

Hoàng Tuấn Việt
Giới thiệu về bản thân



































Thạch Lam là một trong những nhà văn tiêu biểu của nhóm Tự lực văn đoàn, nổi tiếng với lối viết trữ tình, sâu sắc và nhân văn. Truyện ngắn "Trở về" là một tác phẩm giàu ý nghĩa, phản ánh tâm lý con người khi đối diện với những đổi thay của cuộc sống. Đoạn trích trên tập trung khắc họa cuộc gặp gỡ đầy xa cách giữa Tâm - người con đã thành đạt nơi thành phố, và người mẹ già nơi quê nhà. Qua đó, tác giả thể hiện những giá trị đạo đức truyền thống cũng như sự phê phán thái độ vô tâm, lạnh nhạt của con người trước tình cảm gia đình.
Trước hết, bối cảnh cuộc gặp gỡ đã thể hiện rõ sự đối lập giữa hai nhân vật. Khi Tâm trở về, không gian quê nhà vẫn như trước nhưng đã có dấu hiệu cũ kỹ, nghèo khó hơn: "Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn." Chi tiết này không chỉ gợi lên sự tàn phai của vật chất theo thời gian mà còn phản ánh sự phai nhạt của tình cảm con người. Sự im lặng bao trùm ngôi nhà gợi lên nỗi cô đơn của người mẹ già, luôn mong ngóng tin con nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ.
Nhân vật Tâm, dù đã trở về, nhưng cách cư xử của anh lại lạnh lùng và xa cách. Khi mẹ anh nhận ra con và xúc động nói: "Con đã về đấy ư?", thì câu trả lời của Tâm lại cứng nhắc và xa lạ: "Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?". Cách xưng hô "tôi" và "bà" thay vì "con" và "mẹ" đã lột tả sự rạn nứt tình cảm giữa hai thế hệ. Đây không chỉ là sự thay đổi trong cách xưng hô mà còn phản ánh khoảng cách giữa một người con từng gắn bó với quê hương và người mẹ già tần tảo.
Trong suốt cuộc trò chuyện, Tâm tỏ ra thờ ơ trước những lời hỏi han ân cần của mẹ. Khi bà cụ lo lắng về sức khỏe của con trai, Tâm chỉ đáp lạnh lùng: "Như thường rồi." Câu trả lời ngắn gọn, vô cảm này thể hiện rõ thái độ thiếu quan tâm của anh đối với tình cảm thiêng liêng của mẹ. Khi bà kể về cuộc sống khó khăn ở làng, Tâm "dửng dưng không để ý đến", bởi với anh, "cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả." Sự đối lập giữa người mẹ - đại diện cho tình yêu thương và sự gắn bó với quê hương, với Tâm - người con đã thay đổi vì những giá trị vật chất, trở thành điểm nhấn chính của đoạn trích.
Sự lạnh nhạt của Tâm lên đến đỉnh điểm khi anh vội vã rời đi mà không một chút do dự. Lời mời ở lại ăn cơm của mẹ bị từ chối: "Thôi, bà để tôi về. Độ này bận công việc lắm." Lời từ chối ấy không chỉ đơn thuần là một lời thoái thác, mà còn là biểu tượng cho sự cắt đứt của anh đối với cội nguồn. Thay vì thể hiện tình cảm, Tâm chọn cách đưa tiền cho mẹ như một sự bù đắp, nhưng chính hành động này lại càng làm nổi bật sự vô tâm của anh. Người mẹ "run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt", không phải vì vui mừng mà vì đau lòng trước sự xa cách của con trai.
Qua đoạn trích, Thạch Lam đã tinh tế khắc họa sự đối lập giữa tình mẫu tử chân thành và sự vô cảm của con người trước những đổi thay của cuộc sống. Truyện không có xung đột gay gắt, không có kịch tính cao trào, nhưng chính sự lặng lẽ, bình dị ấy lại tạo nên nỗi buồn man mác, gợi lên những trăn trở về đạo lý làm người. "Trở về" không chỉ là câu chuyện của riêng Tâm mà còn là lời nhắc nhở chung về sự trân trọng tình cảm gia đình, về trách nhiệm của con cái đối với cha mẹ - những người luôn âm thầm hy sinh mà không đòi hỏi bất cứ điều gì.
