TRẦN KHÁNH HUYỀN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN KHÁNH HUYỀN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Đoạn văn cảm nhận về bài thơ ở phần đọc hiểu (200 chữ)

Bài thơ "Bàn giao" đã gợi lên những suy tư sâu sắc về mối quan hệ giữa các thế hệ. Qua lời người ông, tác giả khéo léo xây dựng hình ảnh một thế hệ đi trước đầy trách nhiệm, cẩn trọng chọn lọc những gì tinh túy nhất để truyền lại cho con cháu. Điều làm tôi xúc động nhất là sự phân định rạch ròi giữa những giá trị đáng trân trọng (như văn hóa, đạo đức, tình yêu quê hương) và những gì nên bỏ lại phía sau (như hận thù, định kiến). Cách sử dụng điệp ngữ "Ông sẽ bàn giao cho cháu" lặp lại như một lời nhắn nhủ đầy yêu thương, đồng thời tạo nhịp điệu nhẹ nhàng mà thấm thía. Bài thơ không chỉ là lời tâm tình giữa ông và cháu mà còn là thông điệp sâu sắc về sự kế thừa có chọn lọc, về trách nhiệm của mỗi thế hệ trong việc gìn giữ và phát huy giá trị cốt lõi của dân tộc. Đọc bài thơ, tôi nhận ra rằng nhận lấy di sản từ cha ông không phải là gánh nặng mà là đặc ân, và chúng ta cần trân quý điều đó.


Câu 2: Bài văn nghị luận về tuổi trẻ và sự trải nghiệm (600 chữ)

Tuổi trẻ là hành trình của những khám phá và trưởng thành, trong đó sự trải nghiệm đóng vai trò như người thầy vĩ đại nhất. Có người ví von rằng: "Cuộc đời giống như cuốn sách, kẻ không đi chỉ đọc được một trang". Quả thật, những trải nghiệm thực tế chính là chất liệu quý giá giúp thanh niên hình thành nhân cách, tích lũy kiến thức và vững vàng trước sóng gió cuộc đời.

Trải nghiệm là phương thức học tập hiệu quả nhất. Khi xách ba lô đi du lịch bụi, các bạn trẻ học được cách thích nghi với môi trường mới. Khi tham gia tình nguyện ở vùng cao, họ hiểu thêm về giá trị của sự sẻ chia. Những va chạm thực tế giúp rèn luyện kỹ năng giải quyết vấn đề - điều mà sách vở khó lòng dạy hết được. Như Jack Ma từng nói: "Những bài học đắt giá nhất thường đến từ những thất bại cay đắng nhất".

Tuổi trẻ ngày nay có vô vàn cơ hội để trải nghiệm: du học, khởi nghiệp, tham gia các dự án cộng đồng... Điều quan trọng là cần chọn lọc những hoạt động phù hợp với sở thích và định hướng bản thân. Một sinh viên kinh tế có thể xin thực tập tại các công ty, trong khi bạn đam mê nghệ thuật nên tham gia các workshop sáng tạo. Đừng ngại thử sức ở nhiều lĩnh vực, bởi mỗi trải nghiệm đều mang lại bài học riêng.

Tuy nhiên, không phải ai cũng dám bước ra khỏi vùng an toàn. Nỗi sợ thất bại, áp lực gia đình hay điều kiện kinh tế hạn hẹp có thể cản trở những chuyến đi trải nghiệm. Giải pháp là bắt đầu từ những bước nhỏ: tham gia câu lạc bộ trong trường, đi làm thêm, hay đơn giản là đọc sách để mở rộng hiểu biết. Quan trọng nhất là giữ vững tinh thần ham học hỏi và dám đương đầu với thử thách.

Trải nghiệm không có nghĩa là bỏ bê việc học. Một người trẻ thông minh biết cách cân bằng giữa lý thuyết và thực hành. Hãy xem kiến thức sách vở là nền tảng, còn trải nghiệm đời sống là cách vận dụng linh hoạt những điều đã học. Như Thomas Edison từng nói: "Tôi không thất bại, tôi chỉ tìm ra 10.000 cách không hoạt động" - đó chính là tinh thần của người biết học từ trải nghiệm.

