Phạm Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Ngôi kể được sử dụng là ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mình). Câu 2. Một số chi tiết cho thấy Bớt không giận mẹ dù từng bị phân biệt đối xử: - Khi mẹ xuống ở chung, Bớt rất mừng và chỉ “cố gặng mẹ cho hết lẽ”, chứ không hằn học hay đay nghiến. - Bớt đón nhận mẹ bằng thái độ nhẹ nhàng, chăm lo cho mẹ và để mẹ trông cháu. - Khi mẹ ân hận, Bớt vội buông bé Hiên, ôm lấy vai mẹ, nói đầy yêu thương: “Ô hay! Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi thế nhỉ?”

Câu 3. Qua đoạn trích em thấy nhân vật Bớt là người bao dung, hiếu thảo: Dù từng bị mẹ phân biệt đối xử, chị vẫn mở lòng đón mẹ về sống cùng, không oán trách.Chăm chỉ, tần tảo: Một mình chị vừa lo công tác, vừa nuôi con, làm ruộng.Yêu thương gia đình: Chị quan tâm, lo lắng cho mẹ và các con, luôn cố gắng vun vén gia đình. Câu 4. Hành động ôm lấy vai mẹ và lời nói “Ô hay! Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi như thế nhỉ?” của chị Bớt cho thấy tấm lòng bao dung, vị tha và tình cảm chân thành mà chị dành cho mẹ. Dù từng chịu cảnh bị mẹ phân biệt đối xử, chị không trách móc mà ngược lại còn tìm cách xoa dịu cảm giác ân hận của mẹ. Cử chỉ và lời nói ấy thể hiện sự thấu hiểu, lòng hiếu thảo và mong muốn gắn kết tình thân. Bớt không để quá khứ làm tổn thương hiện tại mà chọn cách đối đãi bằng tình yêu thương. Đây là biểu hiện đẹp của đạo hiếu trong gia đình.

Câu 5. Qua văn bản, em nhận ra được một thông điệp rất có ý nghĩa đối với cuộc sống hôm nay là: "Hãy bao dung và yêu thương gia đình, bởi gia đình là nơi cuối cùng ta có thể trở về." Vì gia đình không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là điểm tựa tinh thần trong suốt cuộc đời. Dù có những hiểu lầm, mâu thuẫn hay tổn thương, nếu mỗi người biết bao dung và trân trọng tình thân, mọi khoảng cách đều có thể được xóa nhòa. Như Bớt, dù từng chịu nhiều thiệt thòi, chị vẫn mở lòng với mẹ, đặt tình cảm gia đình lên trên những tổn thương cũ. Trong xã hội hiện đại, đôi khi con người vì những điều nhỏ nhặt mà dần xa cách người thân, nhưng cuối cùng, gia đình vẫn là nơi luôn chào đón ta, bất kể ta đã trải qua bao thăng trầm.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài thơ là biểu cảm kết hợp với tự sự. Câu 2. Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt. Câu 3. Hai câu thơ trên sử dụng biện pháp đối "Một hữu đông hàn tiều tụy cảnh" đối với "Tương vô xuân noãn đích huy hoàng". Tác dụng: tạo nên sự đối lập giữa hình ảnh mùa đông hàn lạnh, tiêu điều với vẻ huy hoàng, ấm áp của mùa xuân; làm nổi bật sự khác biệt giữa hai mùa. Câu 4. Tai ương vốn là những điều tiêu cực, song trong bài thơ này, đối với nhân vật trữ tình, tai ương có ý nghĩa là cơ hội để rèn luyện, thử thách bản thân. Câu 5. Bài học ý nghĩa nhất em rút ra từ bài thơ là khó khăn, thử thách là một phần tất yếu của cuộc sống và là cơ hội đề con người trưởng thành và mạnh mẽ hơn, cố gắng tiến bước về phía trước, vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc đời; không ngừng nỗ lực tiến bước về tương lai, xây dựng tương lai tươi sáng cho chính bản thân.

Câu 1

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là nghị luận

Câu 2

Nội dung của văn bản trên là mối quan hệ giữ thiên nhiên và con người, sự trận trọng của con người dành cho thiên nhiên

Câu 3

Biện pháp tu từ điệp cấu trúc: "... quen...", "Những ..."

Từ "quen" và "không" được lặp đi lặp lại rất nhiều lần để liệt kê những sự vật có liên kết với nhau với mục đích nhấn mạnh, tăng cảm xúc cho câu văn, cho thấy tưng sự vật đều có nét riêng

Câu 4

Trong câu văn: “Và ta cứ yên chí đi qua thế giới này với bước chân quen xéo lên cỏ hoa. Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm, để ta được giật mình: tổn thương là rỉ máu.”  Tác giả lại nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm”, vì con người thường vô tình gây ra tổn thương mà không nhận ra hậu quả, chúng ta cần trải nghiệm những đau khổ ấy để thấu hiểu rằng làm người khác tổn thương cũng chính là tự làm mình đau. Từ đó, ta sẽ học cách sống yêu thương, biết sẻ chia và hòa nhịp với cuộc đời bằng một trái tim rộng lượng. Điều này giúp ta biết đồng cảm, quý trọng thiên nhiên, yêu mến đồng loại, và từ bỏ lối sống ích kỷ, vô tâm để quan tâm và hiểu mọi người một cách sâu sắc, chân thành hơn.

Câu 5

Bài học ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản là chúng ta cần sống một cách ý thức hơn, trân trọng thiên nhiên, những giá trị xung quanh và cả những mối quan hệ trong đời sống. Những tổn thương, dù nhỏ bé đều mang đến những bài học quý giá để giúp con người sống nhân văn, biết yêu thương và bảo vệ thế giới xung quanh mình.

Câu 1. Thể thơ tự do

Câu 2.Nhân vật trữ tình trong bài thơ thể hiện nỗi lo lắng, buồn bã và sợ hãi trước sự thay đổi của thời tiết, biểu tượng cho sự thay đổi trong tình yêu và cuộc sống. Những cơn mưa tượng trưng cho những biến cố có thể làm phai nhạt những kỷ niệm đẹp và tình cảm tốt đẹp giữa hai người.

Câu 3. Biện pháp tu từ ẩn dụ được sử dụng ở câu đầu "Mưa cướp đi ánh sáng của ngày". Mưa không chỉ đơn thuần là hiện tượng thời tiết mà còn là ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. "Ánh sáng của ngày" tượng trưng cho niềm vui, hạnh phúc và hy vọng. Khi mưa xuất hiện, ánh sáng bị che khuất, đồng nghĩa với việc niềm vui và hy vọng cũng bị lu mờ. Đoạn thơ này thể hiện sự mong manh, dễ vỡ của hạnh phúc con người khi đối diện với những biến cố trong cuộc sống.

Câu 4. Khi đối diện với một tương lai tràn ngập những điều chưa biết, con người cần phải : Luôn tin vào bản thân, đối diện với những khó khăn bằng sự lạc quan và kiên nhẫn, không ngừng cố gắng và hy vọng, chấp nhận thay đổi, xây dựng các mối quan hệ tốt.