K21_HOA_NguyenNgocMaiLinh_15

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của K21_HOA_NguyenNgocMaiLinh_15
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong xã hội hiện đại, việc góp ý và nhận xét người khác là một phần không thể thiếu trong giao tiếp. Tuy nhiên, góp ý và nhận xét một cách tế nhị, phù hợp là một nghệ thuật không phải ai cũng làm được, đặc biệt khi những lời nhận xét đó được công khai trước đám đông. Việc này có thể mang lại hiệu quả tích cực nhưng cũng có thể gây tổn thương sâu sắc đến tâm lý và lòng tự trọng của người khác.


Trước hết, khi nhận xét người khác, một yếu tố quan trọng mà chúng ta cần chú ý là sự tôn trọng đối với cảm xúc của người nhận. Đặc biệt khi nhận xét trước đám đông, lời nói sẽ không chỉ ảnh hưởng đến người được nhận xét mà còn có thể tác động đến những người xung quanh. Ví dụ, trong các cuộc thi, chương trình truyền hình, nếu giám khảo hoặc người dẫn chương trình chỉ trích thí sinh một cách công khai và thiếu tế nhị, sẽ làm giảm sút sự tự tin của người đó, thậm chí khiến họ cảm thấy tủi nhục và đau đớn. Điều này không chỉ làm tổn thương người bị nhận xét mà còn tạo ra một không khí tiêu cực trong đám đông, khiến những người khác cảm thấy bất an.


Việc nhận xét công khai trước đám đông cũng dễ dàng trở thành công cụ để thể hiện quyền lực và sự ưu việt của người nhận xét, thay vì là một hành động mang tính xây dựng. Đôi khi, người đưa ra nhận xét chỉ chú trọng vào việc làm nổi bật bản thân, thay vì tạo ra sự thay đổi tích cực cho người khác. Điều này khiến cho những lời nhận xét trở nên khô khan, thậm chí mang tính chất chê bai, chỉ trích thay vì khuyến khích và giúp đỡ người khác tiến bộ.


Tuy nhiên, không phải tất cả việc nhận xét trước đám đông đều là điều tiêu cực. Góp ý đúng lúc và đúng cách có thể trở thành động lực giúp người nhận xét cải thiện bản thân, học hỏi và trưởng thành hơn. Đặc biệt trong các cuộc thi hay môi trường công việc, những nhận xét mang tính xây dựng có thể giúp mọi người nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của mình và có những điều chỉnh cần thiết. Điều quan trọng là cách thức thể hiện lời nhận xét. Nếu người nhận xét có khả năng truyền đạt một cách tế nhị, khéo léo và tránh làm tổn thương người khác, thì sự góp ý sẽ trở nên có ích và dễ tiếp nhận.


Một ví dụ điển hình về việc nhận xét trước đám đông là trong các cuộc thi truyền hình. Thí sinh tham gia có thể là người trẻ, đầy khát vọng nhưng dễ bị tổn thương bởi những lời chỉ trích công khai. Nếu giám khảo chỉ trích về ngoại hình, về cách biểu diễn hay kỹ năng một cách thẳng thừng mà không kèm theo những lời động viên hay góp ý hữu ích, sẽ gây tổn thương sâu sắc đến lòng tự trọng và sự tự tin của thí sinh. Nhưng nếu giám khảo biết cách dùng ngôn từ tích cực, khuyến khích sự cố gắng và chỉ ra những điểm cần cải thiện một cách nhẹ nhàng, tinh tế, thì người thí sinh không chỉ không cảm thấy tủi nhục mà còn sẽ có thêm động lực để phát triển.


Tóm lại, việc nhận xét và góp ý người khác trước đám đông cần được thực hiện một cách cẩn trọng và có trách nhiệm. Mỗi lời nhận xét có thể ảnh hưởng đến cảm xúc và tâm lý của người khác, đặc biệt là khi nhận xét đó được công khai. Do đó, chúng ta cần cân nhắc kỹ lưỡng cách thức và thái độ khi đưa ra nhận xét, không để nó trở thành một công cụ để làm tổn thương hay áp đặt ý kiến cá nhân lên người khác. Góp ý phải là một sự sẻ chia, giúp đỡ, khuyến khích chứ không phải là chỉ trích, gây tổn thương. Chỉ khi đó, nhận xét mới thực sự mang lại giá trị và sự tiến bộ cho mỗi cá nhân trong cộng đồng.


Trong xã hội hiện đại, việc góp ý và nhận xét người khác là một phần không thể thiếu trong giao tiếp. Tuy nhiên, góp ý và nhận xét một cách tế nhị, phù hợp là một nghệ thuật không phải ai cũng làm được, đặc biệt khi những lời nhận xét đó được công khai trước đám đông. Việc này có thể mang lại hiệu quả tích cực nhưng cũng có thể gây tổn thương sâu sắc đến tâm lý và lòng tự trọng của người khác.