Tuổi trẻ chỉ đến một lần trong đời, và những trải nghiệm chính là món quà quý giá nhất. Chúng ta may mắn sống trong thời đại với vô vàn cơ hội để khám phá thế giới và khám phá chính mình. Hãy bước đi bằng đôi chân của sự dũng cảm, mở lòng đón nhận những bài học từ cuộc sống, bởi như nhà văn Mark Twain từng nói: "Hai mươi năm sau, bạn sẽ hối tiếc vì những điều mình không làm hơn là những điều đã làm". Tuổi trẻ và sự trải nghiệm - đó là cặp đôi hoàn hảo để viết nên câu chuyện đời thú vị của chính mình.

Câu 1:

Thể thơ của văn bản là thơ tự do, với các đặc điểm:

- Không bị giới hạn bởi số câu, số chữ trong khổ

- Cách ngắt nhịp linh hoạt

- Vần điệu phóng khoáng, không tuân theo quy tắc cứng nhắc


Câu 2:

Nhân vật người ông trong bài thơ bàn giao cho cháu những thứ thuộc về truyền thống, kinh nghiệm sống và tình yêu thương, cụ thể:

- Ký ức về quê hương, nguồn cội

- Những bài học đạo đức, triết lý sống

- Tình yêu thiên nhiên, con người

- Niềm tự hào dân tộc


Câu 3:

Ở khổ thơ thứ hai, người ông không bàn giao những thứ như:

- Nỗi đau chiến tranh

- Sự thù hận

- Những định kiến lỗi thời

Lý do:

- Ông muốn cháu sống thanh thản, không gánh nặng quá khứ đau thương

- Ông tin thế hệ mới cần hướng tới tương lai với tư duy cởi mở, khoan dung

- Những điều tiêu cực này không giúp ích cho sự phát triển nhân cách của cháu


Câu 4:

Biện pháp điệp ngữ trong bài thơ:

- Điệp cấu trúc "Ông sẽ bàn giao cho cháu..." → Nhấn mạnh trách nhiệm truyền lại giá trị giữa các thế hệ

- Điệp từ "chẳng" trong khổ 2 → Khẳng định sự chọn lọc những điều xứng đáng để trao gửi

- Tác dụng:Tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, khắc sâu thông điệp về sự kế thừa có chọn lọc

Câu 5:

Thế hệ trẻ hôm nay cần có thái độ trân trọng và phát huy những giá trị được bàn giao từ cha ông. Trước hết, chúng ta phải gìn giữ di sản văn hóa, lịch sử như bảo vật thiêng liêng. Đồng thời, cần sáng tạo để phù hợp với thời đại mới, nhưng không đánh mất bản sắc. Đặc biệt, phải biết ơn bằng hành động cụ thể: học tập nghiêm túc, sống nhân ái, bảo vệ môi trường... Như bài thơ gợi nhắc, thừa kế không phải là nhận lấy mọi thứ mà cần chắt lọc tinh hoa để xây dựng tương lai tốt đẹp hơn.

Câu 1:

Đoạn thơ "Trăng hè" của Đoàn Văn Cừ đã khắc họa bức tranh làng quê Việt Nam đêm hè yên bình với vẻ đẹp dung dị mà đầy chất thơ. Khung cảnh hiện lên qua những chi tiết gần gũi: tiếng võng "kéo kẹt", con chó "ngủ lơ mơ", bóng cây "lơi lả" bên hàng dậu, tạo nên nhịp sống chậm rãi, êm đềm. Ánh trăng "lấp loáng" trên tàu cau cùng hình ảnh ông lão nằm nghỉ, thằng bé ngắm bóng mèo dưới chân gợi lên sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên. Nghệ thuật sử dụng từ láy ("lơ mơ", "lơi lả", "lặng tờ") và cách ngắt nhịp 2/2/3 đã tái hiện thành công không khí tĩnh lặng, thư thái của đêm quê. Qua đó, tác giả không chỉ thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc mà còn gửi gắm triết lý về cuộc sống giản đơn, gắn bó với những giá trị truyền thống. Bức tranh ấy như lời nhắc nhở chúng ta trân trọng vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt - nơi lưu giữ hồn cốt dân tộc.

Câu 2:

Trong bối cảnh hội nhập toàn cầu, tuổi trẻ Việt Nam đang thể hiện tinh thần nỗ lực đáng khâm phục. Sự cố gắng không ngừng của thế hệ trẻ không chỉ giúp hoàn thiện bản thân mà còn góp phần quan trọng vào sự phát triển của đất nước. Điều này đặt ra câu hỏi: Vì sao tuổi trẻ ngày nay cần nỗ lực hết mình và điều đó mang lại ý nghĩa gì?

