

Ninh Hải Anh
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1: Cô Tâm trong truyện ngắn Cô hàng xén của Thạch Lam hiện lên là hình ảnh người phụ nữ đảm đang, giàu tình thương và luôn hy sinh thầm lặng vì gia đình. Dù cuộc sống buôn bán nhỏ lẻ vất vả giữa gió bấc, sương mù, cô vẫn kiên cường, không nản chí. Điều khiến cô thấy ấm lòng không phải là tiền bạc mà là ánh đèn nơi quê nhà, là tiếng em thơ reo mừng, là ánh mắt hiền từ của mẹ, là những phút giây sum họp đầm ấm. Cô sống với ý thức trách nhiệm cao cả: “chịu khó nhọc để kiếm tiền nuôi các em ăn học”, thể hiện rõ phẩm chất hi sinh của người chị cả trong một gia đình đã sa sút. Dẫu cuộc sống khó khăn, cô vẫn giữ được tâm hồn thanh sạch, luôn biết vun vén, lo toan và hy vọng. Qua hình tượng cô Tâm, Thạch Lam ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ nông thôn Việt Nam trước Cách mạng – tảo tần, nhân hậu, hiền lành và đầy nghị lực – những con người nhỏ bé nhưng giàu yêu thương và là điểm tựa cho gia đình.
câu 2: Trong xã hội hiện đại, nơi nhịp sống luôn biến động và áp lực đến từ học tập, công việc, các mối quan hệ ngày càng lớn, niềm tin vào bản thân trở thành một yếu tố quan trọng quyết định sự thành công và trưởng thành của mỗi người trẻ. Đó không chỉ là cảm xúc tích cực về chính mình mà còn là động lực để vượt qua thử thách và không bỏ cuộc khi đối diện thất bại.
Thực tế cho thấy, giới trẻ ngày nay có nhiều cơ hội tiếp cận tri thức, công nghệ và môi trường phát triển bản thân. Tuy nhiên, bên cạnh những người tự tin, dám nghĩ dám làm, vẫn còn không ít bạn trẻ thiếu niềm tin vào chính mình. Nhiều người dễ dàng hoài nghi bản thân khi vấp ngã, so sánh mình với người khác trên mạng xã hội và dần đánh mất động lực phấn đấu. Họ quên rằng, mỗi người có một xuất phát điểm, một thế mạnh riêng và thành công không phải lúc nào cũng đến từ tài năng mà còn từ sự kiên trì, lạc quan và tự tin.
Niềm tin vào bản thân giúp người trẻ phát huy được hết tiềm năng. Người tự tin sẽ dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám đón nhận thách thức và biến khó khăn thành cơ hội. Họ học cách yêu thương chính mình, không bị lung lay bởi lời phán xét hay định kiến, và có khả năng tự phục hồi sau thất bại. Chẳng hạn, nhiều bạn trẻ khởi nghiệp chỉ với số vốn ít ỏi nhưng nhờ niềm tin và nỗ lực không ngừng, họ đã gặt hái thành công. Những tấm gương như Jack Ma, Elon Musk, hay ngay cả các bạn học sinh, sinh viên Việt Nam đạt giải quốc tế… đều cho thấy sức mạnh của niềm tin vào bản thân lớn đến thế nào.
Để có được niềm tin vào bản thân, người trẻ cần rèn luyện từ những điều nhỏ nhất: dám nói lên quan điểm, dám thử sức ở những lĩnh vực mới, và quan trọng là không sợ sai. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần tạo môi trường khuyến khích, lắng nghe, đồng hành để giúp người trẻ nuôi dưỡng sự tự tin một cách lành mạnh.
Tóm lại, niềm tin vào bản thân là nền tảng vững chắc giúp giới trẻ vươn lên trong học tập, công việc và cuộc sống. Trong một thế giới đầy biến động, người biết tin vào chính mình sẽ là người làm chủ được tương lai. Chính vì vậy, hãy bắt đầu từ hôm nay: hiểu mình, tin mình, và bước về phía trước với một trái tim quả cảm.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, kết hợp với miêu tả và tự sự.
Câu 2: Đời mẹ được so sánh với:
- Bến vắng bên sông – nơi những con thuyền tránh gió.
- Cây – cho quả mà quên mình.
- Trời xanh – nhẫn nại sau mây.
- Con đường nhỏ – dẫn về tổ ấm.
Những hình ảnh này đều mang ý nghĩa thầm lặng, bao dung, hy sinh và giàu tình yêu thương.
Câu 3: • Biện pháp tu từ: Ẩn dụ và hoán dụ
• “Quả” ẩn dụ cho thành quả, sự trưởng thành của con.
