Nguyễn Thị Kim Chinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Kim Chinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (2.0 điểm): Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc con người phụ thuộc vào công nghệ AI.

Trong thời đại hiện nay, công nghệ trí tuệ nhân tạo (AI) đang phát triển nhanh chóng và ngày càng hiện diện sâu rộng trong đời sống con người. Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào AI lại đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. AI giúp con người tiết kiệm thời gian, nâng cao hiệu quả công việc và hỗ trợ giải quyết các vấn đề phức tạp. Nhưng nếu quá dựa dẫm vào công nghệ, con người sẽ dần mất đi khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và cả sự gắn kết trong các mối quan hệ xã hội. Ví dụ, nhiều người hiện nay lười suy nghĩ, chỉ cần “hỏi máy” là có câu trả lời; hay việc quá phụ thuộc vào các ứng dụng điều khiển khiến chúng ta quên mất cách sống đơn giản và tự chủ. Sự phát triển của AI là một thành tựu lớn, nhưng cũng là con dao hai lưỡi nếu chúng ta không biết làm chủ công nghệ. Vì thế, con người cần sử dụng AI một cách thông minh, có giới hạn– để công nghệ phục vụ cuộc sống, chứ không chi phối nó

Câu 2 (4.0 điểm): Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của văn bản "Đừng chạm tay"


Bài thơ *“Đừng chạm tay”* là một tác phẩm giàu chất suy tưởng, mang đậm tính nhân văn và gợi nhiều cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc. Bài thơ không chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa khách và một cụ già, mà còn là hành trình đi vào **thế giới của kí ức, thời gian và nỗi cô đơn của tuổi già**.

Về nội dung, bài thơ khắc họa hình ảnh một cụ già ngồi sưởi nắng – biểu tượng của tuổi tác, của một đời người đã đi qua nhiều biến động. Khi khách hỏi đường, cụ chỉ – nhưng đó không phải con đường thông thường mà là **con đường của kí ức, của tâm hồn**. Qua hành trình ấy, người đọc cảm nhận được sự **trống vắng, lặng lẽ của những miền đất mà chỉ người già mới từng đi qua**, những nơi “không có trên bản đồ du lịch”, “thưa thớt dấu chân người lui tới”. Cảnh vật hiện lên đầy ám ảnh – một thế giới đã cũ, đang bị quên lãng giữa guồng quay hiện đại. Câu thơ cuối "Đừng khuấy lên kí ức một người già" như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà đầy ám ảnh – rằng **kí ức của người già là thứ thiêng liêng, cần được tôn trọng và giữ gìn**.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm lắng, giàu tính biểu cảm. Cách chia bố cục thành những khổ thơ ngắn gợi cảm giác từng bước trong hành trình đi qua quá khứ, chậm rãi mà đầy chiều sâu. Hình ảnh "con dốc", "nắng tắt", "sương rơi" không chỉ mang ý nghĩa tả thực mà còn là những **ẩn dụ tinh tế cho tuổi già, cho sự mờ nhòa của quá khứ**. Tác giả khéo léo đan cài giữa hiện tại và kí ức, giữa người trẻ và người già, để làm nổi bật khoảng cách không gian – thời gian và cả tâm hồn.


Bài thơ không dùng nhiều từ ngữ hoa mỹ, nhưng lại chạm đến những rung động sâu xa trong lòng người. Nó đặt ra câu hỏi về sự lắng nghe, sự thấu cảm với người cao tuổi – những người mang theo cả một thế giới trong lòng, nhưng dễ bị lãng quên. Đồng thời, bài thơ cũng là một lời nhắn gửi: trong một xã hội ngày càng hiện đại và vội vã, con người cần học cách tôn trọng quá khứ, nâng niu kí ức và sống chậm lại để cảm nhận nhiều hơn

Tóm lại, “Đừng chạm tay”không chỉ đặc sắc ở nội dung nhân văn mà còn ở hình thức biểu đạt đầy tinh tế. Bài thơ để lại dư âm sâu lắng, khơi gợi sự đồng cảm với người già và cả suy ngẫm về thái độ sống của mỗi người đối với kí ức và thời gian.