Trên khắp các lĩnh vực, tuổi trẻ Việt Nam đang chứng minh tinh thần cầu tiến mạnh mẽ. Trong học tập, nhiều sinh viên vượt khó đạt thành tích xuất sắc, như câu chuyện Nguyễn Thị Ánh Viên - nữ vận động viên vừa tập luyện vừa hoàn thành chương trình đại học. Trong khởi nghiệp, các bạn trẻ dám nghĩ dám làm, tiêu biểu như Trần Nguyễn Thiên Hương với ứng dụng du lịch được quốc tế công nhận.

Áp lực cạnh tranh toàn cầu buộc giới trẻ phải không ngừng hoàn thiện bản thân. Nhận thức về trách nhiệm với đất nước ngày càng cao, cùng với những tấm gương thành công truyền cảm hứng đã thúc đẩy tinh thần phấn đấu. Công nghệ thông tin giúp các bạn trẻ tiếp cận tri thức và cơ hội dễ dàng hơn.

Sự nỗ lực giúp cá nhân khẳng định giá trị bản thân, đạt được ước mơ. Đối với xã hội, đó là động lực phát triển kinh tế, văn hóa, khoa học. Những thành công của thế hệ đi trước sẽ tiếp thêm sức mạnh cho thế hệ sau.

Bên cạnh đó, vẫn còn một bộ phận thanh niên sống thiếu mục tiêu, ỷ lại vào gia đình. Điều quan trọng là cần phân biệt giữa nỗ lực đúng hướng và cố gắng mù quáng. Tuổi trẻ cần xác định rõ đam mê và năng lực bản thân để có hướng đi phù hợp.

Tinh thần nỗ lực của tuổi trẻ hôm nay chính là nền tảng cho sự phát triển của đất nước ngày mai. Mỗi bạn trẻ cần ý thức rõ trách nhiệm của mình, không ngừng học hỏi và cống hiến. Như lời Bác Hồ dạy: "Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu".

Câu 1:

Ngôi kể của người kể chuyện trong văn bản là **ngôi thứ ba** (người kể giấu mặt, khách quan), thể hiện qua cách tác giả miêu tả sự việc và nhân vật từ bên ngoài (ví dụ: "chị Bớt", "mẹ chị", "Dương").


Câu 2:

Một số chi tiết cho thấy chị Bớt không giận mẹ:

- Chị **không trách móc** khi mẹ phân biệt đối xử giữa mình và em trai.

- Chị **chủ động chăm sóc mẹ** khi mẹ ốm, dù trước đó bị đối xử bất công.

- Hành động **ôm vai mẹ** và lời nói dịu dàng: "Con có nói gì đâu..." thể hiện sự bao dung.


Câu 3:

Nhân vật Bớt là người:

- **Nhân hậu, vị tha**: Bỏ qua lỗi lầm của mẹ, yêu thương em trai.

- **Mạnh mẽ, chịu thương chịu khó**: Chấp nhận thiệt thòi mà không oán hận.

- **Giàu đức hi sinh**: Luôn đặt tình cảm gia đình lên trên mọi tổn thương cá nhân.


Câu 4:

Hành động và lời nói của chị Bớt có ý nghĩa:

- **Xóa tan khoảng cách**: Cử chỉ ôm vai là cách hàn gắn tình mẫu tử, cho thấy chị không muốn mẹ áy náy.

- **Thể hiện tấm lòng bao dung**: Câu nói nhẹ nhàng khẳng định chị không oán trách, mong mẹ an lòng.

- **Khẳng định giá trị của sự tha thứ**: Chị coi tình yêu thương quan trọng hơn những bất công đã qua.


Câu 5:

**Thông điệp ý nghĩa nhất**:

*"Tình yêu thương và sự tha thứ có thể hàn gắn mọi vết nứt trong gia đình."*

**Lí giải**:

- Trong xã hội hiện đại, nhiều gia đình rạn vỡ vì thiếu thấu hiểu. Câu chuyện của Bớt nhắc nhở chúng ta cần **bao dung** với sai lầm của người thân.

- Tha thứ không phải là quên đi nỗi đau, mà là **chọn hạnh phúc** từ những điều lớn lao hơn.