Câu 1:
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2:
- Người bộc lộ cảm xúc trong bài thơ là người lính – nhân vật trữ tình.
- Cuộc gặp gỡ đầy ấm áp diễn ra giữa người lính và một em bé nghèo trong một đêm giá lạnh.
Câu 3:
- Biện pháp tu từ: Tương phản, đối lập giữa “hơi ấm” và “xơ xác gầy gò”.
- Tác dụng: Nhấn mạnh sự ấm áp kỳ diệu tỏa ra từ ổ rơm nghèo nàn, thể hiện sự trân trọng những điều bình dị nhưng đầy yêu thương trong cuộc sống.
Câu 4:
- Hình ảnh “ổ rơm” trong bài thơ mang ý nghĩa vừa cụ thể vừa biểu tượng:
- Cụ thể: Là nơi em bé nghèo nằm ngủ giữa đêm lạnh.
- Biểu tượng: Sự ấm áp của tình người, gợi nhớ về tình quê hương, gia đình, tuổi thơ trong những năm tháng gian khó.
Câu 5:
- Cảm hứng chủ đạo của bài thơ: Cảm hứng nhân văn về tình người, sự ấm áp của những điều bình dị trong cuộc sống.
Câu 6:
Đoạn văn cảm nhận:
Bài thơ Hơi ấm ổ rơm của Nguyễn Duy để lại trong lòng người đọc những cảm xúc ấm áp và sâu lắng. Giữa đêm đông lạnh giá, hình ảnh ổ rơm gợi lên sự giản dị, nghèo khó nhưng cũng đầy yêu thương. Cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa người lính và em bé nghèo không chỉ là sự chia sẻ hơi ấm mà còn thể hiện tình người chân thành giữa những cảnh đời khốn khó. Qua bài thơ, ta càng thấm thía rằng hạnh phúc đôi khi đến từ những điều bình dị, nhỏ bé nhưng chan chứa yêu thương. “Ổ rơm” không chỉ sưởi ấm cơ thể mà còn sưởi ấm tâm hồn con người, khiến ta thêm yêu và trân trọng những giá trị giản dị trong cuộc sống.
Có lẽ không nơi đâu như mảnh đất Việt Nam này, mỗi con đường, góc phố, cánh rừng đều in đậm vẻ đẹp của những con người hiền hòa mà anh dũng. Nhất là trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có biết bao con người trẻ tuổi khoác ba lô ra chiến trường để chiến đấu và làm việc, vì một lý tưởng cao cả là giành lại độc lập tự do cho quê hương mình. Rất nhiều tác phẩm văn học đã sinh ra từ không khí hào hùng của thời đại đó. Truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi được Lê Minh Khuê viết vào năm 1971, khi cuộc chiến đấu của quân dân ta đang ở giai đoạn cam go, ác liệt nhất. Tác phẩm ra đời từ một ngòi bút trực tiếp tham gia công tác và chiến đấu tại tuyến đường Trường Sơn, nên đã chuyển tải được sự ác liệt của bom đạn và làm nổi bật lên vẻ đẹp tâm hồn của những con người Việt Nam trẻ tuổi, mà đại diện tiêu biểu chính là Nho, Thao và Phương Định.
Hãy xem hoàn cảnh sống và chiến đấu của các nhân vật chính trong tác phẩm. Họ là ba cô gái sống trong một cái hang dưới chân cao điểm. Nơi này đạn bom luôn làm rung chuyển mặt đất. Công việc của họ là trinh sát mặt đường, đo khối lượng đất đá cần để lấp hố bom, phát hiện, đếm những quả bom nổ chậm, và tìm cách phá bom để bảo vệ con đường. Nơi ở là nơi nguy hiểm, công việc thì luôn phải đối đầu với cái chết. Bên cạnh đó, họ phải chịu đựng nhiều khó khăn, thiếu thốn. Nhưng ở họ, ta lại cảm nhận được một tinh thần đoàn kết sâu sắc. Họ như kết thành một khối, có sức mạnh để vượt qua tất cả.
