

Hà Thị Kim Ngân
Giới thiệu về bản thân



































Nguyễn Ngọc Tư là cây bút tài hoa của văn học Việt Nam hiện đại, nổi bật với những tác phẩm thấm đẫm hồn cốt Nam Bộ. Trong truyện ngắn "Biển người mênh mông", thông qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác giả đã khắc họa chân thực vẻ đẹp bình dị mà sâu sắc của con người Nam Bộ: giản dị, giàu tình cảm, giàu nghị lực và trân trọng nghĩa tình. Phi là một chàng trai sinh ra trong hoàn cảnh không trọn vẹn: không có cha từ bé, sống cùng bà ngoại trong sự thiếu thốn cả vật chất lẫn tình cảm. Mồ côi ngoại, Phi càng trở nên cô độc giữa dòng đời. Dù vậy, Phi vẫn không buông xuôi; anh sống giản dị, mộc mạc, đôi khi có phần luộm thuộm, bầy hầy nhưng bên trong lại là một tâm hồn giàu yêu thương, biết trân trọng những mối quan hệ chân thành. Phi chính là đại diện cho lớp người trẻ miền Tây – chịu nhiều thiệt thòi nhưng vẫn kiên cường, gắn bó và biết sống bằng tình nghĩa. Bên cạnh Phi là hình ảnh ông Sáu Đèo – một ông già nghèo nhưng giàu lòng nhân hậu. Cả cuộc đời ông gắn bó với sông nước, với cuộc mưu sinh khắp nơi. Ông Sáu Đèo là người sống nghĩa tình, nặng lòng với quá khứ. Gần bốn mươi năm ròng, ông cất công đi tìm người vợ cũ chỉ để xin một lời tha thứ. Tấm lòng thủy chung, ân nghĩa ấy làm nổi bật một nét đẹp nhân văn sâu sắc của người Nam Bộ: luôn coi trọng tình người hơn tất thảy. Khi rời đi, ông Sáu Đèo không quên gửi gắm con bìm bịp lại cho Phi, thể hiện sự tin tưởng và gắn bó như những người thân ruột thịt dù chỉ mới quen biết không lâu. Qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, Nguyễn Ngọc Tư đã tái hiện một miền Tây chân thực, nơi con người dù nghèo khó vẫn sống tử tế, nhân hậu và không ngừng hy vọng. Giữa “biển người mênh mông”, những con người như Phi và ông Sáu Đèo giống như những ánh đèn nhỏ nhưng ấm áp, soi sáng cho nhau, sưởi ấm lòng người. Biển người mênh mông không chỉ là câu chuyện về những kiếp người bé nhỏ, lưu lạc giữa dòng đời, mà còn là bản nhạc ngợi ca vẻ đẹp bất diệt của tâm hồn Nam Bộ – giản dị mà sâu lắng, chịu thương chịu khó mà vẫn luôn hướng về tình yêu thương và nghĩa tình bền chặt.
Câu 1
Kiểu văn bản trên là kiểu văn bản thuyết minh
Câu 2. Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi: Người mua bán đi lại bằng xuồng, ghe trên sông. "cây bẹo" – cắm sào tre dựng đứng trên ghe, treo các mặt hàng để người mua dễ dàng nhận biết từ xa. "Bẹo" hàng bằng âm thanh: sử dụng kèn tay, kèn chân, hoặc tiếng rao mời mọc lảnh lót. Các mặt hàng được trưng bày phong phú ngay trên ghe: trái cây, rau củ, hàng thủ công, thực phẩm, động vật,...
Câu 3. Tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản: Làm tăng tính cụ thể, chân thực cho nội dung giới thiệu về chợ nổi. Gợi lên sự phong phú, đa dạng của các khu chợ nổi miền Tây.
Câu 4
Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ như "cây bẹo", tiếng kèn giúp người bán thú hút sự chú ý của khách từ xa. Tạo nên nét đặc trưng sinh động, độc đáo cho hoạt động mua bán trên sông nước.
Câu 5
Suy nghĩ về vai trò của chợ nổi đối với đời sống người dân miền Tây: - Chợ nổi không chỉ là nơi mua bán, trao đổi hàng hóa mà còn là nét văn hóa đặc sắc của cư dân sông nước. - Đây là không gian gắn kết cộng đồng, nơi người dân giao lưu, trò chuyện, xây dựng tình làng nghĩa xóm. - Chợ nổi còn là điểm đến du lịch hấp dẫn, góp phần phát triển kinh tế và quảng bá văn hóa địa phương. - Giữ gìn chợ nổi chính là giữ gìn một phần bản sắc văn hóa miền Tây Nam Bộ.