

Nguyễn Gia Hưng
Giới thiệu về bản thân



































Khoan dung là một trong những phẩm chất đạo đức cao đẹp của con người. Pierre Benoit đã từng khẳng định: “Khoan dung là đức tính đem lợi cho cả ta và người khác.” Câu nói này gợi cho ta nhiều suy ngẫm về giá trị và ý nghĩa thiết thực của lòng khoan dung trong cuộc sống.
Khoan dung là sự rộng lượng, sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của người khác, không giữ lòng oán hận, không để sự tức giận chi phối hành vi. Khoan dung không có nghĩa là dễ dãi hay thờ ơ trước cái sai, mà là thấu hiểu, cảm thông và cho người khác cơ hội sửa chữa. Khi ta khoan dung, người khác được giải tỏa áp lực, được cảm nhận sự sẻ chia, từ đó có thể thay đổi theo hướng tích cực. Chính sự tha thứ sẽ là bước đệm cho họ hoàn thiện bản thân hơn.
Không chỉ đem lại lợi ích cho người khác, khoan dung còn có ý nghĩa lớn lao với chính bản thân ta. Khi buông bỏ oán giận, con người cảm thấy nhẹ lòng, tâm hồn thanh thản. Giữ mãi thù hận chỉ khiến bản thân ta sống trong đau khổ và mệt mỏi. Trái lại, khoan dung giúp ta sống vui vẻ, dễ xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, từ đó cuộc sống cũng trở nên hạnh phúc hơn.
Thực tế cuộc sống đã cho thấy nhiều tấm gương về lòng khoan dung khiến người khác cảm phục. Có những người cha, người mẹ vẫn mở rộng vòng tay đón đứa con lầm lỗi trở về; có những người tha thứ cho kẻ từng hãm hại mình để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Ngay cả trong đời sống học đường hay công việc, biết khoan dung giúp ta vượt qua va chạm, hiểu nhau hơn, và cùng nhau tiến bộ.
Tuy nhiên, cũng cần phân biệt giữa khoan dung và nhu nhược. Khoan dung là để hướng tới điều thiện, nhưng không có nghĩa là dung túng cho cái xấu. Vì vậy, cần có bản lĩnh, sự tỉnh táo để biết khoan dung đúng lúc, đúng người, đúng việc.
Tóm lại, khoan dung là một phẩm chất quý báu mà mỗi người nên rèn luyện. Nó không chỉ giúp người khác có cơ hội làm lại, mà còn khiến ta sống nhẹ nhõm, hạnh phúc hơn. Sống khoan dung là sống yêu thương, sống cao thượng – điều đó luôn mang lại lợi ích cho cả bản thân và cộng đồng.
Khoan dung là một trong những phẩm chất đạo đức cao đẹp của con người. Pierre Benoit đã từng khẳng định: “Khoan dung là đức tính đem lợi cho cả ta và người khác.” Câu nói này gợi cho ta nhiều suy ngẫm về giá trị và ý nghĩa thiết thực của lòng khoan dung trong cuộc sống.
Khoan dung là sự rộng lượng, sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của người khác, không giữ lòng oán hận, không để sự tức giận chi phối hành vi. Khoan dung không có nghĩa là dễ dãi hay thờ ơ trước cái sai, mà là thấu hiểu, cảm thông và cho người khác cơ hội sửa chữa. Khi ta khoan dung, người khác được giải tỏa áp lực, được cảm nhận sự sẻ chia, từ đó có thể thay đổi theo hướng tích cực. Chính sự tha thứ sẽ là bước đệm cho họ hoàn thiện bản thân hơn.
Không chỉ đem lại lợi ích cho người khác, khoan dung còn có ý nghĩa lớn lao với chính bản thân ta. Khi buông bỏ oán giận, con người cảm thấy nhẹ lòng, tâm hồn thanh thản. Giữ mãi thù hận chỉ khiến bản thân ta sống trong đau khổ và mệt mỏi. Trái lại, khoan dung giúp ta sống vui vẻ, dễ xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, từ đó cuộc sống cũng trở nên hạnh phúc hơn.
