

Phạm Thị Xuân Anh
Giới thiệu về bản thân



































câu 1:
Nhân vật Dung trong đoạn trích “Hai lần chết” là hình ảnh tiêu biểu cho số phận người phụ nữ bất hạnh, thiệt thòi trong xã hội phong kiến. Ngay từ khi sinh ra, Dung đã không được chào đón như các anh chị mình vì gia đình nghèo khó. Tuổi thơ của Dung gắn liền với những trận đòn roi, sự bỏ bê, thiếu thốn cả tình thương lẫn vật chất. Khi lấy chồng, Dung tưởng rằng đó là bước ngoặt đổi đời, nhưng thực tế càng cay nghiệt hơn: nhà chồng giàu nhưng keo kiệt, mẹ chồng độc ác, chồng thì ngờ nghệch. Dung phải lao động cực nhọc như người ở, không được ai cảm thông. Tuy vậy, Dung vẫn hiện lên là người phụ nữ chịu thương chịu khó, an phận và nhẫn nại. Nhân vật Dung khiến người đọc không khỏi xót xa và cảm phục, qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về sự cảm thông và trân trọng đối với phụ nữ.
câu 2 :
Trong cuộc sống hiện đại, việc nuôi dạy con cái không chỉ đơn thuần là cho con ăn học đầy đủ, mà quan trọng hơn là phải thấu hiểu, đồng hành cùng con trong quá trình trưởng thành. Tuy nhiên, không ít bậc cha mẹ hiện nay vẫn giữ thói quen áp đặt suy nghĩ, mong muốn và kỳ vọng của mình lên con cái, khiến nhiều đứa trẻ phải sống trong áp lực, mệt mỏi và đánh mất chính bản thân mình. Đây là một thực trạng đáng lo ngại và cần được nhìn nhận một cách nghiêm túc. Áp đặt con cái là việc cha mẹ bắt con phải làm theo ý mình trong mọi lĩnh vực: từ chọn trường, chọn ngành nghề, cách ăn mặc, ứng xử, thậm chí là các mối quan hệ bạn bè, tình yêu. Thay vì lắng nghe con cái, cha mẹ cho rằng “cha mẹ sống lâu hơn, hiểu đời hơn nên biết cái gì là tốt nhất”. Chính suy nghĩ ấy dẫn đến việc con không được quyền bày tỏ cảm xúc, không được tự quyết định tương lai của mình. Thực tế cho thấy, có nhiều bạn học sinh dù đam mê nghệ thuật nhưng bị cha mẹ ép học khối A, khối B vì "nghề này mới có tương lai". Có người mơ ước trở thành đầu bếp, nhưng bị ép phải thi ngành ngân hàng, kỹ sư. Cũng có không ít trường hợp cha mẹ ép con kết hôn với người mà họ cho là phù hợp, bỏ qua mong muốn thật sự của con. Những áp đặt ấy không chỉ bóp nghẹt ước mơ mà còn làm tổn thương sâu sắc đến tinh thần và cảm xúc của con trẻ. Việc cha mẹ áp đặt con cái có thể dẫn đến nhiều hậu quả nghiêm trọng. Trước hết là tâm lý ức chế, mệt mỏi, mất phương hướng sống. Trẻ có thể trở nên trầm cảm, sống khép kín hoặc nổi loạn để phản kháng. Lâu dần, điều đó tạo ra khoảng cách giữa cha mẹ và con cái, thậm chí phá vỡ sự gắn kết trong gia đình. Nhiều người trưởng thành sau này vẫn sống trong tiếc nuối vì đã không được sống cuộc đời mình mong muốn. Nguyên nhân của tình trạng này phần lớn bắt nguồn từ tình thương theo kiểu "cha mẹ biết hết", cộng thêm sự kỳ vọng, lo lắng cho tương lai của con. Tuy nhiên, nếu cha mẹ thực sự thương con, họ cần hiểu rằng con cái là một cá thể độc lập, có suy nghĩ, sở thích và khát vọng riêng. Để khắc phục tình trạng này, cha mẹ cần học cách lắng nghe, tôn trọng, và cùng con trao đổi để định hướng phù hợp, chứ không nên dùng quyền làm cha mẹ để áp đặt. Đồng thời, bản thân con cái cũng cần mạnh dạn bày tỏ mong muốn, sở thích của mình, chủ động trong việc lựa chọn và chịu trách nhiệm với cuộc sống của bản thân. Tóm lại, tình yêu thương chân thành không phải là kiểm soát hay áp đặt, mà là đồng hành và tôn trọng. Một gia đình hạnh phúc là nơi con cái được sống là chính mình, còn cha mẹ là người dẫn đường, không phải người áp đặt. Hãy để con được sống trọn vẹn với ước mơ và năng lực thật sự của mình, thay vì trở thành cái bóng của kỳ vọng từ cha mẹ.
