Hoàng Thiếu Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thiếu Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản.


Văn bản được viết theo thể thơ tự do. Dựa vào số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau


Câu 2. Liệt kê một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò.


Một số từ ngữ, hình ảnh gợi nhớ về kí ức tuổi học trò:

“Sân trường hẹp lại”,

“Cây phượng gù”,

“chùm hoa”,

“tiếng ve kêu”,

“tà áo mỏng bay qua cổng trường”,

“sách giáo khoa xưa”,

“mái tóc chớm màu mưa”,

“mái trường như bóng mẹ”,

“tấm bảng xanh bát ngát”.


Câu 3. Chỉ ra và làm rõ hiệu quả của biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong các dòng thơ in đậm.


“Thôi đừng nghe tiếng ve kêu cháy ruột

Để người lính bình yên nằm dưới cánh rừng già”



Biện pháp nghệ thuật: Ẩn dụ, hoán dụ và tương phản.

Phân tích hiệu quả:

“Tiếng ve kêu cháy ruột” là ẩn dụ chỉ tiếng ve da diết, gợi nỗi nhớ mùa hè, tuổi học trò và cả những xúc cảm mãnh liệt của tuổi trẻ.

Hình ảnh “người lính bình yên nằm dưới cánh rừng già” là hoán dụ chỉ người lính đã hi sinh, gợi nhắc sự mất mát, chiến tranh và ký ức không thể quên. Việc đặt hai hình ảnh đối lập (âm thanh sôi nổi của ve với sự yên lặng vĩnh hằng của người lính) tạo nên hiệu ứng tương phản, làm nổi bật sự tiếc nuối, xót xa và trân trọng những giá trị tinh thần của quá khứ.


Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình được thể hiện trong văn bản.


Nhân vật trữ tình thể hiện nỗi hoài niệm da diết, lòng tri ân sâu sắc đối với mái trường, thầy cô, bạn bè và quá khứ tuổi học trò.Tình cảm ấy còn bao hàm sự tiếc nuối, sự gắn bó thủy chung, và cả nỗi xót xa khi nhận ra thời gian trôi nhanh, những điều đẹp đẽ ngày xưa chỉ còn trong ký ức.


Câu 5. Từ nội dung văn bản, anh/chị hãy rút ra bài học về cách ứng xử của bản thân đối với quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp.


Từ nội dung văn bản, em rút ra bài học:

Cần biết trân trọng và giữ gìn những ký ức đẹp của quá khứ, nhất là những năm tháng tuổi học trò trong sáng, hồn nhiên.

Biết ơn và ghi nhớ công lao của thầy cô, mái trường, những người đã góp phần nuôi dưỡng và hình thành nhân cách của mình.Học cách sống có trách nhiệm, biết gìn giữ các giá trị tinh thần cao đẹp, như lòng yêu thương, tình thầy trò, bạn bè, và lòng biết ơn quá khứ.

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm.

Câu 2:

Gợi nhắc đến các tác phẩm của Andecxen như “Nàng tiên cá”, “Cô bé bán diêm”.

Câu 3:

Gợi nhắc các tác phẩm của Andecxen làm tăng tính liên tưởng, tạo chiều sâu cảm xúc, giúp người đọc kết nối với thế giới cổ tích để hiểu thêm về khát vọng yêu thương và nỗi cô đơn của con người.

Câu 4:

Biện pháp so sánh “Biển mặn mòi như nước mắt của em” làm nổi bật nỗi buồn sâu thẳm, sự dằn vặt của nhân vật, khiến cảm xúc thêm da diết.

Câu 5:

Nhân vật trữ tình trong khổ cuối mang vẻ đẹp nhân hậu, thủy chung, biết yêu thương và hy sinh – một tình yêu đẹp nhưng đầy tiếc nuối và mộng mị như cổ tích

Câu 1:

Thể thơ tự do, dựa vào số câu số chữ trong các dòng thơ có sự khác nhau

Câu 2:

Hai hình ảnh thể hiện thiên nhiên khắc nghiệt:

_ “trên nắng và dưới cát”, “gió bão là tốt tươi như cỏ”.

Câu 3:

Những dòng thơ thể hiện con người miền Trung giàu tình cảm, thủy chung và kiên cường dù sống trong điều kiện khắc nghiệt.

Câu 4:

Thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” cho thấy cái nghèo đến mức khô cằn, khắc nghiệt của miền đất này, đồng thời tạo sự gần gũi trong cách diễn đạt.

Câu 5:

Tác giả thể hiện tình cảm tha thiết, trân trọng và yêu thương sâu sắc đối với miền Trung – mảnh đất nghèo khó mà nghĩa tình

Câu 1: Thể thơ tự do , dựa vào số câu số chữ trong các dòng thơ có sự khác nhau .

Câu 2:

Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn với: chim sẻ nâu, mẹ, trò chơi tuổi thơ, và những người đi học với đôi chân trần.