- Bài học này đặc biệt ý nghĩa khi con người dễ bị cuốn vào những xung đột nhỏ nhặt, đánh mất giá trị gốc rễ của gia đình.

Câu 1:

Bảo vệ môi trường là trách nhiệm cấp thiết của toàn nhân loại. Môi trường là nền tảng sự sống: không khí sạch, nước ngọt, đất đai màu mỡ duy trì sự tồn tại của mọi sinh vật. Hiện nay, biến đổi khí hậu, ô nhiễm và suy thoái tài nguyên đe dọa nghiêm trọng đến sức khỏe con người và hệ sinh thái. Ví dụ, rác thải nhựa tràn ngập đại dương khiến hàng triệu sinh vật biển chết mỗi năm, hay khí thải công nghiệp làm Trái Đất nóng lên, gây thiên tai khốc liệt. Bảo vệ môi trường không chỉ là hành động vì tương lai mà còn là biểu hiện của lòng biết ơn với thiên nhiên. Mỗi cá nhân cần thay đổi từ những việc nhỏ: giảm rác thải, tiết kiệm năng lượng, trồng cây xanh. Như nhà bác học Einstein từng nói: "Thế giới không bị phá hủy bởi kẻ xấu, mà bởi những người đứng nhìn mà không hành động." Hãy chung tay hành động ngay hôm nay để cứu lấy ngôi nhà chung của chúng ta!


Câu 2:

Trong văn học trung đại Việt Nam, hình tượng người ẩn sĩ là một đề tài quen thuộc, phản ánh quan niệm sống và triết lý nhân sinh của các nhà nho. Hai bài thơ "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm và "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến đều khắc họa hình ảnh này, nhưng mỗi tác phẩm lại thể hiện những sắc thái riêng biệt, xuất phát từ hoàn cảnh sáng tác và phong cách nghệ thuật của mỗi tác giả. Qua việc so sánh hai bài thơ, chúng ta có thể thấy được sự kế thừa và sáng tạo trong cách thể hiện hình tượng người ẩn sĩ.

Cả hai bài thơ đều xây dựng hình tượng người ẩn sĩ với những nét chung của một nhà nho tìm về với thiên nhiên để xa lánh chốn quan trường bon chen.

Ở "Nhàn", Nguyễn Bỉnh Khiêm lựa chọn cuộc sống "Một mai, một cuốc, một cần câu" giản dị, xa rời những "chốn lao xao" của quyền lực và danh lợi.

Trong "Thu điếu", Nguyễn Khuyến cũng tìm đến không gian yên tĩnh của làng quê với "Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu", xa lánh thế sự đảo điên.

Cả hai nhân vật trữ tình đều thể hiện triết lý sống thuận theo tự nhiên, hòa mình vào thiên nhiên để tìm sự thanh thản. Nguyễn Bỉnh Khiêm sống đạm bạc với "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá", còn Nguyễn Khuyến đắm mình trong khung cảnh thu "xanh ngắt" với tâm thế ung dung.

Trong "Nhàn", Nguyễn Bỉnh Khiêm thể hiện một tư thế chủ động, tự tin: "Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ". Ông coi việc ở ẩn là sự lựa chọn sáng suốt, xem phú quý như một giấc chiêm bao. Cái "dại" của ông thực chất là cái khôn của người biết từ bỏ danh lợi để giữ mình trong sạch.

Ngược lại, nhân vật trữ tình trong "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến lại mang một tâm trạng khác: "Nhân hứng cũng vừa toan cất bút/Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào". Câu thơ cho thấy sự day dứt, mặc cảm của một kẻ sĩ trước thời cuộc. Ông không hoàn toàn thanh thản trong lựa chọn ở ẩn mà vẫn canh cánh nỗi niềm với đất nước.

Thiên nhiên trong "Nhàn" hiện lên gần gũi, đời thường với những hình ảnh như ao sen, cần câu, măng trúc, giá đỗ. Đó là một không gian sống động, gắn liền với đời sống lao động bình dị.

Trong khi đó, bức tranh thu của Nguyễn Khuyến mang vẻ tĩnh lặng, đượm buồn: "Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao", "gió hắt hiu", "bóng trăng cô độc". Thiên nhiên ở đây không chỉ là nơi trú ẩn mà còn phản chiếu tâm trạng cô đơn, u hoài của thi nhân.