• “Cây” tượng trưng cho người mẹ, người đã nuôi dưỡng và hy sinh.
• Tác dụng: Câu thơ gợi nhắc đến sự vô tâm, dễ quên ơn của con người khi đã trưởng thành, từ đó nhấn mạnh tình cảm biết ơn và sự trân trọng với những hy sinh thầm lặng của mẹ.
Câu 4: Con muốn có lời gì đằm thắm
Ru tuổi già của mẹ tháng năm nay.
Trả lời:
Hai dòng thơ thể hiện tấm lòng hiếu thảo và tình yêu thương sâu sắc của người con dành cho mẹ. “Lời đằm thắm” tượng trưng cho tình cảm dịu dàng, chân thành mà người con mong muốn dành để an ủi, vỗ về mẹ trong tuổi già. Hình ảnh “ru” gợi cảm giác êm dịu, ấm áp, thể hiện mong muốn của người con được làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ – giống như mẹ từng ru con năm nào
Câu 5: Từ đoạn trích, em rút ra bài học về lòng biết ơn và tình yêu thương dành cho mẹ. Mẹ là người âm thầm hy sinh, luôn theo dõi, che chở cho con suốt cuộc đời. Vì thế, mỗi người con cần trân trọng, yêu quý mẹ khi còn có thể, thể hiện tình cảm không chỉ bằng lời nói mà bằng những hành động cụ thể để xoa dịu tuổi già và bù đắp cho những hy sinh thầm lặng mẹ đã dành cho mìn
Câu 1: Đoạn thơ “Thu Hà Nội” của Hoàng Cát đã vẽ nên một bức tranh mùa thu Hà Nội vừa dịu dàng, vừa gợi cảm xúc. Nhà thơ mở đầu bằng những cảm nhận tinh tế: “Se sẽ gió heo may, xào xạc lạnh”, “Lá vàng khô lùa trên phố bâng khuâng” – đó là cái lạnh nhẹ nhàng, những âm thanh khẽ khàng, sự rung động mơ hồ của thiên nhiên mùa thu. Hà Nội hiện lên không ồn ào, không náo nhiệt mà đầy chất thơ, dịu dàng và trầm lắng. Trong không gian thu ấy, con người như thu mình lại, “ta lặng lẽ một mình”, để cảm nhận và hoài niệm, để nhớ đến “người xa” và khắc khoải: “Người xa nhớ ta chăng?”. Những hàng sấu, trái sấu vàng rụng vu vơ và “chùm nắng hạ” được “nhặt” lên trong “mùi hương trời đất” là hình ảnh đầy chất lãng mạn, tượng trưng cho ký ức và tình cảm nồng nàn còn vương vấn giữa đất trời thu. Qua đoạn thơ, mùa thu Hà Nội hiện lên mang vẻ đẹp nên thơ, man mác buồn và rất đỗi thân thương.
Câu 2: Trong những năm gần đây, trí tuệ nhân tạo (AI - Artificial Intelligence) đã và đang phát triển với tốc độ “như vũ bão”, tác động sâu rộng đến mọi lĩnh vực của đời sống. Từ nghiên cứu khoa học, y tế, giáo dục cho đến nghệ thuật, giải trí, AI dần khẳng định vai trò như một “cuộc cách mạng” mới của nhân loại.
Sự phát triển thần tốc của AI thể hiện rõ qua các sản phẩm như trợ lý ảo, xe tự lái, robot phục vụ, hệ thống dịch thuật tự động, công cụ sáng tạo nội dung… AI không chỉ thay con người xử lý những công việc đơn điệu, nguy hiểm, mà còn có khả năng học tập, phân tích, đưa ra dự đoán chính xác trong thời gian ngắn. Trong y tế, AI hỗ trợ chẩn đoán bệnh nhanh hơn bác sĩ; trong giao thông, xe tự lái góp phần giảm tai nạn; trong giáo dục, hệ thống học tập cá nhân hóa giúp học sinh phát huy tối đa khả năng. Tất cả đều cho thấy tiềm năng to lớn của trí tuệ nhân tạo trong việc nâng cao chất lượng cuộc sống.
Tuy nhiên, sự phát triển “chóng mặt” của AI cũng đặt ra không ít thách thức. Một mặt, nó có thể gây ra tình trạng thất nghiệp hàng loạt do máy móc thay thế con người trong nhiều ngành nghề. Mặt khác, những vấn đề đạo đức như việc lạm dụng AI để tạo tin giả, xâm phạm quyền riêng tư, hay nguy cơ AI vượt quá tầm kiểm soát đang là mối lo ngại lớn. Không ai dám chắc liệu AI có thể hoàn toàn phục vụ con người hay sẽ quay lại kiểm soát chúng ta nếu không có cơ chế quản lý phù hợp.
