

Đào Gia Huy
Giới thiệu về bản thân



































Trong cuộc sống, ai cũng có những lúc bị tổn thương bởi lời nói hay hành động của người khác. Những vết thương ấy có thể hằn sâu trong tâm trí, khiến ta đau khổ, giận dữ và nuôi dưỡng lòng hận thù. Tuy nhiên, như câu nói: "Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, hãy tha thứ cho tất cả những người và những chuyện đã làm con tổn thương", sự tha thứ chính là chìa khóa giúp con người tìm lại sự bình yên và hạnh phúc.
Trước hết, tha thứ giúp con người giải tỏa những cảm xúc tiêu cực, tránh rơi vào vòng luẩn quẩn của sự hận thù. Khi ôm giữ sự tức giận và tổn thương, con người dễ bị nhấn chìm trong đau khổ và căng thẳng. Sự tha thứ không có nghĩa là quên đi mọi chuyện hay dung túng cho lỗi lầm, mà là cách để giải phóng tâm hồn khỏi những gánh nặng của quá khứ. Nhờ đó, ta có thể sống thanh thản hơn, không bị ám ảnh bởi những điều đã qua.
Bên cạnh đó, tha thứ giúp con người xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp hơn. Không ai hoàn hảo, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Khi ta học cách tha thứ, ta cũng cho người khác cơ hội để sửa chữa lỗi lầm và hoàn thiện bản thân. Điều này không chỉ giúp giữ gìn tình cảm giữa con người với nhau mà còn lan tỏa sự bao dung và lòng nhân ái trong xã hội. Một thế giới mà ai cũng biết tha thứ sẽ trở nên hài hòa, ấm áp và tràn đầy yêu thương hơn.
Hơn nữa, tha thứ còn là biểu hiện của sự mạnh mẽ và trưởng thành. Người ta thường nghĩ rằng tha thứ là sự yếu đuối, nhưng thực chất, chỉ những ai đủ bản lĩnh mới có thể bỏ qua lỗi lầm của người khác và bước tiếp. Khi tha thứ, con người không chỉ giúp người khác mà còn giúp chính mình vượt qua nỗi đau, học cách kiềm chế cảm xúc và làm chủ cuộc đời.
Tuy nhiên, tha thứ không có nghĩa là bỏ qua tất cả mà không rút ra bài học. Chúng ta cần biết cách tha thứ nhưng cũng cần hiểu rõ bản chất của vấn đề để tránh lặp lại sai lầm. Tha thứ là để buông bỏ hận thù, nhưng không phải là để đánh mất sự tôn trọng dành cho bản thân. Chỉ khi biết tha thứ một cách đúng đắn, con người mới thực sự tìm được sự bình yên và tiến về phía trước.
Tóm lại, sự tha thứ đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống, giúp con người tìm được sự thanh thản, xây dựng các mối quan hệ bền chặt và thể hiện bản lĩnh cá nhân. Cuộc sống không thể tránh khỏi những tổn thương, nhưng thay vì ôm giữ oán giận, hãy học cách tha thứ để tâm hồn nhẹ nhàng hơn và cuộc sống ý nghĩa hơn. Tha thứ không chỉ là một hành động, mà còn là một nghệ thuật giúp con người chạm tới hạnh phúc đích thực.
Nguyễn Du đã sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình đầy tinh tế trong đoạn trích, góp phần khắc họa nỗi đau chia ly giữa Thúy Kiều và Thúc Sinh. Cảnh vật trong thơ không chỉ đơn thuần là phông nền mà còn phản chiếu tâm trạng nhân vật. Hình ảnh “rừng phong thu đã nhuốm màu quan san” gợi không gian mùa thu ảm đạm, nhuốm màu chia ly và cô đơn. Đường dặm trường xa xôi với “bụi cuốn chinh an” không chỉ tái hiện sự cách trở địa lý mà còn thể hiện sự bẽ bàng, xa cách của hai con người từng gắn bó. Đặc biệt, hình ảnh “vầng trăng ai xẻ làm đôi” là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chia cắt giữa kẻ ở – người đi. Nửa vầng trăng “in gối chiếc” tượng trưng cho nỗi cô đơn của Kiều khi ở lại, còn nửa kia “soi dặm trường” phản ánh bước đường lưu lạc, lẻ loi của Thúc Sinh. Qua bút pháp tả cảnh ngụ tình, Nguyễn Du không chỉ diễn tả nỗi buồn ly biệt mà còn gợi lên sự tiếc nuối, đau xót trước một cuộc tình dang dở, khiến người đọc đồng cảm sâu sắc với nhân vật.
