Nguyễn Duy Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Duy Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Miêu tả

Câu 2: Nguyên nhân chính dẫn đến sự ra đời của ứng dụng Sakura AI Camerakhó khăn trong việc thu thập dữ liệu để bảo tồn hoa anh đào do thiếu lao động và ngân sách tại các chính quyền địa phương Nhật Bản. Các cơ quan chức năng đã gặp khó khăn trong việc theo dõi và quản lý sức khỏe của cây anh đào trên diện rộng vì nguồn lực hạn chế. Điều này đã thúc đẩy việc phát triển một công nghệ sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để tự động đánh giá và giám sát tình trạng cây, từ đó hỗ trợ quá trình bảo tồn mà không cần sự can thiệp quá mức về nhân lực và tài chính.

Câu 3: Phần nhan đề, sapo và đề mục giúp các thông tin chính trong văn bản được thể hiện rõ ràng, mạch lạc, tuân theo một bố cục hợp lí.

Câu 4:Tác dụng của việc sử dụng phương tiện phi ngôn ngữ trong văn bản (ví dụ như hình ảnh, ứng dụng công nghệ AI) giúp tăng tính sinh động, dễ hiểu và thu hút sự chú ý của người đọc. Phương tiện này có thể làm rõ các khái niệm, giúp người đọc dễ dàng hình dung về cách thức hoạt động của ứng dụng hoặc hiệu quả của công nghệ, từ đó nâng cao sự nhận thức và sự đồng tình với ý tưởng mà bài viết muốn truyền tải.

Câu 5:Dựa trên những hiểu biết của bản thân, một số ý tưởng ứng dụng AI vào các lĩnh vực của cuộc sống có thể bao gồm:

  • Chăm sóc sức khỏe: AI có thể hỗ trợ trong việc chẩn đoán sớm các bệnh lý thông qua hình ảnh y tế (chẳng hạn như phân tích X-quang hoặc CT scan), từ đó giúp điều trị hiệu quả hơn.
  • Giao thông thông minh: AI có thể giúp tối ưu hóa giao thông, giảm tắc nghẽn bằng cách phân tích các dòng xe và dự báo tình trạng giao thông.
  • Giáo dục: AI có thể hỗ trợ cá nhân hóa quá trình học tập, giúp học sinh và sinh viên tiếp cận bài giảng phù hợp với khả năng và tốc độ học tập của mình.
  • Nông nghiệp thông minh: AI có thể giúp phân tích đất đai và dự đoán năng suất mùa vụ, tối ưu hóa việc sử dụng thuốc bảo vệ thực vật và phân bón.
  • Bảo vệ môi trường: AI có thể giúp giám sát và phân tích dữ liệu môi trường, từ đó đưa ra các biện pháp bảo vệ và cải thiện chất lượng không khí, nước, và đất.


Câu 1:

Ngày nay, công nghệ AI ngày càng phát triển mạnh mẽ và ảnh hưởng sâu rộng đến mọi mặt của đời sống. Con người đang dần phụ thuộc vào AI trong học tập, làm việc, giải trí, thậm chí trong cả các quyết định cá nhân. Việc này mang lại nhiều tiện ích như tiết kiệm thời gian, nâng cao hiệu quả công việc và giúp con người tiếp cận tri thức một cách nhanh chóng. Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào AI cũng tiềm ẩn không ít rủi ro. Con người có thể trở nên lười tư duy, mất khả năng sáng tạo và giảm khả năng tương tác xã hội. AI chỉ là công cụ do con người tạo ra, vì vậy nếu quá lệ thuộc, chúng ta có nguy cơ đánh mất bản chất và vai trò chủ động của mình. Để tận dụng được lợi ích mà AI mang lại mà không bị phụ thuộc, mỗi người cần sử dụng nó một cách có chọn lọc, kết hợp giữa công nghệ và trí tuệ con người. Khi đó, AI sẽ là người bạn đồng hành hỗ trợ chứ không phải là thứ khiến chúng ta trở nên yếu đuối hay phụ thuộc.

Câu 2:

Bài thơ "Khách nào đến đây cũng gặp một cụ già" của Vũ Thị Huyền Trang là một tác phẩm độc đáo với những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống, thời gian và con người, đặc biệt là những người già. Qua đó, tác giả không chỉ khắc họa được một hình ảnh về sự cô đơn, lặng lẽ mà còn thể hiện sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa cái hữu hình và vô hình trong hành trình của mỗi con người.

