Nguyễn Ngọc Châu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Châu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Hành vi vi phạm pháp luật của anh M: Anh M đã thực hiện hành vi cướp giật tài sản (điện thoại di động) của người đi đường. Đây là hành vi vi phạm dân sự vì xâm phạm các quan hệ tài sản. Trách nhiệm pháp lí mà anh M phải chịu là trách nhiệm dân sự. Anh M đủ 18 tuổi, nên phải chịu trách nhiệm hình sự đầy đủ theo quy định của pháp luật.

a, Hậu quả: Vi phạm nghĩa vụ nộp thuế đúng hạn theo quy định của pháp luật. Có thể bị xử phạt vi phạm hành chính về thuế (phạt tiền). Gây ảnh hưởng đến hoạt động quản lý thuế của cơ quan nhà nước. Làm giảm uy tín, trách nhiệm nghề nghiệp của kế toán trưởng và có thể ảnh hưởng đến hoạt động tài chính của doanh nghiệp.

b, Hậu quả: Vi phạm quyền tự do kinh doanh đúng pháp luật (kinh doanh hàng cấm/hàng giả là trái luật). Bị xử lý hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự tùy theo mức độ vi phạm. Gây thiệt hại cho người tiêu dùng về sức khỏe, tài sản và niềm tin vào thị trường. Làm mất uy tín thương hiệu, ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường kinh doanh chung. Gây thất thu thuế cho nhà nước nếu không kê khai đúng doanh thu từ hàng giả.

Câu 1

Mỗi quốc gia trên thế giới đều có một nền văn hóa đặc sắc, trong đó ngôn ngữ chính là linh hồn, gắn liền với lịch sử và bản sắc của dân tộc. Ngôn ngữ là “chiếc cầu” để người với người kết nối qua âm thanh, chữ viết hay cử chỉ, giúp chúng ta cùng chia sẻ tâm tư, cảm xúc và tri thức. Tuy nhiên, trong thời đại toàn cầu hóa và công nghệ số, một bộ phận bạn trẻ lại có xu hướng “Tây hóa” lối nói, xen kẽ vô tội vạ tiếng Anh như “deadline”, “event”, “feedback”…; thậm chí có nơi công cộng như trường học, công viên còn vang lên những lời chửi thề, từ ngữ tục tĩu. Điều này không chỉ làm mất đi sự trong sáng mà còn đánh mất bản sắc văn hóa, khiến câu từ trở nên cộc lốc, thiếu chiều sâu. Nếu chúng ta làm ngơ, thói quen xấu đó sẽ lan rộng, thế hệ mai sau sẽ chỉ biết đến một thứ ngôn ngữ lai căng, rời rạc. Do đó, mỗi cá nhân cần nâng cao ý thức: giữ đúng chính tả, dùng từ thuần Việt, sửa sai cho bạn bè, đồng thời nhà trường và gia đình phải tổ chức sân chơi, hoạt động ngoại khóa về ngôn ngữ để lan tỏa vẻ đẹp của tiếng mẹ đẻ. Chỉ khi cùng chung tay gìn giữ, tiếng Việt mới luôn trong sáng và vẹn nguyên giá trị, góp phần bảo tồn văn hóa và bản sắc dân tộc.


Câu 1
Văn bản trên thuộc kiểu văn bản nghị luận.

Câu 2
Vấn đề được đề cập là: Tình trạng thiếu tự trọng trong việc sử dụng tiếng Việt và tiếng nước ngoài ở nước ta, thể hiện qua các bảng hiệu, báo chí,... khi so sánh với cách ứng xử của Hàn Quốc.

Câu 3
Tác giả nêu ra các bằng chứng cụ thể:

  • Ở Hàn Quốc: bảng hiệu ở công sở, danh lam thắng cảnh không có quảng cáo thương mại; chữ Hàn Quốc luôn to hơn chữ nước ngoài, thể hiện sự tôn trọng tiếng mẹ đẻ.
  • Báo chí Hàn Quốc: phần lớn không dành các trang cuối cho tiếng nước ngoài (trừ vài tạp chí chuyên ngành).
  • Ở Việt Nam: nhiều bảng hiệu chữ nước ngoài to hơn chữ Việt; nhiều tờ báo trong nước dành hẳn phần tóm tắt bằng tiếng nước ngoài, gây thiệt thòi cho người đọc trong nước.

Câu 4

  • Thông tin khách quan: "Khắp nơi đều có quảng cáo nhưng không bao giờ quảng cáo thương mại được đặt ở những công sở, hội trường lớn, danh lam thắng cảnh."
  • Ý kiến chủ quan: "Phải chăng, đó cũng là thái độ tự trọng của một quốc gia khi mở cửa với bên ngoài, mà ta nên suy ngẫm."

Câu 5
Cách lập luận chặt chẽ, hợp lý và giàu tính thuyết phục:

  • Tác giả quan sát thực tế, so sánh giữa hai quốc gia (Hàn Quốc và Việt Nam).
  • Lập luận gắn liền với dẫn chứng thực tế, cụ thể, sinh động.
  • Thái độ nghiêm túc, chân thành, có tính xây dựng, khơi gợi người đọc suy nghĩ về lòng tự trọng dân tộc trong quá trình hội nhập quốc tế.