Sự khác biệt trong cách thể hiện hình tượng người ẩn sĩ xuất phát từ hoàn cảnh sáng tác và tâm thế của mỗi tác giả:

Nguyễn Bỉnh Khiêm sống trong thời kỳ Lê-Mạc phân tranh, chọn lối sống ẩn dật để giữ khí tiết. Thơ ông mang đậm tính triết lý, giản dị mà sâu sắc.

Nguyễn Khuyến sống trong buổi giao thời khi đất nước rơi vào tay thực dân Pháp. Nỗi buồn trong thơ ông không chỉ là nỗi buồn cá nhân mà còn mang tâm sự thời đại. Phong cách thơ Nguyễn Khuyến tinh tế trong miêu tả nội tâm và cảnh vật.

Qua hai bài thơ "Nhàn" và "Thu điếu", chúng ta thấy được hình tượng người ẩn sĩ trong văn học trung đại vừa có những nét chung về triết lý sống, vừa mang những sắc thái riêng biệt. Nếu Nguyễn Bỉnh Khiêm thể hiện một tư thế ung dung, tự tại trong lựa chọn ẩn dật thì Nguyễn Khuyến lại bộc lộ những trăn trở, day dứt trước thời cuộc. Sự khác biệt này không chỉ làm phong phú thêm hình tượng văn học mà còn cho thấy sự vận động của tư tưởng và nghệ thuật qua các thời kỳ lịch sử. Cả hai tác phẩm đều là những viên ngọc quý trong kho tàng văn học dân tộc, để lại cho hậu thế nhiều bài học sâu sắc về nhân sinh quan và thế sự.

Câu 1. Hiện tượng "tiếc thương sinh thái" là cảm giác đau buồn, mất mát trước những tổn hại mà môi trường tự nhiên phải gánh chịu do biến đổi khí hậu và các hoạt động của con người. Nó phản ánh mối liên hệ sâu sắc giữa con người và thiên nhiên.


Câu 2. Bài viết trình bày thông tin theo trình tự:

- Giới thiệu khái niệm "tiếc thương sinh thái".

- Phân tích nguyên nhân và biểu hiện của hiện tượng.

- Đề cập đến hậu quả và thái độ của con người.

- Kết thúc bằng thông điệp hoặc lời kêu gọi hành động.


Câu 3.Tác giả sử dụng các bằng chứng như:

- Dẫn chứng từ nghiên cứu khoa học về biến đổi khí hậu.

- Ví dụ thực tế về sự suy thoái môi trường (tan băng, cháy rừng, ô nhiễm).

- Trích dẫn ý kiến chuyên gia hoặc tổ chức môi trường.


Câu 4.Cách tiếp cận của tác giả:

- Kết hợp giữa phân tích khoa học và góc nhìn nhân văn.

- Nhấn mạnh trách nhiệm của con người và sự cấp thiết phải hành động.

- Truyền cảm hứng thông qua việc khơi gợi cảm xúc tiếc thương.


Câu 5. Thông điệp sâu sắc nhất:

Con người cần thức tỉnh trước những mất mát của thiên nhiên, từ đó thay đổi hành vi và chung tay bảo vệ môi trường để giảm thiểu "nỗi đau" của Trái Đất.

Câu 1:

Sống một cách ý nghĩa đòi hỏi chúng ta biết trân trọng thời gian và những mối quan hệ xung quanh. Trước hết, hãy yêu thương, chia sẻ và đối xử chân thành với mọi người, tránh thờ ơ hay ích kỷ. Đồng thời, mỗi người cần xác định mục tiêu, nỗ lực phát triển bản thân và cống hiến cho cộng đồng. Sống ý nghĩa không chỉ là tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình mà còn là tạo ra giá trị tốt đẹp cho xã hội. Chỉ khi sống với lòng yêu thương và trách nhiệm, ta mới thực sự làm cho cuộc đời trở nên đáng nhớ và có giá trị.

 

Câu 2

Bài thơ “Áo cũ” của Lưu Quang Vũ là một khúc ca đầy xúc động, gợi lên những kỷ niệm thân thương và tình yêu sâu sắc dành cho gia đình, đặc biệt là người mẹ. Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh chiếc áo cũ – một biểu tượng của ký ức và thời gian. “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn” là lời nhắc nhở về sự trôi đi của thời gian, cũng như những biến đổi không thể tránh khỏi trong cuộc đời. Chiếc áo với “màu bạc hai vai”, “đường khâu tay mẹ vá” không chỉ là vật dụng, mà còn là minh chứng cho sự tảo tần, hi sinh của mẹ, một người luôn âm thầm chăm lo cho con từng chút một.

