

Triệu Quý Vinh
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1.Kiểu văn bản: Thuyết minh. Văn bản cung cấp thông tin, giới thiệu đặc điểm sinh hoạt buôn bán độc đáo ở chợ nổi miền Tây
Câu 2. Liệt kê một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi.
Một số chi tiết: Thu hút khách bằng mắt (trang trí hàng hóa bắt mắt). Thu hút khách bằng tai (âm thanh lạ tai của kèn, tiếng rao). Kèn bấm bằng tay, kèn đạp bằng chân (kèn cóc). Tiếng rao của các cô gái bán đồ ăn như: “Ai ăn chè đậu đen, nước dừa đường cát hôn...?” “Ai ăn bánh bò hôn...?
Câu 3. Việc sử dụng địa danh (như chợ nổi Đồng bằng sông Cửu Long) giúp: Xác định rõ không gian văn hóa đặc trưng. Tăng tính chân thực và cụ thể cho văn bản. Giới thiệu, quảng bá văn hóa đặc sắc của một vùng miền
Câu 4. . Phương tiện phi ngôn ngữ (âm thanh của kèn) có tác dụng: Thu hút sự chú ý của khách hàng từ xa. Tạo nên nét đặc trưng sinh động, độc đáo cho chợ nổi. Thể hiện sự sáng tạo trong giao thương của người dân miền tây
Câu 5. Chợ nổi không chỉ là nơi mua bán hàng hóa, mà còn là nét văn hóa đặc trưng của miền Tây sông nước. Nó phản ánh lối sống, sinh hoạt, sự gắn bó với sông nước của người dân nơi đây. Ngoài ra, chợ nổi còn góp phần thu hút du lịch, quảng bá văn hóa và nâng cao đời sống kinh tế cho cộng đồng.
aCâu 1:Khi nói về tuổi trẻ, ta thường liên tưởng đến sự tràn đầy năng lượng, đam mê, và hy vọng về một tương lai rạng ngời. Trong thời kỳ này, mỗi người trẻ đều cần xây dựng cho mình những mục tiêu và tìm kiếm sự sáng tạo để mang lại kết quả tốt nhất trong công việc và cuộc sống. Nhưng sáng tạo thực sự là gì và tại sao lại quan trọng? Sáng tạo là khả năng chúng ta tạo ra cái mới, cái khác để làm cuộc sống trở nên tiện lợi hơn, hiện đại hơn và tiến bộ hơn so với những gì đã tồn tại. Đặc biệt, sáng tạo đóng vai trò quan trọng trong thời đại ngày nay, khi cuộc sống đang phát triển với sự công nghiệp hóa và hiện đại hóa. Nếu chúng ta không tìm cách sáng tạo và tiến lên, chúng ta có thể bị bỏ lại phía sau trong cuộc đua này. Hơn nữa, sáng tạo không chỉ làm cho cuộc sống trở nên tiện ích hơn mà còn tạo ra sự thú vị và giúp con người có thời gian để thực sự khám phá bản thân và thế giới xung quanh. Đối với người trẻ, việc sáng tạo không chỉ cần trong cuộc sống hàng ngày mà còn trong quá trình học tập, để tìm ra cách học hiệu quả nhất cho bản thân và biến kiến thức thành sự tiến bộ. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, vẫn còn nhiều người ở trong thời đại hiện đại này vẫn mắc kẹt trong tư duy cũ kỹ, không chấp nhận sự thay đổi và sáng tạo, và thường giữ vững quan điểm của họ. Những người này rất khó có thể tận dụng được toàn bộ tiềm năng của cuộc sống và dễ dàng trở nên kì cựu và thụ động. Mỗi người có cách tiếp cận và lối tư duy riêng biệt, không ai hoàn hảo. Tuy nhiên, khi chúng ta dám thay đổi, phát triển bản thân và không ngừng nỗ lực, chúng ta sẽ thu hoạch được những thành tựu xứng đáng với những công sức mà chúng ta bỏ ra.
C2:Người miền Nam từ lâu đã hiện lên trong văn chương Việt Nam như những con người hào sảng, nghĩa tình, phóng khoáng và đầy chất ngườ. Trong tác phẩm Chuyện Người Mênh Mông của Nguyễn Huy Thiệp, hai nhân vật ông Phi và ông Sáu là đại diện tiêu biểu cho hình ảnh con người miền Nam vừa mộc mạc, chân thành, vừa sâu sắc và đầy bản lĩnh. Qua việc xây dựng hai nhân vật này, nhà văn không chỉ khắc họa những đặc trưng tính cách của người miền Nam mà còn thể hiện cái nhìn trân trọng, yêu thương đối với con người nơi đây.
Ông Phi một người đàn ông Nam Bộ chất phác, từng trải, sống có lý tưởng nhưng không giáo điều. Ông yêu thương và bao dung, nhưng cũng tỉnh táo và thực tế. Ở ông hội tụ những phẩm chất cao đẹp của một con người từng trải qua chiến tranh, hiểu giá trị của hòa bình, của cuộc sống và của tình người. Ông không khoa trương hay nói lý, mà sống bằng hành động, bằng sự giản dị đầy nhân hậu. Chính sự bình thản, từ tốn và sâu sắc của ông Phi đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc – một hình ảnh điển hình cho người miền Nam: trọng nghĩa tình, chuộng sự thật, ghét giả dối.
Nếu ông Phi là hình ảnh của sự điềm đạm và từng trải, thì ông Sáu lại mang đậm tính cách phóng khoáng, thẳng thắn và chân chất của người Nam Bộ. Ông Sáu có phần dữ dội hơn, nhưng cũng mang một trái tim nhiệt huyết và chân thành. Ông dám nói, dám làm, sẵn sàng đấu tranh cho điều đúng, nhưng vẫn mang trong mình sự độ lượng. Ông Sáu thể hiện rõ nét cái chất bụi nhưng không hề bẩn, cái ngông nhưng không ngạo, mà ngược lại rất người, rất gần gũi. Ở ông Sáu, ta cảm nhận được tinh thần tự do, dám sống, dám yêu, dám bảo vệ điều mình tin tưởng một đặc điểm đáng quý của người miền Nam.
Thông qua hai nhân vật ông Phi và ông Sáu, Nguyễn Huy Thiệp không chỉ dựng lên những chân dung sinh động của người miền Nam mà còn gửi gắm những chiêm nghiệm sâu sắc về con người và cuộc đời. Hai nhân vật với hai cách sống, hai biểu hiện tính cách khác nhau, nhưng đều chung một cốt lõi: tình nghĩa, thật thà và nhân hậu. Đó cũng là nét đặc trưng tiêu biểu mà người miền Nam mang đến cho bức tranh đa dạng của văn hóa Việt.
Tác phẩm Chuyện Người Mênh Mông không chỉ là câu chuyện về những con người, mà còn là bài ca ngợi ca những phẩm chất cao quý của người miền Nam. Qua hai nhân vật ông Phi và ông Sáu, Nguyễn Huy Thiệp đã cho thấy cái nhìn đầy cảm phục và thấu hiểu đối với vùng đất này – nơi có những con người luôn sống "mênh mông" trong nghĩa tình và nhân ái.