Lê Minh Khuê miêu tả từng nhân vật với những nét tính cách khác nhau. Đầu tiên là chị Thao, tiểu đội trưởng. Thao xứng đáng là người chỉ huy của cả đội, bởi chị lúc nào cũng rất bình tĩnh. Tình thế càng nguy hiểm thì sự bình tĩnh đó càng lộ ra rõ rệt, "những khi biết rằng cái sắp tới sẽ không êm ả thì chị tỏ ra bình tĩnh đến phát bực". Sự bình tĩnh đó giúp cho việc thực hiện nhiệm vụ lúc nào cũng chính xác và hiệu quả. Ấy vậy mà cô gái này lại "thấy máu, thấy vắt là chị nhắm mắt lại, mặt tái mét, áo lót của chị cái nào cũng thêu chỉ màu. Chị lại hay tỉa đôi lông mày của mình, tỉa nhỏ như cái tăm.", đó là vẻ đẹp mang màu sắc nữ tính của chị Thao. Thao điệu đà, thích chép những bài hát vào một cuốn sổ, nhưng trong công tác thì vô cùng táo bạo và cương quyết. Mệnh lệnh của chị Thao luôn được Nho và Phương Đinh tuân thủ chặt chẽ. Tính kỷ luật của tiểu đội được đặt lên hàng đầu.
Còn khi miêu tả Nho, nhà văn để cho nhân vật xuất hiện trong cái nhìn rất thương mến của Phương Định. Đó là lúc Nho đi từ dưới suối lên, cái cổ tròn, trông nhẹ "mát mẻ như một que kem". Nho có những mơ ước bình dị "Xong chiến tranh, sẽ xin vào một nhà máy thuỷ điện lớn. Nó làm thợ hàn, sẽ trở thành cầu thủ bóng chuyền của nhà máy. Nó sẽ đập thật giỏi. Và biết đâu lại sẽ được người ta tuyển vào đội bóng chuyền miền bắc". Vẻ đẹp của Nho giản dị như thế đấy, nhưng cô gái thanh niên xung phong này có thể đảm đương những nhiệm vụ khó khăn nhất. Khi phá bom: "Nho hai quả dưới lòng đường". Khi bị thương, Nho vẫn điềm tĩnh, đòi uống nước, và tinh nghịch trước cơn mưa đá bất chợt ào đến. Nho thật đáng yêu và đáng khâm phục.
Nhưng có thể nói nhân vật trung tâm mà Lê Minh Khuê miêu tả thật sâu sắc phải kế đến Phương Định, người ở ngôi thứ nhất kể lại câu chuyện này. Về nguồn gốc xuất thân, Phương Định vốn là một cô gái Hà Nội vừa rời ghế nhà trường đã xung phong ra trận, đó là vẻ đẹp lý tưởng ở những con người trẻ tuổi thuộc thế hệ đánh Mỹ. Ngoại hình của Phương Định khá xinh đẹp, "nói một cách khiêm tốn, tôi là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như cái đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì các anh lái xe bảo: "Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!".... Vẻ đẹp tươi tắn đó của Phương Định hoàn toàn tương phản với khung cảnh chiến tranh, nó khiến cho người đọc thêm căm ghét cuộc chiến tranh xâm lược tàn ác mà kẻ thù đã gây ra.
Nhà văn miêu tả tính cách của Phương Định vẫn còn nhiều nét lãng mạn, tinh nghịch. Cô thích ca hát: "Tôi thích nhiều bài hát, dân ca quan họ dịu dàng, dân ca Ý trữ tình giàu có". Cô cũng thích ngắm mình trong gương. Nhiều anh bộ đội thầm thương trộm nhớ, nhưng Phương Định cũng không kiêu căng, vì đối với cô, các anh bộ đội chính là những con người đẹp nhất. Những cử chỉ, hành động và suy nghĩ của Phương Định cho ta thấy cô gái này là một con người giản dị, yêu đời, rất đỗi ngây thơ, trong sáng và có nội tâm phong phú.
