Vũ Văn Bình

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Văn Bình
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Để hạn chế sự xuống cấp của các di tích lịch sử, cần có những giải pháp đồng bộ và thiết thực. Trước hết, cần tăng cường công tác bảo tồn và trùng tu các di tích bằng cách sử dụng các vật liệu phù bhợp, giữ nguyên giá trị gốc của công trình. Thứ hai, nâng cao ý thức cộng đồng về việc giữ gìn di sản bằng cách tuyên truyền trong trường học, truyền thông và tổ chức các hoạt động trải nghiệm gắn với di tích. Bên cạnh đó, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa chính quyền, nhà nghiên cứu và người dân địa phương để quản lý và giám sát di tích hiệu quả. Ngoài ra, cần hạn chế các hoạt động khai thác du lịch quá mức, gây tác động tiêu cực đến môi trường và cấu trúc di tích. Đặc biệt, cần có chế tài xử phạt nghiêm khắc đối với các hành vi phá hoại, vẽ bậy, đập phá di tích. Bảo vệ di tích lịch sử không chỉ là giữ gìn văn hóa dân tộc mà còn là trách nhiệm với thế hệ mai sau

Câu 2

Yên Tử – một vùng đất linh thiêng của Phật giáo Việt Nam, gắn liền với Phật hoàng Trần Nhân Tông – từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng thiêng liêng cho thi ca. Nhà thơ Hoàng Quang Thuận, trong chuyến hành hương về Yên Tử, đã sáng tác bài thơ “Đường vào Yên Tử” mang đậm chất thiền và tinh thần dân tộc. Bài thơ vừa là bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp của núi rừng Yên Tử, vừa là hành trình tâm linh sâu lắng. Tác phẩm thể hiện rõ cảm xúc thành kính, say mê trước vẻ đẹp thiên nhiên và giá trị văn hóa – tâm linh của Yên Tử.


Chủ đề của bài thơ là hành trình hướng về non thiêng Yên Tử – nơi hội tụ vẻ đẹp của thiên nhiên và chiều sâu của tâm linh. Không gian trong bài thơ là núi rừng hùng vĩ, mênh mang mây khói, chùa chiền ẩn hiện giữa rừng sâu, làm nổi bật vẻ đẹp kỳ vĩ và thanh tịnh của Yên Tử. Hình tượng thiên nhiên được miêu tả sống động qua các hình ảnh “vẹt đá mòn chân”, “núi biếc cây xanh”, “muôn vạn đài sen”, “mái chùa thấp thoáng”… đã gợi ra một không gian linh thiêng, huyền ảo. Những hình ảnh này không chỉ tả thực cảnh vật mà còn phản ánh chiều sâu tâm hồn của thi sĩ – một tâm hồn lắng đọng, hướng thiện, ngưỡng vọng Phật đạo. Cảm xúc trong bài thơ là sự thành kính, trầm lặng, thiêng liêng của người hành hương khi đặt chân vào chốn thiền môn.


Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bốn chữ ngắn gọn, giàu nhạc tính, tạo nên nhịp điệu đều đặn, trầm bổng như lời kinh vang vọng giữa rừng thiêng. Cách ngắt nhịp linh hoạt, mềm mại khiến từng câu thơ như hòa vào cảnh vật. Hình ảnh thơ vừa gần gũi vừa giàu tính biểu tượng như “đài sen mây”, “đám khói người Dao”, giúp thiên nhiên Yên Tử trở nên mơ hồ, thiêng liêng. Biện pháp tu từ so sánh, ẩn dụ được sử dụng nhẹ nhàng, tạo nên chiều sâu thẩm mỹ và cảm xúc. Ngôn ngữ thơ trang nhã, giản dị, không màu mè nhưng giàu tính tạo hình và gợi cảm.