câu 1 : truyện ngắn
câu 2 : Đề tài của văn bản là số phận bất hạnh, thiệt thòi của người phụ nữ trong xã hội phong kiến cũ, tiêu biểu qua nhân vật Dung.
câu 3 : Người kể chuyện sử dụng ngôi thứ ba để kể lại cuộc đời của Dung một cách khách quan nhưng vẫn thể hiện sự thấu cảm, xót xa. Lời nhân vật đan xen trong lời kể càng làm nổi bật tính cách, số phận của Dung và phản ánh hiện thực xã hội một cách chân thực, sinh động.
câu 4 : Đoạn trích cho thấy nỗi tuyệt vọng tột cùng của Dung. Nếu trước đây Dung bị gia đình ruồng rẫy nhưng vẫn còn hy vọng được yêu thương, thì khi về nhà chồng, cô hoàn toàn mất đi niềm tin, cảm thấy bị dìm xuống tận đáy của nỗi đau, không còn ai cứu giúp. Câu nói “chết đuối” mang nghĩa ẩn dụ cho sự bế tắc, lụi tàn cả thể xác lẫn tinh thần của người phụ nữ trong cảnh làm dâu khổ cực.
câu 5 : Tác giả thể hiện niềm xót thương sâu sắc đối với nhân vật Dung – một người phụ nữ sinh ra trong bất hạnh, chịu đựng sự ghẻ lạnh của cha mẹ, và sau đó là sự cay nghiệt từ gia đình chồng. Qua đó, tác giả lên án bất công trong xã hội xưa đối với phụ nữ, đồng thời thể hiện sự đồng cảm, trân trọng phẩm chất chịu thương chịu khó và lòng nhẫn nại của những người phụ nữ như Dung.
Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, việc giữ gìn và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống là rất cần thiết. Văn hóa truyền thống không chỉ là những phong tục, tập quán mà còn là cội nguồn giúp ta hiểu rõ hơn về lịch sử, con người và bản sắc dân tộc. Nếu không biết trân trọng và giữ gìn, rất có thể chúng ta sẽ đánh mất những giá trị quý báu ấy, khiến thế hệ mai sau xa rời cội nguồn của mình.
Văn hóa truyền thống giúp ta duy trì sự gắn kết trong cộng đồng, tạo nên niềm tự hào và bản sắc riêng biệt của dân tộc. Ví dụ như các lễ hội, trang phục hay cách ứng xử của người xưa đều chứa đựng những bài học sâu sắc về tình cảm, đạo đức và sự tôn trọng lẫn nhau. Khi xã hội phát triển nhanh chóng, có nhiều yếu tố mới mẻ ảnh hưởng đến cách sống, nhưng nếu ta biết giữ gìn những nét đẹp truyền thống, cuộc sống sẽ cân bằng và đầy ý nghĩa hơn.
