Phan Ngọc Minh Thùy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Ngọc Minh Thùy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Ngôi kể: Ngôi thứ ba (người kể giấu mình).

Câu 2.

Một số chi tiết cho thấy chị Bớt không giận mẹ:

• Khi mẹ đến ở chung, chị rất mừng.

• Chị lo lắng cho mẹ, gặng hỏi để mẹ suy nghĩ kỹ.

• Chị chia sẻ gánh nặng chăm con để mẹ đỡ buồn.

• Khi mẹ áy náy, chị vội an ủi: “Con có nói gì đâu…”.

Câu 3.

Nhân vật Bớt là người giàu tình cảm, hiếu thảo, bao dung và biết nghĩ cho người khác, đặc biệt là mẹ mình dù từng bị đối xử không công bằng.

Câu 4.

Hành động và lời nói đó thể hiện sự yêu thương, tha thứ và muốn mẹ được thanh thản, không day dứt về quá khứ. Đó là sự cảm thông, thấu hiểu của người con dành cho mẹ.

Câu 5.

Thông điệp ý nghĩa: Tình cảm gia đình, đặc biệt là sự tha thứ và yêu thương giữa các thành viên là điều quan trọng và cần được trân trọng.

Lí do: Vì trong cuộc sống hiện đại, đôi khi con người dễ bị cuốn theo công việc, lợi ích cá nhân mà quên đi sự bao dung, kết nối giữa những người thân trong gia đình.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm

Câu 2: Thể thơ: thất ngôn tứ tuyệt Đường luật

Câu 3:

-Biện pháp tu từ: phép đối (mùa đông-mùa xuân)

-Tác dụng: +Tác gỉa muốn nhấn mạnh về sự tương phản giữa khó khăn thử thách như đông hàn tiều tuỵ cành với sự hạnh phúc huy hoàng của mùa xuân noãn để người đọc nhìn nhận được rằng phải trải qua những gian khổ mới có được những ngày tháng tươi vui thành công

+ Giúp câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, gợi hình gợi cảm cho người đọc

Câu 4: Trong bài thơ, đố với tác giả thì tai ương là một phần để rèn luyện hun đúc con người ta trở nên mạnh mẽ, kiên cường, giúp ta trưởng thành hơn từ những thử thách.

Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất mà em rút ra từ bài thơ trên là cuộc sống của chúng ta sẽ không huy hoàn, không thành công khi chúng ta không cố gắng vượt qua những tháng ngày khó khăn, thử thách. Chỉ khi trải qua gian khổ, con người mớ thật sự trưởng thành và đạt đến thành công


Câu 1: phương thức biểu đạt chính: biểu cảm

Câu 2: nội dung chính của văn bản là thể hiện sự tiếc nuối trước những tổn thương mà con người vô tình hoặc cố ý gây ra cho thiên nhiên, những tình cảm, mối quan hệ xung quanh.

Câu 3: 

-Biện pháp tu từ: điệp cấu trúc "...quen..."

-Tác dụng: +Nhấn mạnh sự nhẫn nhịn, bao dung, độ lượng của thiên nhiên trước những tổn thương mà con người gây ra.
                +Làm cho câu văn thêm sinh động, hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm.

Câu 4: Vì rằng con người đôi khi cần phải trải qua đau đớn, tổn thương để thấu hiểu nỗi đau mà mình đã vô tình gây ra cho thế giới. Khi bản thân cảm nhận được sự tổn thương, ta mới biết trân trọng những gì xung quanh và sống có trách nhiệm hơn.

Câu 5: Bài học rút ra là hãy sống có ý thức hơn, không làm tổn thương thiên nhiên, môi trường, cũng như những mối quan hệ xung quanh chúng ta.
 
 
 

 

Câu 1: phương thức biểu đạt chính: biểu cảm

Câu 2: nội dung chính của văn bản là thể hiện sự tiếc nuối trước những tổn thương mà con người vô tình hoặc cố ý gây ra cho thiên nhiên, những tình cảm, mối quan hệ xung quanh.