Thực tế cuộc sống đã cho thấy nhiều tấm gương về lòng khoan dung khiến người khác cảm phục. Có những người cha, người mẹ vẫn mở rộng vòng tay đón đứa con lầm lỗi trở về; có những người tha thứ cho kẻ từng hãm hại mình để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Ngay cả trong đời sống học đường hay công việc, biết khoan dung giúp ta vượt qua va chạm, hiểu nhau hơn, và cùng nhau tiến bộ.
Tuy nhiên, cũng cần phân biệt giữa khoan dung và nhu nhược. Khoan dung là để hướng tới điều thiện, nhưng không có nghĩa là dung túng cho cái xấu. Vì vậy, cần có bản lĩnh, sự tỉnh táo để biết khoan dung đúng lúc, đúng người, đúng việc.
Tóm lại, khoan dung là một phẩm chất quý báu mà mỗi người nên rèn luyện. Nó không chỉ giúp người khác có cơ hội làm lại, mà còn khiến ta sống nhẹ nhõm, hạnh phúc hơn. Sống khoan dung là sống yêu thương, sống cao thượng – điều đó luôn mang lại lợi ích cho cả bản thân và cộng đồng.
Khoan dung là một trong những phẩm chất đạo đức cao đẹp của con người. Pierre Benoit đã từng khẳng định: “Khoan dung là đức tính đem lợi cho cả ta và người khác.” Câu nói này gợi cho ta nhiều suy ngẫm về giá trị và ý nghĩa thiết thực của lòng khoan dung trong cuộc sống.
Khoan dung là sự rộng lượng, sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của người khác, không giữ lòng oán hận, không để sự tức giận chi phối hành vi. Khoan dung không có nghĩa là dễ dãi hay thờ ơ trước cái sai, mà là thấu hiểu, cảm thông và cho người khác cơ hội sửa chữa. Khi ta khoan dung, người khác được giải tỏa áp lực, được cảm nhận sự sẻ chia, từ đó có thể thay đổi theo hướng tích cực. Chính sự tha thứ sẽ là bước đệm cho họ hoàn thiện bản thân hơn.
Không chỉ đem lại lợi ích cho người khác, khoan dung còn có ý nghĩa lớn lao với chính bản thân ta. Khi buông bỏ oán giận, con người cảm thấy nhẹ lòng, tâm hồn thanh thản. Giữ mãi thù hận chỉ khiến bản thân ta sống trong đau khổ và mệt mỏi. Trái lại, khoan dung giúp ta sống vui vẻ, dễ xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, từ đó cuộc sống cũng trở nên hạnh phúc hơn.
Thực tế cuộc sống đã cho thấy nhiều tấm gương về lòng khoan dung khiến người khác cảm phục. Có những người cha, người mẹ vẫn mở rộng vòng tay đón đứa con lầm lỗi trở về; có những người tha thứ cho kẻ từng hãm hại mình để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Ngay cả trong đời sống học đường hay công việc, biết khoan dung giúp ta vượt qua va chạm, hiểu nhau hơn, và cùng nhau tiến bộ.
Tuy nhiên, cũng cần phân biệt giữa khoan dung và nhu nhược. Khoan dung là để hướng tới điều thiện, nhưng không có nghĩa là dung túng cho cái xấu. Vì vậy, cần có bản lĩnh, sự tỉnh táo để biết khoan dung đúng lúc, đúng người, đúng việc.
Tóm lại, khoan dung là một phẩm chất quý báu mà mỗi người nên rèn luyện. Nó không chỉ giúp người khác có cơ hội làm lại, mà còn khiến ta sống nhẹ nhõm, hạnh phúc hơn. Sống khoan dung là sống yêu thương, sống cao thượng – điều đó luôn mang lại lợi ích cho cả bản thân và cộng đồng.
Câu 1
Vấn đề trọng tâm của văn bản là vẻ đẹp của nỗi nhớ trong bài thơ tây tiến một nỗi nhớ sâu sắc, ám ảnh, vừa lãng mạn, hào hoa lại vừa kiêu hùng, và chính nỗi nhớ ấy đã chi phối cấu trúc nghệ thuật của toàn bài thơ.