Trước hết, khi nhận xét người khác, một yếu tố quan trọng mà chúng ta cần chú ý là sự tôn trọng đối với cảm xúc của người nhận. Đặc biệt khi nhận xét trước đám đông, lời nói sẽ không chỉ ảnh hưởng đến người được nhận xét mà còn có thể tác động đến những người xung quanh. Ví dụ, trong các cuộc thi, chương trình truyền hình, nếu giám khảo hoặc người dẫn chương trình chỉ trích thí sinh một cách công khai và thiếu tế nhị, sẽ làm giảm sút sự tự tin của người đó, thậm chí khiến họ cảm thấy tủi nhục và đau đớn. Điều này không chỉ làm tổn thương người bị nhận xét mà còn tạo ra một không khí tiêu cực trong đám đông, khiến những người khác cảm thấy bất an.


Việc nhận xét công khai trước đám đông cũng dễ dàng trở thành công cụ để thể hiện quyền lực và sự ưu việt của người nhận xét, thay vì là một hành động mang tính xây dựng. Đôi khi, người đưa ra nhận xét chỉ chú trọng vào việc làm nổi bật bản thân, thay vì tạo ra sự thay đổi tích cực cho người khác. Điều này khiến cho những lời nhận xét trở nên khô khan, thậm chí mang tính chất chê bai, chỉ trích thay vì khuyến khích và giúp đỡ người khác tiến bộ.


Tuy nhiên, không phải tất cả việc nhận xét trước đám đông đều là điều tiêu cực. Góp ý đúng lúc và đúng cách có thể trở thành động lực giúp người nhận xét cải thiện bản thân, học hỏi và trưởng thành hơn. Đặc biệt trong các cuộc thi hay môi trường công việc, những nhận xét mang tính xây dựng có thể giúp mọi người nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của mình và có những điều chỉnh cần thiết. Điều quan trọng là cách thức thể hiện lời nhận xét. Nếu người nhận xét có khả năng truyền đạt một cách tế nhị, khéo léo và tránh làm tổn thương người khác, thì sự góp ý sẽ trở nên có ích và dễ tiếp nhận.


Một ví dụ điển hình về việc nhận xét trước đám đông là trong các cuộc thi truyền hình. Thí sinh tham gia có thể là người trẻ, đầy khát vọng nhưng dễ bị tổn thương bởi những lời chỉ trích công khai. Nếu giám khảo chỉ trích về ngoại hình, về cách biểu diễn hay kỹ năng một cách thẳng thừng mà không kèm theo những lời động viên hay góp ý hữu ích, sẽ gây tổn thương sâu sắc đến lòng tự trọng và sự tự tin của thí sinh. Nhưng nếu giám khảo biết cách dùng ngôn từ tích cực, khuyến khích sự cố gắng và chỉ ra những điểm cần cải thiện một cách nhẹ nhàng, tinh tế, thì người thí sinh không chỉ không cảm thấy tủi nhục mà còn sẽ có thêm động lực để phát triển.


Tóm lại, việc nhận xét và góp ý người khác trước đám đông cần được thực hiện một cách cẩn trọng và có trách nhiệm. Mỗi lời nhận xét có thể ảnh hưởng đến cảm xúc và tâm lý của người khác, đặc biệt là khi nhận xét đó được công khai. Do đó, chúng ta cần cân nhắc kỹ lưỡng cách thức và thái độ khi đưa ra nhận xét, không để nó trở thành một công cụ để làm tổn thương hay áp đặt ý kiến cá nhân lên người khác. Góp ý phải là một sự sẻ chia, giúp đỡ, khuyến khích chứ không phải là chỉ trích, gây tổn thương. Chỉ khi đó, nhận xét mới thực sự mang lại giá trị và sự tiến bộ cho mỗi cá nhân trong cộng đồng.


Truyện ngắn “Ai biểu xấu?” của Nguyễn Ngọc Tư là một tác phẩm sâu sắc, phản ánh những vấn đề xã hội liên quan đến định kiến về ngoại hình và sự tổn thương tâm lý mà nó mang lại cho con người. Về nội dung, tác phẩm khai thác một tình huống đầy bi kịch: một thí sinh bị giám khảo công khai chỉ trích về ngoại hình trong cuộc thi Tiếng hát truyền hình, làm nổi bật sự bất công và vô cảm trong xã hội hiện đại. Thông qua đó, tác giả đặt ra câu hỏi về giá trị thật sự của con người, nhấn mạnh rằng không nên đánh giá một người chỉ qua vẻ bề ngoài mà bỏ qua những phẩm chất bên trong.