Vì vậy, để tận dụng tối đa lợi ích mà AI mang lại, đồng thời giảm thiểu rủi ro, con người cần phát triển AI theo hướng có đạo đức, kiểm soát được, và lấy lợi ích nhân loại làm trung tâm. Bên cạnh việc đào tạo nhân lực công nghệ, cần tăng cường giáo dục về trách nhiệm, pháp luật, và kỹ năng thích ứng với thời đại số.
Tóm lại, trí tuệ nhân tạo là một thành tựu kỳ diệu của khoa học, mở ra kỷ nguyên mới cho nhân loại. Nhưng để AI thực sự phục vụ con người, mỗi cá nhân và cả cộng đồng cần có sự hiểu biết, định hướng và kiểm soát đúng đắn. Đó là cách chúng ta bước vào tương lai một cách an toàn và bền vững.
Câu 1: Đoạn thơ “Thu Hà Nội” của Hoàng Cát đã vẽ nên một bức tranh mùa thu Hà Nội vừa dịu dàng, vừa gợi cảm xúc. Nhà thơ mở đầu bằng những cảm nhận tinh tế: “Se sẽ gió heo may, xào xạc lạnh”, “Lá vàng khô lùa trên phố bâng khuâng” – đó là cái lạnh nhẹ nhàng, những âm thanh khẽ khàng, sự rung động mơ hồ của thiên nhiên mùa thu. Hà Nội hiện lên không ồn ào, không náo nhiệt mà đầy chất thơ, dịu dàng và trầm lắng. Trong không gian thu ấy, con người như thu mình lại, “ta lặng lẽ một mình”, để cảm nhận và hoài niệm, để nhớ đến “người xa” và khắc khoải: “Người xa nhớ ta chăng?”. Những hàng sấu, trái sấu vàng rụng vu vơ và “chùm nắng hạ” được “nhặt” lên trong “mùi hương trời đất” là hình ảnh đầy chất lãng mạn, tượng trưng cho ký ức và tình cảm nồng nàn còn vương vấn giữa đất trời thu. Qua đoạn thơ, mùa thu Hà Nội hiện lên mang vẻ đẹp nên thơ, man mác buồn và rất đỗi thân thương.
Câu 2: Trong những năm gần đây, trí tuệ nhân tạo (AI - Artificial Intelligence) đã và đang phát triển với tốc độ “như vũ bão”, tác động sâu rộng đến mọi lĩnh vực của đời sống. Từ nghiên cứu khoa học, y tế, giáo dục cho đến nghệ thuật, giải trí, AI dần khẳng định vai trò như một “cuộc cách mạng” mới của nhân loại.
Sự phát triển thần tốc của AI thể hiện rõ qua các sản phẩm như trợ lý ảo, xe tự lái, robot phục vụ, hệ thống dịch thuật tự động, công cụ sáng tạo nội dung… AI không chỉ thay con người xử lý những công việc đơn điệu, nguy hiểm, mà còn có khả năng học tập, phân tích, đưa ra dự đoán chính xác trong thời gian ngắn. Trong y tế, AI hỗ trợ chẩn đoán bệnh nhanh hơn bác sĩ; trong giao thông, xe tự lái góp phần giảm tai nạn; trong giáo dục, hệ thống học tập cá nhân hóa giúp học sinh phát huy tối đa khả năng. Tất cả đều cho thấy tiềm năng to lớn của trí tuệ nhân tạo trong việc nâng cao chất lượng cuộc sống.
Tuy nhiên, sự phát triển “chóng mặt” của AI cũng đặt ra không ít thách thức. Một mặt, nó có thể gây ra tình trạng thất nghiệp hàng loạt do máy móc thay thế con người trong nhiều ngành nghề. Mặt khác, những vấn đề đạo đức như việc lạm dụng AI để tạo tin giả, xâm phạm quyền riêng tư, hay nguy cơ AI vượt quá tầm kiểm soát đang là mối lo ngại lớn. Không ai dám chắc liệu AI có thể hoàn toàn phục vụ con người hay sẽ quay lại kiểm soát chúng ta nếu không có cơ chế quản lý phù hợp.
Vì vậy, để tận dụng tối đa lợi ích mà AI mang lại, đồng thời giảm thiểu rủi ro, con người cần phát triển AI theo hướng có đạo đức, kiểm soát được, và lấy lợi ích nhân loại làm trung tâm. Bên cạnh việc đào tạo nhân lực công nghệ, cần tăng cường giáo dục về trách nhiệm, pháp luật, và kỹ năng thích ứng với thời đại số.
