Trần Thụy Vân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thụy Vân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

* Tạo sự tương phản: Đoạn văn sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh để so sánh sự khác biệt giữa phở bò và phở gà. Bánh phở "dẻo quẹo" đối lập với thịt gà "cứng đờ đờ", nước dùng đậm đà của phở bò tương phản với vị "nhạt, đoảng" của phở gà. Sự tương phản này làm nổi bật quan điểm chủ quan của người bán phở bò, cho thấy sự không hài lòng với phở gà.

 * Khắc họa tính cách nhân vật: Lời đánh giá này thể hiện sự sành sỏi, am hiểu về phở của người bán hàng. Đồng thời, nó cũng cho thấy sự tự tin, thậm chí là có phần bảo thủ trong quan điểm ẩm thực của họ.

 * Gợi mở sự tò mò: Cách miêu tả có phần cường điệu này có thể kích thích sự tò mò của người đọc, khiến họ muốn tự mình trải nghiệm và so sánh hương vị của hai loại phở.

 * Tạo tính hài hước: Cách dùng từ ngữ có phần dí dỏm, cường điệu như "dẻo quẹo", "cứng đờ đờ", "nhạt, đoảng" tạo nên sự hài hước, giúp đoạn văn trở nên sinh động và hấp dẫn hơn

Giá trị của sự hòa hợp: Đoạn văn nhấn mạnh tầm quan trọng của sự hòa hợp trong ẩm thực. Một món ăn ngon là sự kết hợp hài hòa giữa các nguyên liệu, từ hương vị đến kết cấu.

 * Sự đa dạng trong ẩm thực: Dù người bán phở bò có quan điểm riêng, nhưng văn bản cũng ngầm khẳng định sự đa dạng trong ẩm thực. Mỗi món ăn đều có những đặc trưng riêng, phù hợp với khẩu vị của từng người.

 * Quan điểm cá nhân: Đoạn văn cũng cho thấy rằng quan điểm về ẩm thực mang tính cá nhân. Điều quan trọng là mỗi người được tự do thưởng thức và đánh giá món ăn theo cách riêng của mình.

Tóm lại: Đoạn văn không chỉ đơn thuần là sự miêu tả về phở, mà còn là sự thể hiện quan điểm cá nhân, sự am hiểu về ẩm thực và sự đề cao giá trị của sự hòa hợp.

 

 

Những món quà thời thơ ấu luôn có ý nghĩa rất quan trọng với mỗi người, là tình cảm, là kỉ niệm, là ngây dại và là những kí ức năm tháng không thể nào quên. Và có lẽ chiếc xe đạp mini bố tặng em mùa hè năm lớp 4 là món quà ý nghĩa nhất đối với em. Bởi chiếc xe là người bạn đồng hành, cùng em trải qua biết bao kỉ niệm vui buồn.

Em vẫn còn nhớ như in cảm xúc vui sướng khi được bố tặng cho chiếc xe đạp này. Chiếc xe là phần thưởng bất ngờ cho nỗ lực trong học tập của em. Hôm đấy em đang chơi cùng lũ trẻ trong làng thì không biết từ đâu bố mang tới một chiếc xe đạp mới tinh rất là đẹp đến bên em và nói : Đây là phần thưởng cho con gái nhỏ của bố. Em vui sướng không nói nên lời mà ôm trầm lấy bố. Đấy là chiếc xe đạp mini Nhật với màu hồng phấn mà em yêu thích nhất. Em vô cùng hãnh diễn trước bạn bè vì được nhận món quà này vì sự nỗ lực, thành tích học tập của bản thân. Một niềm vui phơi phới trong lòng mà chẳng thể diễn tả nổi, một niềm vui tuổi con trẻ đôi khi chỉ bình dị và nhẹ nhàng thế thôi.

Cảm nhận ban đầu của em về chiếc xe đạp chính là kiểu dáng đẹp và màu sắc hài hòa. Chiếc xe đẹp trông thật đẹp và chắc chắn. Bố giới thiệu cho em biết về từng bộ phận và công dụng của từng bộ phận của xe. Em chăm chú nghe bố nói và say sưa ngắm chiếc xe. Chiếc xe đạp không quá lớn mà cũng chẳng quá nhỏ, rất phù hợp với độ tuổi của em Vật liệu chính để làm thàng xe là nhôm sắt nhưng đã được mạ một lớp sơn bóng loáng màu hồng phấn trên thân xe còn dán các hình chú mèo Hello Kitty vô cùng đáng yêu và dễ thương.Phía đầu xe là chiếc giỏ xe khá rộng, đủ để cho em đựng vừa chiếc cặp sách và đồ dụng cần thiếtMọi bộ phận trên xe đều rất mới và chắc chắn từ chiếc chuông, chiếc yếm xe đến hai chiếc bánh xe. Chiếc xe là người bạn đồng hành cùng tuổi thơ em. Cùng em đi trên mọi nẻo đường khám phá những điều tuyệt diệu. Em rất trân trọng và giữ gìn món quà này của bNhớ về chiếc xe đạp trong em còn nhớ về bao kỉ niệm thời ấu thơ. Kỉ niệm bên bố, bên bạn bè và những chuyến phưu lưu kì thú. Trong kí ức của em vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên bố dạy em tập xe đạp. Em rụt rè có phần sợ sệt không tự tin điều khiển chiếc xe. Thế nhưng bố đã dịu dàng, ân cần chỉ cho e cách đi và động viên, cổ vũ tinh thần em. Với sự bảo ban của bố em đã tập đi xe một cách thành thạo. Kể từ đó cứ chiều chiều là hai bố con em lại đạp xe thong dong hóng gió trên con đường làng quen thuộc. Có những lần vì quá mãi mê với cảnh đẹp mà bố và em quên mất thời gian đến tối mờ mới về tới nhà. Một nụ cười thoáng qua và cảm giác ngại ngùng khi em nhớ về lần đua xe với cái Mai. Lần đua xe đấy em không chỉ bị té thâm chân mà còn bị mẹ phạt rất nặng. Đó là một bài học mà cũng là một kỉ niệm mà em không bao giờ quên. Chiếc xe đạp là món quà ý nghĩa mà bố dành tặng cho em. Là những kỉ niệm thật đáng nhớ trong thời ấu thơ. Chiếc xe của tuổi thơ ghi dấu biết bao hoài niệm, kí ức thật tươi đẹp mà không gì có thể so sánh được.

Đối với em, thời thơ ấu có một vị trí vô cùng đặc biệt. Nó giống như một chiếc hòm cất giữ những kỉ niệm thơ bé của tôi. Thường, kỉ niệm vẫn luôn đi kèm với những dấu ấn, kỉ vật. Và kỉ niệm của tôi được in dấu chứa đựng trong chiếc xe đạp này. Nhận chiếc xe đạp là một kỉ niệm đẹp đẽ bên bố, bên bạn bè và hành trình khám phá mọi nẻo đường của em. Dù bây giờ em đã khôn lớn, chiếc xe kia không còn phù hợp với em nữa, nhưng em sẽ mãi trân trọng giữ gìn và nhớ về khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc em nhận chiếc xe - người bạn lưu giữ kỉ niệm đẹp của em