Về hình thức, tác phẩm sử dụng lối viết tự sự kết hợp với miêu tả cảm xúc tinh tế, làm nổi bật nỗi đau và sự bẽ bàng của nhân vật. Ngôn từ của tác giả sắc sảo, tạo nên một không gian đầy cảm xúc và khiến người đọc cảm nhận sâu sắc những ám ảnh mà thí sinh phải chịu. Nhìn chung, truyện ngắn này vừa có giá trị nhân văn sâu sắc, vừa mang tính chất lên án mạnh mẽ những định kiến về ngoại hình trong xã hội.


Truyện ngắn “Ai biểu xấu?” của Nguyễn Ngọc Tư là một tác phẩm sâu sắc, phản ánh những vấn đề xã hội liên quan đến định kiến về ngoại hình và sự tổn thương tâm lý mà nó mang lại cho con người. Về nội dung, tác phẩm khai thác một tình huống đầy bi kịch: một thí sinh bị giám khảo công khai chỉ trích về ngoại hình trong cuộc thi Tiếng hát truyền hình, làm nổi bật sự bất công và vô cảm trong xã hội hiện đại. Thông qua đó, tác giả đặt ra câu hỏi về giá trị thật sự của con người, nhấn mạnh rằng không nên đánh giá một người chỉ qua vẻ bề ngoài mà bỏ qua những phẩm chất bên trong.


Về hình thức, tác phẩm sử dụng lối viết tự sự kết hợp với miêu tả cảm xúc tinh tế, làm nổi bật nỗi đau và sự bẽ bàng của nhân vật. Ngôn từ của tác giả sắc sảo, tạo nên một không gian đầy cảm xúc và khiến người đọc cảm nhận sâu sắc những ám ảnh mà thí sinh phải chịu. Nhìn chung, truyện ngắn này vừa có giá trị nhân văn sâu sắc, vừa mang tính chất lên án mạnh mẽ những định kiến về ngoại hình trong xã hội.


Truyện ngắn “Ai biểu xấu?” của Nguyễn Ngọc Tư là một tác phẩm sâu sắc, phản ánh những vấn đề xã hội liên quan đến định kiến về ngoại hình và sự tổn thương tâm lý mà nó mang lại cho con người. Về nội dung, tác phẩm khai thác một tình huống đầy bi kịch: một thí sinh bị giám khảo công khai chỉ trích về ngoại hình trong cuộc thi Tiếng hát truyền hình, làm nổi bật sự bất công và vô cảm trong xã hội hiện đại. Thông qua đó, tác giả đặt ra câu hỏi về giá trị thật sự của con người, nhấn mạnh rằng không nên đánh giá một người chỉ qua vẻ bề ngoài mà bỏ qua những phẩm chất bên trong.


Về hình thức, tác phẩm sử dụng lối viết tự sự kết hợp với miêu tả cảm xúc tinh tế, làm nổi bật nỗi đau và sự bẽ bàng của nhân vật. Ngôn từ của tác giả sắc sảo, tạo nên một không gian đầy cảm xúc và khiến người đọc cảm nhận sâu sắc những ám ảnh mà thí sinh phải chịu. Nhìn chung, truyện ngắn này vừa có giá trị nhân văn sâu sắc, vừa mang tính chất lên án mạnh mẽ những định kiến về ngoại hình trong xã hội.


Truyện ngắn “Ai biểu xấu?” của Nguyễn Ngọc Tư là một tác phẩm sâu sắc, phản ánh những vấn đề xã hội liên quan đến định kiến về ngoại hình và sự tổn thương tâm lý mà nó mang lại cho con người. Về nội dung, tác phẩm khai thác một tình huống đầy bi kịch: một thí sinh bị giám khảo công khai chỉ trích về ngoại hình trong cuộc thi Tiếng hát truyền hình, làm nổi bật sự bất công và vô cảm trong xã hội hiện đại. Thông qua đó, tác giả đặt ra câu hỏi về giá trị thật sự của con người, nhấn mạnh rằng không nên đánh giá một người chỉ qua vẻ bề ngoài mà bỏ qua những phẩm chất bên trong.


Về hình thức, tác phẩm sử dụng lối viết tự sự kết hợp với miêu tả cảm xúc tinh tế, làm nổi bật nỗi đau và sự bẽ bàng của nhân vật. Ngôn từ của tác giả sắc sảo, tạo nên một không gian đầy cảm xúc và khiến người đọc cảm nhận sâu sắc những ám ảnh mà thí sinh phải chịu. Nhìn chung, truyện ngắn này vừa có giá trị nhân văn sâu sắc, vừa mang tính chất lên án mạnh mẽ những định kiến về ngoại hình trong xã hội.