Câu 2:
Luận điểm của đoạn (1):
Việc Quang Dũng lược bỏ chữ “nhớ” trong nhan đề “Tây Tiến” không chỉ vì sự dư thừa ngôn từ mà còn mang dụng ý nghệ thuật sâu sắc, giúp mở rộng tầm vóc và sức khái quát của nhan đề.
Câu 3:
a. Thành phần biệt lập trong câu: “dường như” (thành phần tình thái).
b. Câu văn in đậm thuộc kiểu câu: Câu cảm thán.
Câu 4:
• Luận điểm: Nỗi nhớ trong “Tây Tiến” được thể hiện bằng ngôn ngữ độc đáo, đầy ám ảnh.
• Lí lẽ: Thơ viết về nỗi nhớ là điều không mới, nhưng “Tây Tiến” lại thể hiện nỗi nhớ bằng những cách diễn đạt rất riêng.
• Bằng chứng:
• “Nhớ chơi vơi” – thể hiện sự mơ hồ, chông chênh của cảm xúc.
• “Nhớ ôi” – tiếng kêu vỡ òa từ bên trong, khác biệt với lối cảm thán thông thường.
→ Mối quan hệ chặt chẽ giữa luận điểm, lí lẽ và bằng chứng làm nổi bật cách biểu đạt độc đáo và sâu sắc của nỗi nhớ trong bài thơ.
Câu 5:
Tình cảm, thái độ của tác giả: Trân trọng, xúc động và ngưỡng mộ trước vẻ đẹp của bài thơ “Tây Tiến”, đặc biệt là vẻ đẹp của nỗi nhớ. Tác giả cảm nhận nỗi nhớ ấy như một yếu tố nghệ thuật chủ đạo, mang tính khái quát, ám ảnh, và là linh hồn của toàn bài thơ.
Câu 6:
Trong bài thơ “Tràng giang” của Huy Cận, câu thơ “Lòng quê dợn dợn vời con nước” đã khắc họa sâu sắc một nỗi nhớ quê mơ hồ, da diết. Nỗi nhớ ấy không rõ ràng, không bộc lộ trực tiếp mà lan tỏa qua hình ảnh thiên nhiên, sông nước. Đó là nỗi nhớ khắc khoải, day dứt, luôn dội vào lòng người những cơn sóng cảm xúc lặng lẽ mà bền bỉ.
Câu 1
Vấn đề trọng tâm của văn bản là vẻ đẹp của nỗi nhớ trong bài thơ tây tiến một nỗi nhớ sâu sắc, ám ảnh, vừa lãng mạn, hào hoa lại vừa kiêu hùng, và chính nỗi nhớ ấy đã chi phối cấu trúc nghệ thuật của toàn bài thơ.
Câu 2:
Luận điểm của đoạn (1):
Việc Quang Dũng lược bỏ chữ “nhớ” trong nhan đề “Tây Tiến” không chỉ vì sự dư thừa ngôn từ mà còn mang dụng ý nghệ thuật sâu sắc, giúp mở rộng tầm vóc và sức khái quát của nhan đề.
Câu 3:
a. Thành phần biệt lập trong câu: “dường như” (thành phần tình thái).
b. Câu văn in đậm thuộc kiểu câu: Câu cảm thán.
Câu 4:
• Luận điểm: Nỗi nhớ trong “Tây Tiến” được thể hiện bằng ngôn ngữ độc đáo, đầy ám ảnh.
• Lí lẽ: Thơ viết về nỗi nhớ là điều không mới, nhưng “Tây Tiến” lại thể hiện nỗi nhớ bằng những cách diễn đạt rất riêng.
• Bằng chứng:
• “Nhớ chơi vơi” – thể hiện sự mơ hồ, chông chênh của cảm xúc.
• “Nhớ ôi” – tiếng kêu vỡ òa từ bên trong, khác biệt với lối cảm thán thông thường.
