

Lê Thị Huỳnh Như
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1
Ngày nay, sự phát triển vượt bậc của trí tuệ nhân tạo (AI) đã mang lại vô vàn tiện ích cho cuộc sống con người. Từ những tác vụ đơn giản như tìm kiếm thông tin, giải trí đến những ứng dụng phức tạp trong y tế, giáo dục, sản xuất, AI ngày càng chứng tỏ vai trò không thể thiếu. Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào AI cũng đặt ra nhiều vấn đề đáng lo ngại.
Một mặt, AI giúp chúng ta tiết kiệm thời gian và công sức, tăng năng suất làm việc và đưa ra những quyết định thông minh hơn dựa trên dữ liệu lớn. Mặt khác, việc quá tin tưởng và dựa dẫm vào AI có thể làm suy giảm khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và giải quyết vấn đề của con người. Chúng ta có nguy cơ trở nên thụ động, mất dần kỹ năng cần thiết để đối mặt với những tình huống bất ngờ. Hơn nữa, sự kiểm soát của AI trong nhiều lĩnh vực quan trọng cũng tiềm ẩn những rủi ro về bảo mật thông tin, quyền riêng tư và thậm chí là sự thay thế lao động hàng loạt.
Do đó, chúng ta cần nhận thức rõ ràng về cả lợi ích và tác hại của AI, sử dụng công nghệ này một cách thông minh và có trách nhiệm. Việc phát triển AI nên đi đôi với việc bảo tồn và phát huy những giá trị cốt lõi của con người, đảm bảo rằng công nghệ phục vụ con người chứ không phải ngược lại.
Câu 2
Ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc
Khách hỏi đường, theo dấu tay cụ chỉ
Đi lạc trong thế giới một người già
Con đường hiện ra dưới chân khách bây giờ
Là con đường cụ già từng tới
Là con đường khách không mong đợi
Chẳng có thông điệp nào gửi khách mang theo
Nơi dừng chân chỉ thấy tiếng gió reo
Chẳng có trên bản đồ du lịch
Thưa thớt dấu chân người lui tới
Còn nguyên sơ trong kí ức người già
Cũng có khi khách chẳng thể nhận ra
Nơi mình đến có gì mà lưu luyến
Núi sẽ, đồng san, cây vừa bật gốc
Những khối bê tông đứng cứng ánh nhìn
Khách quay lại con dốc nơi cụ già ngồi
Nắng đã tắt sương bắt đầu rơi xuống
Khách định nói gì, nhưng nhận ra, có lẽ
Đứng khựng lại, kí ức một người già
Phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của bài thơ "Đứng chạm tay"
Bài thơ "Đứng chạm tay" của tác giả (không được đề cập trong đoạn trích, cần bổ sung nếu biết) là một tác phẩm giàu suy tư và mang đậm dấu ấn nghệ thuật độc đáo. Qua hình ảnh cuộc gặp gỡ giữa người khách lạ và cụ già nơi đầu dốc, bài thơ gợi lên những tầng ý nghĩa sâu sắc về thời gian, ký ức, sự hữu hạn của đời người và những giá trị tinh thần lặng lẽ.
Về nội dung:
* Cuộc gặp gỡ đặc biệt: Mở đầu bài thơ là hình ảnh một cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng đầy ẩn ý. Cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu dốc, một hình ảnh bình dị nhưng lại mang tính biểu tượng. Con dốc có thể hiểu là một bước ngoặt, một ranh giới giữa những hành trình khác nhau. Cụ già trở thành người chỉ đường, nhưng con đường mà cụ chỉ lại dẫn vào "thế giới một người già" - một không gian của ký ức, của những trải nghiệm đã qua.
* Sự đối lập giữa khách và cụ già: Người khách đến với sự tò mò, có lẽ mang theo những mục đích, những mong đợi về một điểm đến cụ thể. Ngược lại, cụ già dường như sống trong một không gian tĩnh lặng, nơi thời gian trôi chậm rãi và ký ức là chủ đạo. Sự khác biệt này tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người.
* Con đường ký ức: Con đường mà cụ già chỉ không phải là một địa điểm cụ thể trên bản đồ, mà là con đường của những trải nghiệm, những dấu ấn thời gian đã in sâu trong tâm trí cụ. Đó là "con đường cụ già từng tới", "con đường khách không mong đợi" vì nó không mang theo những thông điệp rõ ràng, những giá trị vật chất thông thường.
* Sự vô hình của giá trị tinh thần: Nơi dừng chân mà cụ già hướng đến không có những cảnh quan du lịch hấp dẫn, chỉ có "tiếng gió reo" và sự "nguyên sơ trong kí ức người già". Điều này gợi lên rằng những giá trị đích thực, những điều đáng trân trọng thường không hữu hình, không dễ dàng nhận thấy bằng mắt thường mà cần được cảm nhận bằng trái tim và sự thấu hiểu.