Nội dung tác phẩm

Bài thơ mở đầu với hình ảnh một cụ già ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc. Cụ già này không chỉ là một người sống ở nơi vắng vẻ, mà còn là biểu tượng của sự tĩnh lặng, của những ký ức xa xôi. Hình ảnh cụ già ngồi đón nắng gợi lên một sự bình yên, trầm mặc và cũng là dấu hiệu của thời gian đã qua, một thời gian không thể quay lại.

Khi khách đến và hỏi đường, cụ già chỉ dẫn bằng những cử chỉ giản đơn, nhưng lại khiến người đọc cảm nhận rằng con đường không chỉ là một con đường vật lý. Con đường đó, như tác giả mô tả, là "con đường cụ già từng tới," không phải là con đường bình thường mà khách có thể dễ dàng đi qua. Nó mang theo những ký ức của một thời quá khứ mà người già từng sống, và cũng là con đường khách phải đi qua, dù không có thông điệp rõ ràng nào gửi lại.

Câu thơ "Chẳng có thông điệp nào gửi khách mang theo" phản ánh sự vô nghĩa của những cuộc hành trình vật lý trong khi những ký ức, những suy ngẫm về quá khứ và sự hiện diện của người già lại là điều quan trọng hơn. Mặc dù khách có thể nhìn thấy con đường và bước đi, nhưng họ không thể mang đi những cảm xúc hay trải nghiệm sâu sắc mà chỉ người đã trải qua mới có thể hiểu.

Tiếp theo, tác giả miêu tả không gian xung quanh – một nơi không có trên bản đồ du lịch, nơi "thưa thớt dấu chân người lui tới." Cảnh vật nơi đây như vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng, chưa bị xáo trộn bởi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tác giả làm nổi bật sự cô đơn, yên ả của không gian nơi người già sống, đồng thời cũng thể hiện một sự đối lập với nhịp sống vội vã, hối hả của xã hội hiện đại.

Cảnh vật này, mặc dù đẹp nhưng lại không dễ để khách nhận ra giá trị của nó. Những "núi sẻ, đồng san, cây vừa bật gốc" hay những "khối bê tông đông cứng ánh nhìn" như một sự đối lập giữa thiên nhiên thuần khiết và sự tàn phá của xã hội hiện đại. Đây là hình ảnh của một cuộc sống đầy mâu thuẫn, khi con người dần quên đi vẻ đẹp của thiên nhiên, của những giá trị cốt lõi trong cuộc sống.

Cuối bài thơ, khách quay lại gặp cụ già, nhưng không còn là người tìm kiếm thông tin hay sự chỉ dẫn nữa. Khi khách đứng trước cụ, họ nhận ra rằng những ký ức của người già không nên bị khuấy động, vì đó là những thứ đã qua và cần được giữ gìn, tôn trọng. Điều này thể hiện sự thấu hiểu và cảm thông đối với nỗi niềm của người già – những người đã sống qua nhiều biến cố và thời gian.

Nghệ thuật của tác phẩm

Về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, không bị gò bó trong khuôn khổ nào, tạo ra không gian mở cho sự suy ngẫm và chiêm nghiệm. Những câu thơ không đều nhịp, đôi khi ngắt quãng như chính cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài. Điều này giúp tác giả truyền tải cảm giác lơ đãng, mơ hồ của cuộc sống con người khi đối diện với thời gian.

Ngoài ra, tác giả sử dụng nhiều hình ảnh gợi cảm, như hình ảnh "nắng đã tắt, sương bắt đầu rơi xuống," để thể hiện sự chuyển giao của thời gian, từ một buổi chiều yên bình sang màn đêm cô đơn. Hình ảnh "khối bê tông đông cứng ánh nhìn" là một phép ẩn dụ sâu sắc về sự khô cứng, thiếu sức sống của xã hội hiện đại, đối lập với sự mềm mại, linh hoạt của thiên nhiên.

Bài thơ còn khéo léo sử dụng sự đối lập giữa cái hữu hình và vô hình để thể hiện chiều sâu nội tâm của con người. Những chi tiết như con đường, cây cối, và bóng dáng cụ già đều không chỉ là những vật thể đơn thuần mà còn là những biểu tượng chứa đựng nhiều ý nghĩa, phản ánh những mối quan hệ, những ký ức và sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại.

Kết luận

Tóm lại, bài thơ "Khách nào đến đây cũng gặp một cụ già" của Vũ Thị Huyền Trang là một tác phẩm giàu tính triết lý, phản ánh sự cô đơn, tĩnh lặng của người già, đồng thời phê phán sự vội vã, thiếu sâu sắc của thế giới hiện đại. Qua đó, tác giả khẳng định giá trị của ký ức và sự tôn trọng những trải nghiệm của thế hệ trước, khuyến khích chúng ta sống chậm lại, cảm nhận và trân trọng những gì mình đang có.