Câu 1 (2.0 điểm): Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc con người phụ thuộc vào công nghệ AI.

Trong thời đại hiện nay, công nghệ trí tuệ nhân tạo (AI) đang phát triển nhanh chóng và ngày càng hiện diện sâu rộng trong đời sống con người. Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào AI lại đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. AI giúp con người tiết kiệm thời gian, nâng cao hiệu quả công việc và hỗ trợ giải quyết các vấn đề phức tạp. Nhưng nếu quá dựa dẫm vào công nghệ, con người sẽ dần mất đi khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và cả sự gắn kết trong các mối quan hệ xã hội. Ví dụ, nhiều người hiện nay lười suy nghĩ, chỉ cần “hỏi máy” là có câu trả lời; hay việc quá phụ thuộc vào các ứng dụng điều khiển khiến chúng ta quên mất cách sống đơn giản và tự chủ. Sự phát triển của AI là một thành tựu lớn, nhưng cũng là con dao hai lưỡi nếu chúng ta không biết làm chủ công nghệ. Vì thế, con người cần sử dụng AI một cách thông minh, có giới hạn– để công nghệ phục vụ cuộc sống, chứ không chi phối nó

Câu 2 (4.0 điểm): Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của văn bản "Đừng chạm tay"


Bài thơ *“Đừng chạm tay”* là một tác phẩm giàu chất suy tưởng, mang đậm tính nhân văn và gợi nhiều cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc. Bài thơ không chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa khách và một cụ già, mà còn là hành trình đi vào **thế giới của kí ức, thời gian và nỗi cô đơn của tuổi già**.

Về nội dung, bài thơ khắc họa hình ảnh một cụ già ngồi sưởi nắng – biểu tượng của tuổi tác, của một đời người đã đi qua nhiều biến động. Khi khách hỏi đường, cụ chỉ – nhưng đó không phải con đường thông thường mà là **con đường của kí ức, của tâm hồn**. Qua hành trình ấy, người đọc cảm nhận được sự **trống vắng, lặng lẽ của những miền đất mà chỉ người già mới từng đi qua**, những nơi “không có trên bản đồ du lịch”, “thưa thớt dấu chân người lui tới”. Cảnh vật hiện lên đầy ám ảnh – một thế giới đã cũ, đang bị quên lãng giữa guồng quay hiện đại. Câu thơ cuối "Đừng khuấy lên kí ức một người già" như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà đầy ám ảnh – rằng **kí ức của người già là thứ thiêng liêng, cần được tôn trọng và giữ gìn**.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm lắng, giàu tính biểu cảm. Cách chia bố cục thành những khổ thơ ngắn gợi cảm giác từng bước trong hành trình đi qua quá khứ, chậm rãi mà đầy chiều sâu. Hình ảnh "con dốc", "nắng tắt", "sương rơi" không chỉ mang ý nghĩa tả thực mà còn là những **ẩn dụ tinh tế cho tuổi già, cho sự mờ nhòa của quá khứ**. Tác giả khéo léo đan cài giữa hiện tại và kí ức, giữa người trẻ và người già, để làm nổi bật khoảng cách không gian – thời gian và cả tâm hồn.


Bài thơ không dùng nhiều từ ngữ hoa mỹ, nhưng lại chạm đến những rung động sâu xa trong lòng người. Nó đặt ra câu hỏi về sự lắng nghe, sự thấu cảm với người cao tuổi – những người mang theo cả một thế giới trong lòng, nhưng dễ bị lãng quên. Đồng thời, bài thơ cũng là một lời nhắn gửi: trong một xã hội ngày càng hiện đại và vội vã, con người cần học cách tôn trọng quá khứ, nâng niu kí ức và sống chậm lại để cảm nhận nhiều hơn

Tóm lại, “Đừng chạm tay”không chỉ đặc sắc ở nội dung nhân văn mà còn ở hình thức biểu đạt đầy tinh tế. Bài thơ để lại dư âm sâu lắng, khơi gợi sự đồng cảm với người già và cả suy ngẫm về thái độ sống của mỗi người đối với kí ức và thời gian.