Trong văn bản “Ai biểu xấu?!”, những thí sinh trong cuộc thi Tiếng hát truyền hình đã gặp phải một tình huống vô cùng khó xử và đau đớn: bị giám khảo chê bai công khai về ngoại hình ngay trên sân khấu, trước đông đảo khán giả và truyền hình trực tiếp. Cụ thể, một thí sinh dù đã nỗ lực vượt qua nhiều vòng thi, hát bằng tất cả tâm huyết, nhưng lại bị nhận xét rằng: “Giọng bạn đuối đi khi đến cao trào… ngoại hình bạn bị hạn chế. Mà đây là thi tiếng hát truyền hình chứ không phải tiếng hát phát thanh.” Điều đó không chỉ phủ nhận công sức luyện tập, khả năng chuyên môn của thí sinh, mà còn khiến họ tổn thương sâu sắc về lòng tự trọng và mặc cảm về diện mạo bản thân. Trước tình huống ấy, thí sinh không thể phản ứng, chỉ có thể gượng cười, cảm ơn và rời sân khấu trong sự đau đớn tột cùng. Cảm xúc ấy được miêu tả rất chân thật: “điếng dại đi thoáng qua”, “thân xác không còn là của mình”, cho thấy nỗi đau tâm hồn như tách rời khỏi thể xác. Qua đó, ta thấy họ là những người trẻ có khát vọng, có tài năng, nhưng lại bị đánh gục bởi định kiến bề ngoài và sự thiếu tế nhị của người cầm cân nảy mực. Đây không chỉ là nỗi đau cá nhân, mà còn là vấn đề xã hội về sự vô cảm và trọng hình thức hơn giá trị thực chất.


Nhan đề “Ai biểu xấu?!” gây ấn tượng mạnh và gợi nhiều suy nghĩ sâu sắc. Câu hỏi tu từ này tưởng như hài hước, trách móc vu vơ, nhưng thực chất lại ẩn chứa nỗi đau, sự chua xót và bất lực của người bị đánh giá, phân biệt vì ngoại hình. Trước hết, nỗi đau ấy không đến từ việc “xấu”, mà đến từ cách xã hội đối xử với cái gọi là “xấu”, đặc biệt trong môi trường cần sự công tâm như một cuộc thi âm nhạc. Câu hỏi như một tiếng thở dài nghẹn ngào, chất chứa sự bất công: liệu người ta có quyền lựa chọn ngoại hình của mình không? Và nếu không, thì tại sao lại bị từ chối, miệt thị vì điều đó? Nhan đề cũng khiến người đọc phải tự vấn về định kiến và sự vô cảm: Liệu ta đã bao giờ nhìn người khác bằng vẻ ngoài mà quên mất giá trị bên trong? Ta đã bao giờ vô tình làm tổn thương ai đó chỉ bằng một lời nhận xét tưởng như vô hại? Tóm lại, “Ai biểu xấu?!” là một câu hỏi ngắn gọn nhưng giàu sức gợi, khiến người đọc không chỉ suy ngẫm về vẻ đẹp – cái xấu, mà còn về cách sống tử tế, biết tôn trọng người khác trong xã hội đầy rẫy áp lực và phán xét ngày nay.


Tùy bút là thể loại văn xuôi tự do, người viết thường bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ cá nhân một cách linh hoạt, không bị ràng buộc bởi cốt truyện hay kết cấu chặt chẽ như truyện ngắn.Trong văn bản này, tác giả đã xuất phát từ một sự kiện cụ thể (lời chê ngoại hình trong một cuộc thi) để bày tỏ những suy nghĩ sâu sắc về ngoại hình, sự vô cảm và định kiến xã hội, đồng thời thể hiện cảm xúc một cách chân thực, tự nhiên và có chiều sâu cá nhân.Văn bản sử dụng giọng văn trữ tình, xen lẫn chút mỉa mai, đau xót, mang đặc điểm rõ nét của một bài tùy bút hiện đ



Tùy bút là thể loại văn xuôi tự do, người viết thường bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ cá nhân một cách linh hoạt, không bị ràng buộc bởi cốt truyện hay kết cấu chặt chẽ như truyện ngắn.Trong văn bản này, tác giả đã xuất phát từ một sự kiện cụ thể (lời chê ngoại hình trong một cuộc thi) để bày tỏ những suy nghĩ sâu sắc về ngoại hình, sự vô cảm và định kiến xã hội, đồng thời thể hiện cảm xúc một cách chân thực, tự nhiên và có chiều sâu cá nhân.Văn bản sử dụng giọng văn trữ tình, xen lẫn chút mỉa mai, đau xót, mang đặc điểm rõ nét của một bài tùy bút hiện đ