Tuy nhiên, trong thời đại công nghệ phát triển, nhiều bạn trẻ lại có xu hướng thích những điều hiện đại, đôi khi bỏ qua hoặc xem nhẹ những giá trị truyền thống. Điều này làm cho văn hóa dân tộc có nguy cơ mai một dần. Vì thế, mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần ý thức hơn về việc giữ gìn và phát huy truyền thống. Bên cạnh đó, nhà nước và xã hội cũng nên có những biện pháp thiết thực như tổ chức các hoạt động văn hóa, giáo dục về truyền thống trong trường học để giúp mọi người hiểu và yêu quý hơn những giá trị của dân tộc.
Tóm lại, giữ gìn văn hóa truyền thống không phải là giữ mãi cái cũ mà là biết trân trọng và phát huy những điều tốt đẹp trong cuộc sống hiện đại. Điều này giúp ta luôn nhớ về cội nguồn, phát triển bền vững và giữ vững bản sắc dân tộc trong thời đại mới. Mỗi người hãy cùng chung tay bảo vệ và phát triển những giá trị văn hóa truyền thống để nền văn hóa Việt Nam luôn tươi sáng và trường tồn.
- trang phục :Khăn nhung,quần lĩnh,áo cài khuy bấm,yếm lụa,dây lưng đũi,áo tứ thân,khăn mỏ quạ,quần nái đen
- đại diện cho nét đẹp truyền thống văn hóa dân tộc , sự đối lập giữ hiện đại với truyền thống và sự hoài niệm, tiếc nuối của tác giả trước những nét đẹp truyền thống đang dần phai nhạt.
Nhan đề gợi cho em cảm nhận về vẻ đẹp mộc mạc, giản dị và đậm đà bản sắc dân tộc của con người thôn quê. Hai chữ "chân quê" không chỉ nói về hình ảnh bên ngoài mà còn thể hiện tâm hồn thuần hậu, chất phác và chân thành. Qua nhan đề này, em cảm nhận được tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với những giá trị truyền thống, đồng thời là nỗi tiếc nuối trước sự thay đổi của con người khi rời xa làng quê để chạy theo vẻ ngoài hào nhoáng nơi phố thị.
- Biện pháp tu từ ẩn dụ : "Hương đồng gió nội "
- Tác dụng : Biện pháp ẩn dụ trong câu thơ không chỉ làm tăng tính hình ảnh và sức gợi, mà còn thể hiện rõ nỗi trăn trở và tình yêu sâu sắc của nhà thơ đối với vẻ đẹp “chân quê” đang dần bị thay thế bởi vẻ hiện đại, kiểu cách.
Thông điệp chính của bài thơ “Chân quê” là lời nhắc nhở và kêu gọi con người giữ gìn vẻ đẹp mộc mạc, thuần khiết của cuộc sống và con người quê hương. Nhà thơ Nguyễn Bính thể hiện tình yêu sâu sắc với những giá trị truyền thống, giản dị, chân thành của làng quê Việt Nam và đồng thời bày tỏ nỗi tiếc nuối trước sự thay đổi, phai nhòa của những nét đẹp đó khi tiếp xúc với lối sống hiện đại, kiểu cách
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” là hình ảnh người con gái quê giản dị, mộc mạc, đại diện cho vẻ đẹp truyền thống của làng quê Việt Nam với yếm lụa sồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ. Tuy nhiên, sau chuyến “đi tỉnh về”, em đã thay đổi cách ăn mặc theo phong cách hiện đại với khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm, khiến vẻ đẹp chân quê dần mai một. Qua hình ảnh “em”, nhà thơ thể hiện nỗi tiếc nuối sâu sắc trước sự thay đổi đó và gửi gắm mong muốn giữ gìn vẻ đẹp mộc mạc, thuần hậu của con người thôn quê. Nhân vật “em” không chỉ là người con gái mà còn mang ý nghĩa biểu tượng cho sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại, giữa vẻ đẹp chân thật và sự đổi thay trong xã hội. Qua đó, bài thơ khơi gợi tình yêu quê hương và nhắc nhở mỗi người cần trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống.
thể thơ tự do