Danh Duy Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Danh Duy Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Dám chấp nhận chia ly, hy sinh để theo đuổi lý tưởng cao cả là hành động đáng trân trọng.

“Tiếng sóng” là hình ảnh tượng trưng cho cảm xúc dồn nén, xáo động và lo âu của người tiễn biệt – thể hiện chiều sâu nội tâm, đồng thời làm nổi bật sự thiêng liêng và day dứt của cuộc chia ly.

Chỉ ra và nêu tác dụng của hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường trong hai câu thơ sau: Bóng chiều không thắm, không vàng vọt, Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

1. Không gian cuộc chia tay: Không gian được gợi lên qua các hình ảnh: “Đưa người, ta không đưa qua sông” → gợi cảm giác thiếu vắng, trống trải, khác với cảnh chia tay thường thấy (đưa qua sông, qua đò). “Sao có tiếng sóng ở trong lòng?” → không gian nội tâm, đầy xao động. “Áo vải chân không đi lặn lội” → gợi hình ảnh đường sá xa xôi, gian khổ. => Từ đó, có thể hình dung không gian chia tay là một nơi tĩnh lặng, vắng vẻ, có thể là bến đường, đầu làng hoặc một góc quê, nhưng thấm đượm nỗi buồn man mác và thiêng liêng. 2. Thời gian cuộc chia tay: Không xác định cụ thể ngày tháng, nhưng có những chi tiết cho thấy: “Chiều hôm nhớ người xưa” → gợi lên khoảnh khắc chiều tà, lúc ánh sáng nhạt dần, không khí dễ gợi buồn. Câu thơ này cũng gợi liên tưởng đến quá khứ và sự hoài niệm. => Vậy nên, thời gian chia tay có thể hiểu là một buổi chiều, và không gian – thời gian ấy như lắng đọng lại trong ký ức người tiễn.

Nhân vật trữ tình là nhân vật tôi