bản đã không kiểm soát được cách diễn đạt, khiến thí sinh bị tổn thương chỉ vì ngoại hình – điều mà không ai được lựa chọn.
Đoạn văn dạy chúng ta bài học về lòng nhân ái, sự cảm thông và cách ứng xử có văn hóa. Trước khi nói điều gì, hãy nghĩ đến cảm xúc của người nghe. Cảm giác là chuyện cá nhân, nhưng lời nói có thể trở thành “vũ khí” với người khác nếu ta không cẩn trọng.