Nguyễn Hà Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hà Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong nền văn học hiện thực Việt Nam đầu thế kỷ XX, hình tượng chị Dậu trong tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố là một trong những nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả. Chị Dậu không chỉ là hình ảnh tiêu biểu cho số phận người nông dân dưới chế độ phong kiến thối nát, mà còn tỏa sáng với vẻ đẹp của lòng yêu thương, sự hy sinh và tinh thần phản kháng mạnh mẽ.

Trước hết, chị Dậu là một người phụ nữ đảm đang, giàu đức hy sinh. Chị gánh vác gia đình trong hoàn cảnh khó khăn cùng cực, khi người chồng bị ốm nặng mà vẫn bị bắt đi sưu thuế. Để cứu chồng, chị đã không ngần ngại bán cả đàn chó con và thậm chí bán đứa con gái của mình. Những hành động ấy thể hiện nỗi đau đớn cùng cực, nhưng cũng chứng minh tình yêu thương vô bờ bến của chị dành cho gia đình.

Không chỉ vậy, chị Dậu còn là một người phụ nữ có lòng tự trọng và tinh thần phản kháng mạnh mẽ. Khi tên cai lệ và người nhà lý trưởng xông vào nhà đòi trói chồng chị, ban đầu, chị nhẫn nhịn van xin. Nhưng khi chúng hành xử thô bạo, chị đã vùng lên chống trả: "Mày trói chồng bà đi, bà cho mày biết tay!" Hành động đó không chỉ xuất phát từ lòng yêu thương chồng mà còn thể hiện sự căm phẫn trước áp bức bất công, cho thấy vẻ đẹp của một người phụ nữ dám đứng lên bảo vệ chính nghĩa.

Hình tượng chị Dậu trong "Tắt đèn" vừa bi thương, vừa mạnh mẽ, là tiếng nói tố cáo sâu sắc chế độ phong kiến bất công và cũng là biểu tượng cho sức sống tiềm tàng của người phụ nữ Việt Nam. Qua nhân vật này, Ngô Tất Tố không chỉ thể hiện sự đồng cảm với số phận người nông dân mà còn bày tỏ niềm tin vào sự phản kháng và khát vọng đổi thay của họ. Chính vì vậy, chị Dậu đã trở thành một hình tượng bất hủ trong nền văn học Việt Nam.

 

QUa bài học này em rút ra từ câu truyện là : trong mọi tình huống nguy hiểm chúng ta nên bình tĩnh và thông minh để giải quyết 

Sự khác biệt trong câu truyện là : Lúc đầu người chủ trại định giúp con lừa ra khỏi giếng , nhưng lúc sau người chủ trại quyết định dùng đất lấp cái giếng lại vì con lừa đã già

αúc đầu kêu la thảm thiết muốn thoát khỏi giếng nhưng rồi đã khôn ngoan, dùng chính những xẻng đất muốn vùi lấp mình để tự giúp mình thoát ra khỏi cái giếng

Cuộc sống là một hành trình dài với biết bao kỷ niệm, nhưng có những sự việc dù chỉ xảy ra một lần cũng để lại dấu ấn không thể phai mờ trong tâm hồn. Đối với tôi, lần giúp đỡ một cụ già qua đường vào một buổi chiều mưa là khoảnh khắc đáng nhớ nhất.

Hôm ấy, trời mưa lất phất, con đường trước cổng trường tôi trở nên đông đúc và trơn trượt. Tôi vội vã bước đi để kịp về nhà thì chợt nhìn thấy một cụ già lom khom đứng bên vệ đường. Cụ mặc chiếc áo mưa mỏng, đôi mắt dõi theo dòng xe cộ đông đúc nhưng có vẻ e ngại không dám băng qua. Trong phút chốc, tôi cảm thấy tim mình thắt lại. Một cụ già yếu ớt giữa phố thị tấp nập, liệu có ai giúp cụ hay không?