 

Qua từng câu thơ, hình ảnh người mẹ hiện lên thật chân thực và xúc động: người mẹ đã già đi, đôi mắt không còn rõ, đôi tay gầy guộc vẫn miệt mài khâu vá áo cho con. Mỗi đường khâu, mỗi mũi chỉ không chỉ là sự cần mẫn mà còn chứa đựng tình yêu thương vô hạn. Câu thơ “Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn” là một nhận thức đầy cảm động về sự hữu hạn của thời gian, khi con lớn lên cũng là lúc cha mẹ ngày càng yếu đi.

 

Đặc biệt, bài thơ gửi gắm thông điệp sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu thương: “Hãy biết thương lấy những mảnh áo cũ / Để càng thương lấy mẹ của ta”. Tình cảm dành cho chiếc áo cũ chính là biểu hiện của tình yêu thương và sự trân trọng đối với mẹ - người đã hy sinh cả cuộc đời cho con.

 

Tóm lại, “Áo cũ” không chỉ đơn thuần là câu chuyện về một chiếc áo mà còn là lời nhắc nhở mỗi người về sự tri ân, về giá trị của những điều giản dị nhưng thiêng liêng trong cuộc sống. Qua bài thơ, Lưu Quang Vũ đã chạm đến trái tim người đọc bằng những lời thơ mộc mạc nhưng thấm đẫm tình người.

 

Câu 1:

Sống một cách ý nghĩa đòi hỏi chúng ta biết trân trọng thời gian và những mối quan hệ xung quanh. Trước hết, hãy yêu thương, chia sẻ và đối xử chân thành với mọi người, tránh thờ ơ hay ích kỷ. Đồng thời, mỗi người cần xác định mục tiêu, nỗ lực phát triển bản thân và cống hiến cho cộng đồng. Sống ý nghĩa không chỉ là tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình mà còn là tạo ra giá trị tốt đẹp cho xã hội. Chỉ khi sống với lòng yêu thương và trách nhiệm, ta mới thực sự làm cho cuộc đời trở nên đáng nhớ và có giá trị.

 

Câu 2

Bài thơ “Áo cũ” của Lưu Quang Vũ là một khúc ca đầy xúc động, gợi lên những kỷ niệm thân thương và tình yêu sâu sắc dành cho gia đình, đặc biệt là người mẹ. Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh chiếc áo cũ – một biểu tượng của ký ức và thời gian. “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn” là lời nhắc nhở về sự trôi đi của thời gian, cũng như những biến đổi không thể tránh khỏi trong cuộc đời. Chiếc áo với “màu bạc hai vai”, “đường khâu tay mẹ vá” không chỉ là vật dụng, mà còn là minh chứng cho sự tảo tần, hi sinh của mẹ, một người luôn âm thầm chăm lo cho con từng chút một.

 

Qua từng câu thơ, hình ảnh người mẹ hiện lên thật chân thực và xúc động: người mẹ đã già đi, đôi mắt không còn rõ, đôi tay gầy guộc vẫn miệt mài khâu vá áo cho con. Mỗi đường khâu, mỗi mũi chỉ không chỉ là sự cần mẫn mà còn chứa đựng tình yêu thương vô hạn. Câu thơ “Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn” là một nhận thức đầy cảm động về sự hữu hạn của thời gian, khi con lớn lên cũng là lúc cha mẹ ngày càng yếu đi.

 

Đặc biệt, bài thơ gửi gắm thông điệp sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu thương: “Hãy biết thương lấy những mảnh áo cũ / Để càng thương lấy mẹ của ta”. Tình cảm dành cho chiếc áo cũ chính là biểu hiện của tình yêu thương và sự trân trọng đối với mẹ - người đã hy sinh cả cuộc đời cho con.

 

Tóm lại, “Áo cũ” không chỉ đơn thuần là câu chuyện về một chiếc áo mà còn là lời nhắc nhở mỗi người về sự tri ân, về giá trị của những điều giản dị nhưng thiêng liêng trong cuộc sống. Qua bài thơ, Lưu Quang Vũ đã chạm đến trái tim người đọc bằng những lời thơ mộc mạc nhưng thấm đẫm tình người.