Tóm lại, bài thơ “Đường vào Yên Tử” là một tác phẩm tiêu biểu cho sự hòa quyện giữa thơ ca và thiền học, giữa thiên nhiên và tâm linh. Tác phẩm không chỉ đẹp ở hình ảnh, ngôn từ mà còn lắng sâu trong cảm xúc, tư tưởng. Bài thơ để lại dư âm thanh tịnh và suy tưởng sâu sắc trong lòng người đọc, khiến ta thêm yêu quý những giá trị văn hóa truyền thống và vẻ đẹp linh thiêng của non thiêng Yên Tử


Câu 1

Để hạn chế sự xuống cấp của các di tích lịch sử, cần có những giải pháp đồng bộ và thiết thực. Trước hết, cần tăng cường công tác bảo tồn và trùng tu các di tích bằng cách sử dụng các vật liệu phù bhợp, giữ nguyên giá trị gốc của công trình. Thứ hai, nâng cao ý thức cộng đồng về việc giữ gìn di sản bằng cách tuyên truyền trong trường học, truyền thông và tổ chức các hoạt động trải nghiệm gắn với di tích. Bên cạnh đó, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa chính quyền, nhà nghiên cứu và người dân địa phương để quản lý và giám sát di tích hiệu quả. Ngoài ra, cần hạn chế các hoạt động khai thác du lịch quá mức, gây tác động tiêu cực đến môi trường và cấu trúc di tích. Đặc biệt, cần có chế tài xử phạt nghiêm khắc đối với các hành vi phá hoại, vẽ bậy, đập phá di tích. Bảo vệ di tích lịch sử không chỉ là giữ gìn văn hóa dân tộc mà còn là trách nhiệm với thế hệ mai sau

Câu 2

Yên Tử – một vùng đất linh thiêng của Phật giáo Việt Nam, gắn liền với Phật hoàng Trần Nhân Tông – từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng thiêng liêng cho thi ca. Nhà thơ Hoàng Quang Thuận, trong chuyến hành hương về Yên Tử, đã sáng tác bài thơ “Đường vào Yên Tử” mang đậm chất thiền và tinh thần dân tộc. Bài thơ vừa là bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp của núi rừng Yên Tử, vừa là hành trình tâm linh sâu lắng. Tác phẩm thể hiện rõ cảm xúc thành kính, say mê trước vẻ đẹp thiên nhiên và giá trị văn hóa – tâm linh của Yên Tử.


Chủ đề của bài thơ là hành trình hướng về non thiêng Yên Tử – nơi hội tụ vẻ đẹp của thiên nhiên và chiều sâu của tâm linh. Không gian trong bài thơ là núi rừng hùng vĩ, mênh mang mây khói, chùa chiền ẩn hiện giữa rừng sâu, làm nổi bật vẻ đẹp kỳ vĩ và thanh tịnh của Yên Tử. Hình tượng thiên nhiên được miêu tả sống động qua các hình ảnh “vẹt đá mòn chân”, “núi biếc cây xanh”, “muôn vạn đài sen”, “mái chùa thấp thoáng”… đã gợi ra một không gian linh thiêng, huyền ảo. Những hình ảnh này không chỉ tả thực cảnh vật mà còn phản ánh chiều sâu tâm hồn của thi sĩ – một tâm hồn lắng đọng, hướng thiện, ngưỡng vọng Phật đạo. Cảm xúc trong bài thơ là sự thành kính, trầm lặng, thiêng liêng của người hành hương khi đặt chân vào chốn thiền môn.


Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bốn chữ ngắn gọn, giàu nhạc tính, tạo nên nhịp điệu đều đặn, trầm bổng như lời kinh vang vọng giữa rừng thiêng. Cách ngắt nhịp linh hoạt, mềm mại khiến từng câu thơ như hòa vào cảnh vật. Hình ảnh thơ vừa gần gũi vừa giàu tính biểu tượng như “đài sen mây”, “đám khói người Dao”, giúp thiên nhiên Yên Tử trở nên mơ hồ, thiêng liêng. Biện pháp tu từ so sánh, ẩn dụ được sử dụng nhẹ nhàng, tạo nên chiều sâu thẩm mỹ và cảm xúc. Ngôn ngữ thơ trang nhã, giản dị, không màu mè nhưng giàu tính tạo hình và gợi cảm.


Tóm lại, bài thơ “Đường vào Yên Tử” là một tác phẩm tiêu biểu cho sự hòa quyện giữa thơ ca và thiền học, giữa thiên nhiên và tâm linh. Tác phẩm không chỉ đẹp ở hình ảnh, ngôn từ mà còn lắng sâu trong cảm xúc, tư tưởng. Bài thơ để lại dư âm thanh tịnh và suy tưởng sâu sắc trong lòng người đọc, khiến ta thêm yêu quý những giá trị văn hóa truyền thống và vẻ đẹp linh thiêng của non thiêng Yên Tử


Các tiêu dùng thông minh

+