Một thông điệp ý nghĩa nhất từ đoạn trích là: Sự hi sinh thầm lặng và khát khao yêu thương của những người lính mãi mãi không bị lãng quên.
Minh là đại diện cho biết bao người lính trẻ trong chiến tranh – họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ dang dở và cả những nỗi cô đơn chưa thể giãi bày. Minh không có người thân, cũng chẳng có một tình yêu thực sự, nhưng vẫn giữ trong mình một câu chuyện tưởng tượng về Hạnh – như một niềm an ủi giữa chiến tranh khốc liệt.
Lá thư của Minh, dù chỉ là vài dòng ngắn ngủi, nhưng chất chứa tất cả những gì cậu chưa kịp nói với cuộc đời. Người đồng đội đã giữ lời hứa, gửi bức thư ấy vào ngày chiến thắng, như một cách để vinh danh và trân trọng sự hi sinh của Minh. Điều đó nhắc nhở chúng ta rằng, những người lính đã ngã xuống không chỉ vì lý tưởng mà còn vì những ước mơ và cảm xúc rất đỗi con người – và họ xứng đáng được nhớ mãi.
Một vẻ đẹp nổi bật của nhân vật Minh trong truyện ngắn "Sao sáng lấp lánh" chính là tâm hồn lãng mạn và khao khát yêu thương.
Minh là một chàng trai trẻ mang trong mình sự hồn nhiên, mộng mơ. Cậu kể về mối tình với Hạnh – một câu chuyện vừa đáng yêu, vừa ngây thơ. Minh miêu tả cô gái với đôi mắt "sáng lấp lánh như sao", thể hiện tâm hồn nhạy cảm và đầy cảm xúc. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là sự tưởng tượng. Minh chưa từng có ai yêu, điều này càng làm nổi bật nỗi cô đơn và khao khát được yêu thương của cậu.
Dù là một người mồ côi, không còn người thân, Minh vẫn luôn vui vẻ, lạc quan, gắn bó với đồng đội. Nhưng khi đối diện với cái chết, cậu mới bộc lộ sự cô đơn qua dòng thư cuối cùng: "Hạnh ơi!… Anh cô đơn lắm…". Câu nói ấy không chỉ gửi đến một cô gái xa xôi mà còn là tiếng lòng của một người lính trẻ, đã hi sinh cả tuổi thanh xuân vì đất nước.
Vẻ đẹp bi tráng của Minh càng được khắc họa rõ nét khi cậu đối diện với cái chết một cách bình thản, như một ngôi sao lặng lẽ vụt tắt giữa bầu trời. Minh đại diện cho hình ảnh những người lính trẻ – vừa mang trong mình khát khao tình yêu, vừa chấp nhận hi sinh vì lý tưởng. Chính sự đối lập giữa tâm hồn mộng mơ và hiện thực chiến tranh đã tạo nên sức ám ảnh sâu sắc cho người đọc.
Trong câu văn “Một cơn gió thổi đến. Người đồng đội của tôi theo gió ra đi.”, tác giả đã sử dụng hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường thông qua cách diễn đạt ẩn dụ, nhân hóa.
Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ:
- Câu “Người đồng đội của tôi theo gió ra đi” không tuân theo quy tắc diễn đạt thông thường vì con người không thể "theo gió" để ra đi.
- Tuy nhiên, tác giả đã nhân hóa cái chết của Minh, khiến nó trở nên nhẹ nhàng, bay bổng như một linh hồn hòa vào thiên nhiên.
Tác dụng:
- Giảm bớt sự đau thương, bi lụy: Cái chết của Minh không được mô tả trực diện mà trở nên thiêng liêng, nhẹ nhàng như một sự hóa thân vào thiên nhiên.
- Tăng tính nghệ thuật, gợi cảm xúc sâu lắng: Hình ảnh “theo gió ra đi” mang lại cảm giác linh thiêng, như thể Minh vẫn tiếp tục hiện diện trong những cơn gió, trong tâm hồn đồng đội.
- Tô đậm sự mất mát nhưng cũng đầy chất thơ: Giữa chiến tranh khốc liệt, sự hi sinh của Minh trở nên lặng lẽ, cao đẹp, gợi sự tiếc thương và cảm động nơi người đọc.
Tóm lại, cách diễn đạt này giúp câu chuyện không chỉ dừng lại ở việc kể về chiến tranh mà còn tạo nên một nét đẹp nhân văn sâu sắc.
Hình ảnh của nhân vật Hạnh để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho Minh và đồng đội chính là đôi mắt to và sáng lấp lánh như sao.
Hình ảnh của nhân vật Hạnh để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho Minh và đồng đội chính là đôi mắt to và sáng lấp lánh như sao.