

HOÀNG MINH SƠN
Giới thiệu về bản thân



































Trong dòng chảy mạnh mẽ của toàn cầu hóa và hiện đại hóa, đời sống con người ngày càng phát triển với sự bùng nổ của công nghệ, khoa học và các luồng văn hóa ngoại lai. Tuy nhiên, giữa nhịp sống hiện đại ấy, việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống vẫn luôn là vấn đề quan trọng và cần thiết, bởi đó chính là bản sắc, là cội nguồn làm nên hồn cốt của mỗi dân tộc. Văn hóa truyền thống là những giá trị được hình thành, tích lũy và lưu truyền qua nhiều thế hệ. Đó có thể là trang phục, ngôn ngữ, lễ hội, tập quán, đạo lý ứng xử, hay các giá trị tinh thần như lòng yêu nước, hiếu thảo, tôn sư trọng đạo... Những giá trị ấy góp phần làm nên bản sắc văn hóa riêng của mỗi dân tộc, giúp chúng ta phân biệt mình với cộng đồng khác, và tạo nên niềm tự hào, gắn bó trong mỗi con người. Đối với Việt Nam, đó là tà áo dài, là tiếng Việt giàu hình ảnh, là phong tục Tết Nguyên Đán, là câu ca dao tục ngữ ngọt ngào... Tất cả như những viên ngọc quý cần được nâng niu và gìn giữ. Tuy nhiên, trong đời sống hiện đại, khi các nền văn hóa giao thoa mạnh mẽ, không ít giá trị truyền thống đang bị mai một, lãng quên. Nhiều bạn trẻ ngày nay không còn hiểu rõ nguồn gốc của những phong tục, tập quán dân tộc, hoặc cho rằng đó là lỗi thời, không phù hợp với thời đại. Lối sống thực dụng, chạy theo trào lưu khiến không ít người xa rời văn hóa dân tộc. Chính vì thế, gìn giữ văn hóa truyền thống không phải là việc làm của riêng ai, mà là trách nhiệm của cả cộng đồng – từ gia đình, nhà trường đến xã hội. Để bảo vệ văn hóa truyền thống, trước hết, mỗi người cần có ý thức tự hào, yêu quý và trân trọng những giá trị của dân tộc mình. Từ đó, chúng ta sẽ chủ động tìm hiểu, học tập và lan tỏa những nét đẹp ấy trong cuộc sống hàng ngày. Gia đình nên giữ gìn những nếp sống đẹp, như sum họp ngày lễ tết, dạy con cháu tiếng mẹ đẻ, kể chuyện cổ tích, hát ru... Nhà trường cần tích cực đưa văn hóa truyền thống vào các hoạt động học tập và ngoại khóa. Mặt khác, cần biết chắt lọc tinh hoa văn hóa hiện đại để hòa nhập mà không hòa tan, tiếp thu cái mới nhưng không làm mất gốc. Tóm lại, văn hóa truyền thống chính là gốc rễ nuôi dưỡng tâm hồn dân tộc, là điểm tựa để chúng ta phát triển vững vàng trong thời đại mới. Gìn giữ và phát huy những giá trị ấy không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm tự hào của mỗi người Việt Nam hôm nay.
Trong bài thơ Chân Quê, nhân vật “em” hiện lên như biểu tượng của người con gái thôn quê với vẻ đẹp mộc mạc, thuần khiết. Em từng giản dị với áo cánh nâu, yếm đào, guốc mộc, khăn mỏ quạ – những hình ảnh gắn liền với đồng ruộng, với cuộc sống chân chất nơi làng quê. Qua đó, nhà thơ thể hiện sự trân trọng với vẻ đẹp tự nhiên, không tô vẽ, phản ánh tâm hồn hồn hậu và đậm chất quê mùa. Tuy nhiên, khi em bắt đầu thay đổi – mặc áo dài, vấn khăn nhung, đánh phấn tô môi – thì “hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”. Đó là lúc nét đẹp mộc mạc bị che khuất bởi sự kiểu cách, giả tạo. Tác giả không phê phán gay gắt, mà chỉ nhẹ nhàng bày tỏ nỗi tiếc nuối, lo lắng về sự mai một của những giá trị truyền thống. Nhân vật em vì thế không chỉ là hình ảnh một cô gái cụ thể, mà còn đại diện cho lớp người trẻ trước nguy cơ mất đi bản sắc. Qua đó, Nguyễn Bính gửi gắm thông điệp: hãy biết giữ gìn vẻ đẹp chân quê – cũng chính là giữ gìn tâm hồn và cội nguồn văn hóa dân tộc.
Ngợi ca vẻ đẹp mộc mạc, chân chất của người con gái quê và bày tỏ nỗi tiếc nuối trước sự đổi thay, đồng thời gửi gắm lời nhắn giữ gìn nét đẹp truyền thống quê hương.
Ẩn dụ '' bay đi ít nhiều '' ẩn dụ cho sự thay đổi phai nhạt dần
Tác dụng
Tạo nhịp điệu cho lời thơ, tăng sức gợi hình gợi cảm.
Lời nhắc nhở về việc gìn giữ bản sắc văn hoá dân tộc, giữ lấy cái gốc của con người.
Sự tiếc nuối của tác giả trước sự thay đổi của người con gái quê.
Áo cánh, yếm đào, khăn mỏ quạ, áo dài, khăn nhung, áo tứ thân, guốc mộc.
Đại diện cho nhưng người con gái thôn quê với vẻ đẹp mộc mạc, chất phác.
Nhan đề Chân Quê gợi hình ảnh cảnh vật làng quê mộc mạc, phản ánh tính cách con người quê – thật thà, chất phác, không màu mè giả tạo. Nhan đề này cũng hàm chứa một nỗi trân trọng và tự hào về cội nguồn, đồng thời thể hiện một tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống bình dị.
Lục bát