Trong truyện ngắn, nhà văn Lê Minh Khuê đã khám phá ra đằng sau vẻ đẹp dịu dàng của Phương Định là một tâm hồn đầy sức mạnh và lòng dũng cảm của một người chiến sĩ. Điều này thể hiện trong những lần Phương Định phá bom. Quả bom của kẻ thù là phương tiện tàn ác gieo rắc cái chết, để có những con đường an toàn cho đoàn xe ra trận, Phương Định và đồng đội của cô đối mặt với những quả bom đáng sợ đó. Nhà văn Lê Minh Khuê không né tránh miêu tả thực tại phũ phàng trần trụi của chiến tranh. Đó là lúc Phương Định để lộ mình trên cao điểm, và cảm nhận sự hiểm nguy sát ngay bên cạnh. Nhưng cũng chính giây phút đó, cô gái thanh niên xung phong không thấy mình đơn độc, cô cảm thấy ánh mắt của các anh bộ đội đang dõi theo mình, động viên và bảo vệ. Vì thế, Phương Định không đi khom, cô giữ tư thế hiên ngang khi đến gần quả bom. "Cảm thấy có ánh mắt các chiến sĩ dõi theo mình, tôi không sợ nữa. Tôi sẽ không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi lom khom khi có thể cứ đàng hoàng mà bước tới". Tâm trạng của Phương Định lúc đó thật bình tĩnh, dù rất căng thẳng. Những cử chỉ của cô khi phá bom rất chuẩn xác: cẩn thận bỏ gói thuốc nổ cạnh quả bom, khoan đất, chạy lại chỗ núp, nép người vào bức tường, nhìn đồng hồ... Những lúc như thế, Phương Định cũng có nghĩ đến cái chết, nhưng tinh thần trách nhiệm và khát khao hoàn thành nhiệm vụ mạnh mẽ hơn. Phương Định hiểu rõ ý nghĩa việc mình làm, thế nên đối mặt với cái chết, cô vẫn chủ động, bình tĩnh, dũng cảm và sẵn sàng hi sinh cho con đường ra trận được thông suốt. Đó chính là vẻ đẹp tâm hồn cao cả của cô và đồng đội!
Là một cô gái thanh niên xung phong anh dũng, nhưng trái tim Phương Định lại dịu dàng và chan chứa yêu thương, nhất là đối với những người đồng đội cô xem như ruột thịt. Khi thấy Nho bị bom vùi, Phương Định cuống cuồng bới đất cứu bạn, và chăm sóc Nho với tất cả tấm lòng người chị em gái. Đối với chị Thao, Phương Định cũng hiểu rõ tính cách, sở thích và những tâm tình của bạn, sẵn sàng giúp đỡ và sẻ chia tâm sự. Nghe giọng hát rất chua của chị Thao, Phương Định cảm thấy sự thân thiết và niềm động viên khi tình thế nước sôi lửa bỏng.Cũng như Thao và Nho, Phương Định có một tâm hồn trong sáng, nhạy cảm. Trong những ngày xa Hà Nội, cô nhớ da diết những hình ảnh thân thương của quê hương, nhớ xe bán kem, nhớ cả những ngôi sao xa xôi trên bầu trời Hà Nội. Đó là những kỷ niệm đẹp đẽ mà Phương Định đã gói ghém làm hành trang khi tham gia vào cuộc trường chinh vĩ đại của dân tộc đánh Mỹ.
Có thể nói, ở ba cô gái này, ta cảm nhận những nét tính cách đối lập: họ vừa là người chiến sĩ dũng cảm, gan dạ, sẵn sàng hi sinh cho Tổ quốc, vừa là ba cô gái hồn nhiên, đầy nữ tính và có lòng yêu quê hương đất nước lắng sâu da diết. Đó không phải chỉ là vẻ đẹp tâm hồn của riêng họ, mà là nét đẹp tâm hồn chung của những con người Việt Nam trẻ tuổi thời đại chống Mỹ cứu nước.
Lê Minh Khuê đã chọn cho mình một cách viết thật bình dị, với ngôn từ mang đậm hơi thở của chiến tranh. Ngôi kể của truyện là Phương Định - "tôi", thế nên lời kể thật tự nhiên và trẻ trung. Có lẽ bản thân nhà văn từng là một cô gái thanh niên xung phong, nên bà miêu tả tâm lý nhân vật rất thật, rất tinh tế. Từ đó, bà đã làm nổi bật tâm hồn trong sáng, mơ mộng, tinh thần dũng cảm, cuộc sống chiến đấu đầy gian khổ, hi sinh nhưng hồn nhiên và lạc quan của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn đầy khói lửa. Truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi có thể được coi là một khúc ca ca ngợi vẻ đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam:
Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Mà lòng phơi phới dậy tương lai"