Câu 3:

Dấu ngoặc kép dùng để trích dẫn nguyên văn một câu nói quen thuộc trong trò chơi dân gian, tạo cảm giác gần gũi, gợi nhớ kỉ niệm tuổi thơ.

Câu 4:

Phép lặp cú pháp “Biết ơn…” nhấn mạnh tình cảm trân trọng, biết ơn sâu sắc của nhân vật trữ tình đối với những điều bình dị trong cuộc sống.

Câu 5:

Thông điệp “Biết ơn mẹ vẫn tính cho con thêm một tuổi sinh thành” có ý nghĩa nhất vì thể hiện tình yêu thương và công lao to lớn của mẹ đối với con cái

Câu 1: Thể thơ tự do , dựa vào số câu số chữ trong các dòng thơ có sự khác nhau .

Câu 2:

Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn với: chim sẻ nâu, mẹ, trò chơi tuổi thơ, và những người đi học với đôi chân trần.

Câu 3:

Dấu ngoặc kép dùng để trích dẫn nguyên văn một câu nói quen thuộc trong trò chơi dân gian, tạo cảm giác gần gũi, gợi nhớ kỉ niệm tuổi thơ.

Câu 4:

Phép lặp cú pháp “Biết ơn…” nhấn mạnh tình cảm trân trọng, biết ơn sâu sắc của nhân vật trữ tình đối với những điều bình dị trong cuộc sống.

Câu 5:

Thông điệp “Biết ơn mẹ vẫn tính cho con thêm một tuổi sinh thành” có ý nghĩa nhất vì thể hiện tình yêu thương và công lao to lớn của mẹ đối với con cái

Cuộc sống không tránh khỏi những tổn thương, hiểu lầm và sai lầm giữa con người với nhau. Khi bị tổn thương, ta có thể chọn cách ôm giữ nỗi đau hoặc học cách tha thứ để nhẹ lòng. Câu nói: “Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, hãy tha thứ cho tất cả những người và những chuyện đã làm con tổn thương” nhắc nhở ta về sức mạnh của sự tha thứ – một phẩm chất cao đẹp giúp con người sống an yên và hạnh phúc hơn.


Tha thứ giúp tâm hồn nhẹ nhàng và bình yên hơn. Khi ôm hận, con người dễ rơi vào cảm giác căng thẳng, đau khổ, thậm chí đánh mất niềm vui sống. Ngược lại, khi ta buông bỏ những oán giận, ta không chỉ giải thoát người khác mà còn giải thoát chính mình khỏi những cảm xúc tiêu cực. Tha thứ không phải là quên đi mọi chuyện mà là chọn cách không để quá khứ làm tổn thương hiện tại của ta nữa.Tha thứ giúp con người biết bao dung và yêu thương hơn. Mỗi người đều có lúc mắc sai lầm, và ai cũng mong muốn được thấu hiểu, được cho cơ hội sửa chữa. Nếu ta biết tha thứ, ta sẽ dễ dàng đặt mình vào vị trí của người khác, hiểu rằng có những lỗi lầm xuất phát từ sự vô tình, thiếu suy nghĩ chứ không hẳn là cố ý làm tổn thương ta. Nhờ vậy, ta xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp hơn, không bị ràng buộc bởi những hận thù hay định kiến.

Tha thứ không có nghĩa là yếu đuối, mà là biểu hiện của sự mạnh mẽ. Nhiều người cho rằng tha thứ đồng nghĩa với chịu thua hoặc bỏ qua sai lầm của người khác. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, những người dám tha thứ là những người có trái tim rộng lớn và mạnh mẽ. Bởi lẽ, tha thứ đòi hỏi sự kiên nhẫn, lòng bao dung và sự trưởng thành trong suy nghĩ. Không phải ai cũng đủ dũng cảm để vượt qua nỗi đau mà buông bỏ giận dữ.

Dẫu vậy, tha thứ không có nghĩa là chấp nhận mọi sai lầm. Có những lỗi lầm quá lớn, những sự tổn thương quá sâu sắc khiến con người khó có thể tha thứ ngay lập tức. Tha thứ cần có thời gian và sự chân thành từ cả hai phía. Đôi khi, tha thứ không nhất thiết là tiếp tục giữ mối quan hệ mà có thể là buông bỏ để bản thân được thanh thản, tránh để hận thù gặm nhấm tâm hồn.Trong cuộc sống, có rất nhiều tấm gương về sức mạnh của sự tha thứ. Nelson Mandela – người từng bị giam cầm suốt 27 năm – đã không nuôi hận thù mà chọn cách tha thứ cho những kẻ đã đàn áp ông. Chính sự bao dung đó đã giúp ông trở thành một nhà lãnh đạo vĩ đại, mang lại hòa bình cho đất nước Nam Phi. Hay như trong đời sống thường ngày, có những người cha, người mẹ sẵn sàng tha thứ cho đứa con lầm đường lạc lối, giúp họ làm lại cuộc đời. Những câu chuyện ấy minh chứng rằng tha thứ không chỉ giúp người khác mà còn giúp chính ta sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.