Câu 3: 

-Biện pháp tu từ: điệp cấu trúc "...quen..."

-Tác dụng: +Nhấn mạnh sự nhẫn nhịn, bao dung, độ lượng của thiên nhiên trước những tổn thương mà con người gây ra.
                +Làm cho câu văn thêm sinh động, hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm.

Câu 4: Vì rằng con người đôi khi cần phải trải qua đau đớn, tổn thương để thấu hiểu nỗi đau mà mình đã vô tình gây ra cho thế giới. Khi bản thân cảm nhận được sự tổn thương, ta mới biết trân trọng những gì xung quanh và sống có trách nhiệm hơn.

Câu 5: Bài học rút ra là hãy sống có ý thức hơn, không làm tổn thương thiên nhiên, môi trường, cũng như những mối quan hệ xung quanh chúng ta.
 
 
 

 

Câu 1: thể thơ tự do

Câu 2: nhân vật trữ tình lo sợ người mình thương sẽ thay đổi, sợ những kỉ niệm sẽ bị lãng quên, mối tình sẽ đi vào quên lãng. Nhớ những kỉ niệm đẹp khi hai người còn bên nhau và niềm thao thức lo sầu khi ngày mai không biết sẽ ra sao.

Câu 3:

-Biện pháp tu từ: ẩn dụ "hạnh phúc mong manh như mưa sa"

-Ý nghĩa: tác giả sử dụng hình ảnh mưa sa là mưa bất chợt, khó dự đoán và đầy biến động để người đọc hiểu hơn về hạnh phúc của con người cũng đầy thử thách, trắc trở mà ta không thể lường trước được, từ đó thấy được hạnh phúc chúng ta có rất mong manh và khó đoán như mưa sa để mọi ngừoi thêm trân trọng, nâng niu hạnh phúc mà mình đã có và duy trì nó đừng để mong manh như những hạt mưa sa.

Câu 4: khi đối diện với tương lai tràn ngập những điều chưa biết thì con người cần có cái nhìn trực quan về mọi sự việc, bình tĩnh quan sát và đưa ra quyết định một cách nghiệm túc và chính xác nhất, không bồng bột dẫn đến những khía cạnh tiêu cực của vấn đề. Học cách lắng nghe, quan sát mọi người xung quanh về những điều mình chưa biết, chưa rõ, luôn mang tâm thế học hỏi từ mọi phía trong cuộc sống và không hấp tấp vội vàng để nhận về những kết quả không mong muốn và có thể ảnh hưởng xấu đến mọi người xung quanh ta.

Câu 1: ngôi kể thứ 3

Câu 2: Điểm nhìn bên trong. Tác dụng: giúp người đọc có cái nhìn chân thực về câu chuyện, cảm xúc lúc bấy giờ, miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế, sâu sắc 

Câu 3: Vì Thứ phải chứng kiến cảnh cả nhà mình không có đủ miếng ăn để san sẻ cho nhau, Thứ ứa vì Thứ rất thương mọi người nhưng Thứ không làm gì được trong hoàn cảnh ấy. Có quá nhiều việc làm Thứ suy nghĩ đến nổi không thể nuốt miếng cơm một cách ngon miệng...

Câu 4: Nhà văn Nam Cao đã phản ánh một cuộc sống đói nghèo của tầng lớp tri thức nghèo trong xã hội xưa thông qua nhân vật Thứ, ông đã cho người đọc thấy được sự bất công, những đồng lương ít ỏi mà một người trí thức được nhận khi làm việc cực khổ. Những khó khăn thử thách mà những người trí thức phải đối mặt như sự bất đồng quan điểm, cái nghèo đói bao quanh khiến họ dần dần xa cách và rồi đánh mất nhau, đánh mất chính mình...