

Danh Trọng Vương
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1 : Trong thời đại số hiện nay, trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống con người. Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào công nghệ AI cũng đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. AI mang lại nhiều tiện ích như hỗ trợ công việc, chăm sóc sức khỏe, giáo dục, giao thông,... giúp con người tiết kiệm thời gian và nâng cao hiệu quả lao động. Song song với đó, nếu con người quá ỷ lại vào AI, khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và kỹ năng sống có thể bị thui chột. Thậm chí, việc để AI quyết định thay cho con người trong các lĩnh vực như y tế, tài chính, hay giáo dục... có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng nếu hệ thống gặp lỗi. Hơn nữa, AI không có đạo đức hay cảm xúc như con người nên không thể thay thế hoàn toàn vai trò của con người trong các mối quan hệ xã hội. Do đó, thay vì phụ thuộc, chúng ta cần biết sử dụng AI một cách thông minh và kiểm soát được nó. Con người nên là người làm chủ công nghệ, không để công nghệ chi phối tư duy và cuộc sống của mình.
Câu 2 :
Trong cuộc sống hiện đại nhiều biến động, con người thường mải miết tìm kiếm những giá trị mới mẻ mà quên mất sự lắng nghe, thấu hiểu những điều bình dị và sâu sắc từ thế hệ đi trước. Bài thơ “Đừng chạm tay” của Vũ Thị Huyền Trang là một lời nhắc nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh về sự tôn trọng ký ức – đặc biệt là ký ức của người già, một thế giới nhiều tầng sâu, không dễ gì chạm tới hay lý giải. Bài thơ không chỉ giàu giá trị nhân văn mà còn được thể hiện bằng hình thức nghệ thuật độc đáo, tinh tế.
Về nội dung, bài thơ mở đầu bằng hình ảnh một cụ già “ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc”, gợi ra không khí yên tĩnh, trầm lặng và mang màu sắc hoài niệm. Khi khách vãng lai đến và hỏi đường, cụ chỉ tay – một cử chỉ tưởng như đơn giản – nhưng lại dẫn họ vào “thế giới một người già”, nơi có những con đường xưa cũ, những nơi chốn từng in dấu thời gian và tâm hồn người từng sống. Đây không phải là con đường hiện đại, đông vui, mà là “con đường khách không mong đợi” – một thế giới riêng biệt, đầy hoài niệm và đôi khi cũng rất cô đơn.
Tác giả cho thấy cái nhìn tinh tế về khoảng cách giữa các thế hệ. Người trẻ đi tìm điều mới, còn người già sống cùng quá khứ. Khách – biểu tượng của lớp người hiện tại – bước vào thế giới của ký ức, nhưng chỉ thấy “tiếng gió reo”, “thưa thớt dấu chân người lui tới”, những thứ “không có trên bản đồ du lịch”. Đó là không gian lặng lẽ, bị lãng quên – gợi sự xót xa cho những giá trị cũ đang dần mai một trong xã hội hiện đại. Cao trào bài thơ được đẩy lên ở khổ thơ cuối khi khách quay lại con dốc, cụ già vẫn ngồi đó nhưng “nắng đã tắt, sương bắt đầu rơi xuống”. Cảnh vật nhuốm màu thời gian, khiến khách “định nói gì, nhưng nhận ra, có lẽ/ Đừng khuấy lên ký ức một người già”. Đó là lời nhắn gửi đầy tinh tế và nhân văn: hãy tôn trọng sự yên tĩnh trong tâm hồn của người già. Ký ức của họ, tuy đẹp, nhưng cũng chất chứa nhiều nỗi đau, mất mát và cô đơn. Không phải ký ức nào cũng nên được.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, giàu tính biểu cảm. Hình ảnh thơ mang tính biểu tượng cao: “con dốc”, “tiếng gió reo”, “núi sẻ, đồng san, cây vừa bật gốc”… đều gợi ra không gian đầy chất hoài niệm. Giọng thơ trầm lặng, nhẹ nhàng nhưng lại day dứt và sâu lắng, góp phần thể hiện sự trân trọng đối với ký ức và những điều thuộc về quá khứ. Tác giả cũng khéo léo sử dụng nghệ thuật đối lập giữa cái cũ và cái mới, giữa quá khứ và hiện tại, để làm nổi bật khoảng cách giữa hai thế hệ, đồng thời khơi dậy sự đồng cảm nơi người đọc.
Tóm lại, “Đừng chạm tay” không chỉ là bài thơ về ký ức, mà còn là một lời nhắc nhở đầy tinh tế về sự lắng nghe, trân trọng và thấu hiểu những tâm hồn từng trải. Qua đó, ta hiểu rằng: có những điều không nên xáo trộn, có những ký ức nên được giữ nguyên như cách nó từng tồn tại – trong sự yên bình và tôn trọng.
Câu 1 : Thuyết minh.
Câu 2 : Nhiều chính quyền địa phương cho biết không thể thu thập đầy đủ dữ liệu cần thiết để bảo tồn hoa anh đào do thiếu lao động và ngân sách.
Câu 3 : Giới thiệu chủ đề, gây ấn tượng; giúp người đọc nắm bắt nội dung chính của bài.
Câu 4 : Minh họa trực quan cho nội dung bài viết, giúp người đọc dễ hình dung hơn về công nghệ được nhắc đến.
Câu 5 : Môi trường: Dự báo thiên tai, giám sát chất lượng không khí/nước.
Giao thông: Xe tự lái, điều phối đèn giao thông thông minh, dự báo tắc đường.
Nông nghiệp: Giám sát cây trồng qua drone kết hợp AI, dự đoán năng suất, phát hiện sâu bệnh.