Tha thứ là một hành động cao đẹp, giúp tâm hồn con người trở nên thanh thản và cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Mỗi người đều có thể mắc sai lầm, nhưng nếu biết bao dung, ta sẽ tìm thấy sự bình yên trong lòng. Hãy tập tha thứ mỗi ngày, để trái tim luôn nhẹ nhàng và cuộc sống luôn tràn đầy yêu thương.

Nguyễn Du là bậc thầy trong việc sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình, và đoạn trích trên là một minh chứng rõ nét. Cảnh chia ly giữa Thúy Kiều và Thúc Sinh không chỉ được tái hiện qua hành động và tâm trạng nhân vật, mà còn qua thiên nhiên đầy sắc thái cảm xúc.


Mở đầu đoạn thơ, hình ảnh “rừng phong thu đã nhuốm màu quan san” không chỉ miêu tả thời gian (mùa thu – mùa của chia ly) mà còn gợi lên không gian xa cách, đầy cô quạnh. Sự chuyển màu của lá phong như nhuốm thêm nỗi buồn ly biệt. Đường đi của Thúc Sinh được tô đậm bằng “dặm hồng bụi cuốn”, thể hiện sự trôi xa, mịt mờ, khiến cuộc chia tay càng thêm xót xa.


Không chỉ dừng lại ở thiên nhiên, Nguyễn Du còn khắc họa nỗi đau của Kiều qua hình ảnh “vầng trăng ai xẻ làm đôi”. Vầng trăng vốn tròn đầy nay bị chia cắt, như chính tình yêu bị chia lìa, người ở lại cô đơn tựa “gối chiếc”, kẻ ra đi lẻ loi trên “dặm trường”. Hình ảnh này vừa gợi sự chia xa về không gian, vừa thể hiện sự tan vỡ trong tâm hồn nhân vật.


Bằng nghệ thuật tả cảnh ngụ tình tinh tế, Nguyễn Du đã khắc họa sâu sắc tâm trạng của nhân vật, khiến nỗi buồn chia ly không chỉ là cảm xúc riêng của Thúy Kiều mà còn lan tỏa, chạm đến trái tim người đọc.

Thông điệp ý nghĩa nhất: Tình cảm con người vẫn luôn tồn tại và được trân trọng, ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.


Lý do:

Dù chiến tranh đã kết thúc, người lính vẫn không quên thực hiện lời hứa với đồng đội, gửi lá thư của Minh đến Hạnh. Điều này thể hiện sự trân trọng những tình cảm, dù là thật hay chỉ trong tưởng tượng.

Lá thư với dòng chữ ngắn ngủi nhưng đầy xúc động “Hạnh ơi!… Anh cô đơn lắm…” không chỉ là lời nhắn gửi của Minh mà còn là biểu tượng cho khát vọng yêu thương, hạnh phúc của biết bao người lính trẻ trong chiến tranh.

Hành động của người kể chuyện cho thấy sự gắn kết thiêng liêng giữa những người lính, cũng như niềm tin vào những giá trị tốt đẹp của con người, bất chấp sự tàn khốc của chiến tranh.


Thông điệp này nhắc nhở chúng ta rằng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tình cảm chân thành giữa con người với nhau vẫn là điều đáng quý nhất.

a, 3/4 + -1/3 + -5/18= 5/12+ -5/18=5/36

Trong câu văn:

“Một cơn gió thổi đến. Người đồng đội của tôi theo gió ra đi.”


Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường:

Nhân hóa: Câu “Người đồng đội của tôi theo gió ra đi” đã nhân hóa hình ảnh cái chết của Minh, khiến nó trở nên nhẹ nhàng, thanh thản như một sự hòa vào thiên nhiên.

Cách diễn đạt gián tiếp, giàu hình tượng: Thay vì nói trực tiếp “Minh đã hy sinh”, tác giả dùng hình ảnh “theo gió ra đi” để diễn tả sự ra đi của nhân vật một cách đầy xúc cảm và ám ảnh.


Tác dụng:

Tạo ấn tượng sâu sắc: Hình ảnh Minh “theo gió ra đi” gợi cảm giác linh hồn anh bay theo cơn gió, như một sự giải thoát nhẹ nhàng khỏi nỗi đau đớn của chiến tranh.

Gợi lên sự tiếc thương và xót xa: Sự ra đi của Minh không đơn thuần là một cái chết bi thương, mà còn mang nét đẹp bi hùng, khiến người đọc cảm nhận được sự mất mát nhưng cũng đầy kiêu hãnh của một người lính trẻ.

Tô đậm không khí trầm lắng và bi thương: Câu văn ngắn gọn, kết hợp với hình ảnh thiên nhiên (gió), làm cho sự hi sinh của Minh trở nên thiêng liêng và giàu chất thơ.


Nhờ cách diễn đạt này, khoảnh khắc Minh hy sinh trở nên ám ảnh, day dứt trong lòng người đọc, đồng thời làm nổi bật chủ đề về sự cô đơn, hy sinh và những mất mát trong chiến tranh.