* Sự thức tỉnh và suy ngẫm: Ở cuối bài thơ, người khách dường như có một sự thay đổi trong nhận thức. Khi quay lại con dốc, chứng kiến sự thay đổi của cảnh vật ("nắng đã tắt sương bắt đầu rơi xuống"), người khách chợt nhận ra điều gì đó sâu sắc. Câu thơ "Khách định nói gì, nhưng nhận ra, có lẽ / Đứng khựng lại, kí ức một người già" cho thấy sự im lặng đầy chiêm nghiệm. Người khách dường như đã chạm vào một phần ký ức, một nỗi niềm nào đó từ "thế giới một người già", dẫn đến sự khựng lại trong tâm hồn.
* Sự hữu hạn và dấu vết thời gian: Hình ảnh "núi sẽ, đồng san, cây vừa bật gốc / Những khối bê tông đứng cứng ánh nhìn" gợi lên sự tàn phai của tự nhiên trước sự xâm lấn của những thứ khô cứng, vô hồn. Điều này có thể liên hệ đến sự trôi chảy của thời gian và những dấu vết mà nó để lại trên cả cảnh vật và con người.
Về nghệ thuật:
* Ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi: Bài thơ sử dụng ngôn ngữ đời thường, không cầu kỳ nhưng lại có khả năng gợi hình, gợi cảm xúc mạnh mẽ. Những chi tiết như "ngồi sưởi nắng", "theo dấu tay cụ chỉ", "tiếng gió reo" tạo nên những hình ảnh chân thực và gần gũi.
* Hình ảnh mang tính biểu tượng: Các hình ảnh trong bài thơ đều mang nhiều tầng ý nghĩa biểu tượng. Con dốc tượng trưng cho bước ngoặt, sự chuyển giao; cụ già biểu hiện cho sự từng trải, ký ức; con đường là hành trình cuộc đời, những trải nghiệm; ánh nắng và sương tượng trưng cho sự trôi chảy của thời gian.
* Không gian nghệ thuật đặc biệt: Không gian trong bài thơ vừa cụ thể (đầu con dốc) vừa trừu tượng ("thế giới một người già", "kí ức"). Sự kết hợp này tạo nên một không gian đa chiều, khơi gợi sự liên tưởng và suy ngẫm cho người đọc.
* Giọng điệu trầm lắng, suy tư: Bài thơ mang một giọng điệu nhẹ nhàng, trầm lắng, thể hiện sự suy tư sâu sắc về những vấn đề mang tính nhân sinh.
* Bố cục chặt chẽ: Bố cục bài thơ được xây dựng theo trình tự thời gian và diễn biến tâm trạng của người khách, từ sự tò mò ban đầu đến sự ngỡ ngàng và cuối cùng là sự lắng đọng trong tâm hồn.
* Sử dụng câu thơ ngắn, nhịp điệu chậm rãi: Việc sử dụng những câu thơ ngắn với nhịp điệu chậm rãi góp phần tạo nên sự tĩnh lặng, suy tư cho bài thơ.
Tóm lại, bài thơ "Đứng chạm tay" là một tác phẩm thơ độc đáo, không chỉ gây ấn tượng bởi nội dung sâu sắc mà còn bởi nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ, hình ảnh đầy gợi cảm. Qua cuộc gặp gỡ tưởng chừng như đơn giản, tác giả đã khéo léo gợi mở những suy ngẫm về giá trị của ký ức, sự hữu hạn của đời người và những vẻ đẹp tiềm ẩn trong cuộc sống. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc trân trọng những điều bình dị và lắng nghe tiếng vọng từ quá khứ.
câu 1
- Thuyết minh
- Tự sự
- Biểu cảm
Câu 2
Ứng dụng ra đời do nhiều chính quyền địa phương ở Nhật Bản không thể thu thập đầy đủ dữ liệu cần thiết để bảo tồn hoa anh đào vì thiếu nhân lực và ngân sách.
Câu 3
-Nhan đề: “Nhật Bản ứng dụng trí tuệ nhân tạo để bảo tồn hoa anh đào” – giới thiệu trực tiếp nội dung chính của văn bản.
- Sapo: Giúp người đọc nắm bắt nhanh bối cảnh và mục đích của ứng dụng – cho thấy sự đóng góp của người dân vào việc bảo vệ loài hoa biểu tượng bằng công nghệ.
=> Cả hai đều thu hút sự quan tâm và tạo tiền đề cho nội dung bên dưới.
Câu 4
Hình ảnh trong văn bản minh họa trực quan cho cách thức sử dụng ứng dụng Sakura AI Camera. Điều này giúp người đọc dễ hình dung, tăng tính thuyết phục và sinh động cho bài viết.
Câu 5
Một số ý tưởng ứng dụng AI trong cuộc sống:
-Trong y tế: AI hỗ trợ chẩn đoán bệnh qua hình ảnh X-quang, MRI.
-Trong giáo dục: AI thiết kế chương trình học cá nhân hóa theo năng lực học sinh.
-Trong giao thông: Hệ thống AI điều phối đèn giao thông, hỗ trợ xe tự lái.
-Trong nông nghiệp: AI giám sát sâu bệnh, tưới tiêu tự động.
-Trong môi trường: AI phân tích dữ liệu từ cảm biến để dự báo ô nhiễm không khí, nước.