Tóm lại, trí tuệ nhân tạo là một thành tựu kỳ diệu của khoa học, mở ra kỷ nguyên mới cho nhân loại. Nhưng để AI thực sự phục vụ con người, mỗi cá nhân và cả cộng đồng cần có sự hiểu biết, định hướng và kiểm soát đúng đắn. Đó là cách chúng ta bước vào tương lai một cách an toàn và bền vững.
Câu 1: Đoạn thơ “Thu Hà Nội” của Hoàng Cát đã vẽ nên một bức tranh mùa thu Hà Nội vừa dịu dàng, vừa gợi cảm xúc. Nhà thơ mở đầu bằng những cảm nhận tinh tế: “Se sẽ gió heo may, xào xạc lạnh”, “Lá vàng khô lùa trên phố bâng khuâng” – đó là cái lạnh nhẹ nhàng, những âm thanh khẽ khàng, sự rung động mơ hồ của thiên nhiên mùa thu. Hà Nội hiện lên không ồn ào, không náo nhiệt mà đầy chất thơ, dịu dàng và trầm lắng. Trong không gian thu ấy, con người như thu mình lại, “ta lặng lẽ một mình”, để cảm nhận và hoài niệm, để nhớ đến “người xa” và khắc khoải: “Người xa nhớ ta chăng?”. Những hàng sấu, trái sấu vàng rụng vu vơ và “chùm nắng hạ” được “nhặt” lên trong “mùi hương trời đất” là hình ảnh đầy chất lãng mạn, tượng trưng cho ký ức và tình cảm nồng nàn còn vương vấn giữa đất trời thu. Qua đoạn thơ, mùa thu Hà Nội hiện lên mang vẻ đẹp nên thơ, man mác buồn và rất đỗi thân thương.
Câu 2: Trong những năm gần đây, trí tuệ nhân tạo (AI - Artificial Intelligence) đã và đang phát triển với tốc độ “như vũ bão”, tác động sâu rộng đến mọi lĩnh vực của đời sống. Từ nghiên cứu khoa học, y tế, giáo dục cho đến nghệ thuật, giải trí, AI dần khẳng định vai trò như một “cuộc cách mạng” mới của nhân loại.
Sự phát triển thần tốc của AI thể hiện rõ qua các sản phẩm như trợ lý ảo, xe tự lái, robot phục vụ, hệ thống dịch thuật tự động, công cụ sáng tạo nội dung… AI không chỉ thay con người xử lý những công việc đơn điệu, nguy hiểm, mà còn có khả năng học tập, phân tích, đưa ra dự đoán chính xác trong thời gian ngắn. Trong y tế, AI hỗ trợ chẩn đoán bệnh nhanh hơn bác sĩ; trong giao thông, xe tự lái góp phần giảm tai nạn; trong giáo dục, hệ thống học tập cá nhân hóa giúp học sinh phát huy tối đa khả năng. Tất cả đều cho thấy tiềm năng to lớn của trí tuệ nhân tạo trong việc nâng cao chất lượng cuộc sống.
Tuy nhiên, sự phát triển “chóng mặt” của AI cũng đặt ra không ít thách thức. Một mặt, nó có thể gây ra tình trạng thất nghiệp hàng loạt do máy móc thay thế con người trong nhiều ngành nghề. Mặt khác, những vấn đề đạo đức như việc lạm dụng AI để tạo tin giả, xâm phạm quyền riêng tư, hay nguy cơ AI vượt quá tầm kiểm soát đang là mối lo ngại lớn. Không ai dám chắc liệu AI có thể hoàn toàn phục vụ con người hay sẽ quay lại kiểm soát chúng ta nếu không có cơ chế quản lý phù hợp.
Vì vậy, để tận dụng tối đa lợi ích mà AI mang lại, đồng thời giảm thiểu rủi ro, con người cần phát triển AI theo hướng có đạo đức, kiểm soát được, và lấy lợi ích nhân loại làm trung tâm. Bên cạnh việc đào tạo nhân lực công nghệ, cần tăng cường giáo dục về trách nhiệm, pháp luật, và kỹ năng thích ứng với thời đại số.
Tóm lại, trí tuệ nhân tạo là một thành tựu kỳ diệu của khoa học, mở ra kỷ nguyên mới cho nhân loại. Nhưng để AI thực sự phục vụ con người, mỗi cá nhân và cả cộng đồng cần có sự hiểu biết, định hướng và kiểm soát đúng đắn. Đó là cách chúng ta bước vào tương lai một cách an toàn và bền vững.