Đào Quang Duy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Quang Duy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

Bài thơ khắc họa một bức tranh mưa nơi bến sông với cảm hứng chủ đạo là nỗi buồn, sự cô quạnh và tĩnh lặng. Từng câu thơ đều thấm đẫm hơi thở của thiên nhiên và con người trong cơn mưa dai dẳng. Những hình ảnh như “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, “con thuyền cắm lại đậu trơ vơ” gợi lên sự ướt át, mệt mỏi, tạo nên không gian trầm lặng, đìu hiu. Không chỉ thiên nhiên mà cả con người cũng hiện lên trong vẻ lặng lẽ, buồn tẻ: bác lái đò lặng lẽ hút thuốc, bà hàng sù sụ ho, những người đi chợ thưa thớt, âm thầm. Chủ đề của bài thơ xoay quanh sự vắng lặng của bến sông trong mưa, thể hiện sự cô đơn và khắc nghiệt của cuộc sống. Dưới ngòi bút tinh tế, tác giả không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn gửi gắm cảm xúc, khiến người đọc cảm nhận được sự tê tái, lạnh lẽo thấm vào không gian và lòng người. Đây không chỉ là một bức tranh thiên nhiên mà còn là một lát cắt của đời sống, gợi lên những suy tư sâu sắc về con người và thời gian.


câu 2:

Quê hương là nơi chôn nhau cắt rốn, là cội nguồn của mỗi con người. Dù đi đâu, về đâu, quê hương vẫn luôn giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim ta. Nó không chỉ là một vùng đất, mà còn là nơi lưu giữ bao kỷ niệm tuổi thơ, gắn bó với những con người thân thương và hình thành nên nhân cách, tâm hồn của mỗi người.

 

Trước hết, quê hương là cái nôi nuôi dưỡng ta từ những ngày thơ bé. Đó là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, nơi có gia đình, họ hàng, những con đường quen thuộc và những mùa hoa nở rộ theo năm tháng. Chính những điều giản dị ấy tạo nên ký ức đẹp đẽ, giúp ta luôn có một chốn để nhớ về, một điểm tựa tinh thần trong cuộc sống. Khi xa quê, mỗi người đều mang theo trong lòng nỗi nhớ, bởi quê hương là nơi chứa đựng những giá trị không gì thay thế được.

 

Không chỉ là nơi lưu giữ kỷ niệm, quê hương còn có vai trò quan trọng trong việc hình thành nhân cách con người. Những bài học đầu đời, những truyền thống văn hóa của quê hương góp phần hun đúc tâm hồn ta, giúp ta biết yêu thương, sẻ chia và trân trọng cuộc sống. Một người gắn bó sâu sắc với quê hương thường sẽ có lòng tự hào dân tộc, biết gìn giữ bản sắc và luôn hướng về cội nguồn.

 

Bên cạnh đó, quê hương không chỉ là nơi sinh ra ta mà còn là điểm tựa vững chắc để ta vươn xa. Dù có đi khắp bốn phương, quê hương vẫn là nơi đón ta trở về, là chốn bình yên giữa những bộn bề cuộc sống. Nhiều người con xa quê dù thành đạt nhưng vẫn luôn mong muốn đóng góp, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Điều đó thể hiện tình yêu và trách nhiệm của mỗi người đối với nơi đã sinh thành, dưỡng dục mình.

 

Tóm lại, quê hương có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi con người. Đó không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nguồn cội nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và tạo động lực để ta phát triển. Mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và có trách nhiệm với quê hương của mình, bởi đó chính là một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

 

.

 

câu 1 thể thơ tám chữ

câu 2

cảnh bến sông trong mưa và nỗi cô quạnh của thiên nhiên, con người.


câu 3

Tác dụng của biện pháp nhân hoá ở đây là làm cho cảnh vật trở nên sống động và gần gũi hơn với tâm hồn con người. Khi thiên nhiên được nhân cách hoá, người đọc dễ dàng cảm nhận được sự đồng điệu giữa cảnh vật và cảm xúc nội tâm của chính mình. Không gian bến sông mưa, với những hình ảnh “con thuyền cắm lại đậu trơ vơ” hay “bác lái ghé buồm vào hút điếu”, trở nên trĩu nặng, đượm buồn và chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa. Qua đó, tác giả không chỉ vẽ lên bức tranh thiên nhiên mà còn mở ra một góc nhìn sâu sắc về nỗi cô đơn, sự chờ đợi và khắc nghiệt của cuộc sống.


câu 4

Bức tranh bến đò ngày mưa được tác giả khắc họa qua hàng loạt hình ảnh độc đáo và giàu cảm xúc. Trước hết, hình ảnh “tre rũ rợi ven bờ chen ướt át” đã tạo nên một không gian u ám, mệt mỏi, như chính bản thân thiên nhiên cũng chịu ảnh hưởng nặng nề của cơn mưa. Song song với đó, “chuối bơ phờ đầu bến đứng dầm mưa” gợi lên cảm giác của sự chùn bước, mệt nhọc, như thể những cây chuối, vốn biểu tượng cho sức sống, giờ đây cũng mất đi vẻ rạng ngời trong thời tiết ảm đạm.

Những hình ảnh ấy gợi cho em cảm nhận về một không gian đầy u ám, nơi thiên nhiên và con người cùng chia sẻ nỗi niềm mệt mỏi, cô đơn. Chúng như một lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống, khi mà niềm hy vọng và sức sống dường như chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt giữa cơn mưa dai dẳng.

câu 5

Bức tranh bến đò ngày mưa trong bài thơ gợi lên tâm trạng u ám, cô đơn và mệt mỏi. Không khí ẩm ướt của cơn mưa như bao trùm lên khung cảnh, khiến mọi vật dường như chìm trong nỗi buồn trĩu nặng. Hình ảnh “tre rũ rợi” và “chuối bơ phờ đầu” không chỉ miêu tả dáng vẻ của thiên nhiên mà còn ẩn chứa cảm giác mệt mỏi, chùn bước của sự sống, như thể cả thiên nhiên cũng cảm thấy mỏi mệt, bất lực trước thời gian.

Qua đó, bài thơ không chỉ tái hiện bức tranh thiên nhiên u sầu mà còn phản chiếu tâm trạng, cảm xúc thầm kín của con người – những người dù cố gắng đối mặt với số phận nhưng vẫn không tránh khỏi những phút giây cô đơn, lặng thinh giữa dòng chảy của thời gian.