Không chần chừ, tôi chạy đến bên cụ và nhẹ nhàng hỏi: "Cụ ơi, cụ có muốn cháu giúp qua đường không ạ?" Cụ già nhìn tôi, ánh mắt hiền từ nhưng đầy cảm kích, gật đầu nhẹ nhàng. Tôi nắm lấy bàn tay gầy guộc của cụ, từng bước chậm rãi dìu cụ sang bên kia đường. Những chiếc xe chạy chậm lại, nhường cho chúng tôi đi qua. Khi đến nơi an toàn, cụ già khẽ mỉm cười và nói: "Cảm ơn cháu, chúc cháu luôn mạnh khỏe và học giỏi nhé!"

Lời cảm ơn giản dị ấy lại khiến lòng tôi ấm áp lạ thường. Cảm giác vui sướng lan tỏa trong tôi, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim giữa trời đông lạnh giá. Tôi chợt nhận ra rằng, đôi khi một hành động nhỏ bé cũng có thể mang đến niềm vui lớn lao không chỉ cho người khác mà còn cho chính mình. Từ đó, tôi càng thấm thía hơn về giá trị của lòng nhân ái và sự sẻ chia trong cuộc sống.

Dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, tôi vẫn thấy lòng mình lâng lâng niềm hạnh phúc. Và tôi tự nhủ, sẽ luôn cố gắng giúp đỡ những người xung quanh bằng tất cả sự chân thành, để cuộc sống này thêm phần ý nghĩa.

 

- Ẩm thực của Việt Nam rất đa dạng , phóng phú và mỗi món ăn sẽ có nhưng hương vị và cách thức chế biến khác nhau

- Cảm nhận món ăn , từ đó chúng ta yêu văn hóa ẩm thực của Việt Nam

- Thể hiện cách nhìn khách quan của nhà văn khi nói về phở gà mà không có sự thiên vị nào.

- Nghệ thuật đòn bẩy của văn chương nằm nâng tầm giá trị của đối tượng. Từ nhận xét món phở gà không phải là sự kết hợp hoàn hảo nhưng về sau với những gì tác giả miêu tả lại thông qua cảm nhận của người dùng thì lại thấy món phở gà thật sự có phong vị riêng, rất đặc biệt.

Bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh luôn để lại trong tôi những cảm xúc sâu lắng và da diết. Những con sóng ngoài biển khơi cũng giống như tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu—khi dịu êm, khi dữ dội, lúc khát khao, lúc nhớ nhung. Đọc từng câu thơ, tôi cảm nhận được nỗi bồi hồi của một trái tim yêu chân thành, mãnh liệt nhưng cũng đầy lo âu trước thời gian. Cách Xuân Quỳnh diễn tả tình yêu qua hình tượng sóng vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ khiến tôi không khỏi rung động. Bài thơ như một lời nhắc nhở về sự vĩnh cửu của tình yêu, dù thời gian có trôi qua, dù cuộc đời có nhiều đổi thay, tình yêu chân thành vẫn luôn tồn tại. Mỗi lần đọc lại, tôi lại thấy lòng mình dạt dào những cảm xúc khó tả, như được hòa vào từng con sóng trên đại dương mênh mông.

Bài thơ Mùa thu và mẹ của Lương Đình Khoa để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Những hình ảnh bình dị nhưng đầy ý nghĩa về người mẹ tảo tần, lặng lẽ hy sinh vì con khiến em cảm thấy thương yêu và biết ơn mẹ nhiều hơn.

Bài thơ không chỉ là lời tri ân dành cho mẹ mà còn gửi gắm những bài học ý nghĩa về tình cảm gia đình

- Các từ láy: rong ruổi, lặng lẽ, ngọt ngào, chắt chiu, mong manh, nghiêng nghiêng, xao xác, thao thức, rưng rưng.

- Hiệu quả: góp phần giúp người đọc hình dung rõ hình dáng, sự tảo tần và vất vả của mẹ. Đồng thời mô tả, nhấn mạnh cảm xúc, tâm trạng của người con, góp phần diễn tả sinh động và sâu sắc tình cảm của người con dành cho mẹ.