→ Mối quan hệ chặt chẽ giữa luận điểm, lí lẽ và bằng chứng làm nổi bật cách biểu đạt độc đáo và sâu sắc của nỗi nhớ trong bài thơ.
Câu 5:
Tình cảm, thái độ của tác giả: Trân trọng, xúc động và ngưỡng mộ trước vẻ đẹp của bài thơ “Tây Tiến”, đặc biệt là vẻ đẹp của nỗi nhớ. Tác giả cảm nhận nỗi nhớ ấy như một yếu tố nghệ thuật chủ đạo, mang tính khái quát, ám ảnh, và là linh hồn của toàn bài thơ.
Câu 6:
Trong bài thơ “Tràng giang” của Huy Cận, câu thơ “Lòng quê dợn dợn vời con nước” đã khắc họa sâu sắc một nỗi nhớ quê mơ hồ, da diết. Nỗi nhớ ấy không rõ ràng, không bộc lộ trực tiếp mà lan tỏa qua hình ảnh thiên nhiên, sông nước. Đó là nỗi nhớ khắc khoải, day dứt, luôn dội vào lòng người những cơn sóng cảm xúc lặng lẽ mà bền bỉ.
One natural disaster that often occurs in Vietnam is flooding. Floods usually happen during the rainy season, especially from July to October, when heavy rainfall causes rivers to overflow. Central Vietnam is particularly vulnerable due to its narrow land and many rivers. Floods can destroy houses, roads, and crops, and they often leave thousands of people homeless.The government and local communities work together to prepare for and respond to floods, but they still remain a serious challenge each year.
1 He asked the villagers how often earthquakes occured in that region
2 They me told I find a wide could of beauty products in their store
1 I think robots can’t replace the role of teachers in education
2 people will still send letters to each other in 2050
Trong kho tàng tục ngữ của dân tộc Việt Nam, câu tục ngữ “Giấy rách phải giữ lấy lề” mang một ý nghĩa sâu sắc về phẩm giá, đạo đức và bản lĩnh của con người trong cuộc sống. Qua câu tục ngữ này, ông cha ta muốn dạy bảo rằng dù trong hoàn cảnh nào, con người cũng phải biết giữ gìn nguyên tắc, không để hoàn cảnh xô đẩy mà làm mất đi phẩm hạnh và nhân cách của mình.Trước hết, câu tục ngữ này sử dụng hình ảnh rất gần gũi với cuộc sống hàng ngàytờ giấy, dù có rách nát, nhưng phần lề phần viền quan trọng của nó, vẫn phải được giữ gìn. Đây là một ẩn dụ, khuyên con người dù trong hoàn cảnh khó khăn, bế tắc, thất bại hay gian truân, vẫn cần phải giữ vững phẩm giá và nhân cách của mình. Tờ giấy dù rách nhưng vẫn có phần lềnhư con người, dù gặp khó khăn, thử thách vẫn phải giữ được lòng tự trọng, đức hạnh.
Trong kho tàng tục ngữ của dân tộc Việt Nam, câu tục ngữ “Giấy rách phải giữ lấy lề” mang một ý nghĩa sâu sắc về phẩm giá, đạo đức và bản lĩnh của con người trong cuộc sống. Qua câu tục ngữ này, ông cha ta muốn dạy bảo rằng dù trong hoàn cảnh nào, con người cũng phải biết giữ gìn nguyên tắc, không để hoàn cảnh xô đẩy mà làm mất đi phẩm hạnh và nhân cách của mình.Trước hết, câu tục ngữ này sử dụng hình ảnh rất gần gũi với cuộc sống hàng ngàytờ giấy, dù có rách nát, nhưng phần lề phần viền quan trọng của nó, vẫn phải được giữ gìn. Đây là một ẩn dụ, khuyên con người dù trong hoàn cảnh khó khăn, bế tắc, thất bại hay gian truân, vẫn cần phải giữ vững phẩm giá và nhân cách của mình. Tờ giấy dù rách nhưng vẫn có phần lềnhư con người, dù gặp khó khăn, thử thách vẫn phải giữ được lòng tự trọng, đức hạnh.