

Trần Đức Tiến
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1.
Thể thơ tự do
Câu 2. Một số từ ngữ, hình ảnh gợi tả kí ức tuổi học trò gồm: “Sân trường”, “cây phượng”, “tiếng ve”, “tà áo mỏng”, “sách giáo khoa”, “thầy cô”, “mái trường”, “tấm bảng xanh”. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật chính: Ẩn dụ.Tương phản.So sánh Hiệu quả: Những biện pháp nghệ thuật này làm nổi bật sự day dứt, nhớ thương trong tâm hồn người lính khi nhớ về thời học trò giữa chiến tranh. Qua đó, nhà thơ khơi gợi sự trân trọng với tuổi trẻ, hòa bình và những ký ức không thể phai mờ. Câu 4. Nhân vật trữ tình bày tỏ nỗi nhớ thương sâu sắc, luyến tiếc da diết đối với tuổi học trò, mái trường, thầy cô và những kỷ niệm đã qua.Đó là một tình cảm chan chứa yêu thương, biết ơn, đồng thời cũng mang vẻ bâng khuâng, hoài niệm về một thời thanh xuân không thể quay lại. Điệp từ “thôi đừng” cho thấy sự cố gắng kìm nén xúc động nhưng không giấu nổi sự rung cảm chân thành của trái tim khi nhớ về quá khứ Câu 5. Hãy trân trọng quá khứ, đặc biệt là những kỷ niệm tuổi học trò, tình thầy trò, tình bạn và những ký ức đẹp đẽ đã hình thành nên nhân cách mỗi người.Dù thời gian có trôi qua, những giá trị tinh thần như lòng biết ơn, tình cảm chân thành, ký ức đẹp vẫn luôn cần được giữ gìn và nâng niu.Biết sống biết ơn, tình cảm, và hướng thiện sẽ giúp ta trưởng thành hơn, sống có chiều sâu và có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai.
Câu 1 Ngôi kể thứ ba, thể hiện qua việc người kể chuyện xưng ẩn, gọi tên nhân vật . Câu 2 “Những cái bếp bằng đất vắt nặn nên bởi bàn tay khéo léo” “Lửa thì đậu lại. Ngọn lửa được ấp ủ trong lòng người con gái đồng bằng" Câu 3 Tác dụng của cách kể chuyện đan xen giữa hiện tại và hồi ức: Cách kể đan xen giúp làm nổi bật chiều sâu nội tâm nhân vật Nết, thể hiện rõ tình cảm gia đình sâu nặng và nỗi nhớ nhà da diết của cô trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt. Qua đó, người đọc cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ nơi chiến trường: vừa giàu cảm xúc Câu 4 Ngôn ngữ thân mật giúp tái hiện chân thực đời sống gia đình giản dị, đầm ấm và đầy yêu thương. Những lời nói đời thường (“Hiên ra đây chị gội đầu nào?”, “Cái con quỷ này...”) mang đến cảm giác gần gũi, sinh động, thể hiện rõ cá tính tinh nghịch, giàu tình cảm của Nết cũng như sự gắn bó sâu sắc giữa các thành viên trong gia đình Câu 5 Câu nói của Nết thể hiện một thái độ sống mạnh mẽ, giàu nghị lực: dám gác lại đau thương để tiếp tục chiến đấu và cống hiến. Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối mặt với nghịch cảnh, mất mát. Người yếu đuối sẽ gục ngã, nhưng người bản lĩnh biết nén đau thương, kiên cường hành động vì mục tiêu lớn lao hơn. Họ hiểu rằng, hành động chính là cách tưởng niệm và trả ơn tốt nhất cho những mất mát. Vì vậy, biết kiềm chế cảm xúc đúng lúc và tiếp tục tiến về phía trước là biểu hiện của lòng dũng cảm và trưởng thành.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: “Trên nắng và dưới cát” “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ” Câu 3. Miền Trung tuy nghèo khó, nhỏ bé “eo đất thắt đáy lưng ong” Nhưng nghĩa tình, đậm đà, giàu lòng nhân hậu nó“cho tình người đọng mật” Câu 4. Việc sử dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” thể hiện một cách sinh động, cô đọng sự nghèo khó, thiếu thốn đến mức không có gì rơi vãi, gợi ấn tượng mạnh về đời sống gian khổ của người dân. Câu 5. Tình cảm của tác giả đối với miền Trung là sự yêu thương, thấu hiểu, trân trọng và đau đáu nỗi nhớ quê hương nghèo nhưng đậm tình người.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: “Trên nắng và dưới cát” “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ” Câu 3. Miền Trung tuy nghèo khó, nhỏ bé “eo đất thắt đáy lưng ong” Nhưng nghĩa tình, đậm đà, giàu lòng nhân hậu nó“cho tình người đọng mật” Câu 4. Việc sử dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” thể hiện một cách sinh động, cô đọng sự nghèo khó, thiếu thốn đến mức không có gì rơi vãi, gợi ấn tượng mạnh về đời sống gian khổ của người dân. Câu 5. Tình cảm của tác giả đối với miền Trung là sự yêu thương, thấu hiểu, trân trọng và đau đáu nỗi nhớ quê hương nghèo nhưng đậm tình người.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: “Trên nắng và dưới cát” “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ” Câu 3. Miền Trung tuy nghèo khó, nhỏ bé “eo đất thắt đáy lưng ong” Nhưng nghĩa tình, đậm đà, giàu lòng nhân hậu nó“cho tình người đọng mật” Câu 4. Việc sử dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” thể hiện một cách sinh động, cô đọng sự nghèo khó, thiếu thốn đến mức không có gì rơi vãi, gợi ấn tượng mạnh về đời sống gian khổ của người dân. Câu 5. Tình cảm của tác giả đối với miền Trung là sự yêu thương, thấu hiểu, trân trọng và đau đáu nỗi nhớ quê hương nghèo nhưng đậm tình người.
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những tổn thương, hiểu lầm hay những nỗi đau do người khác gây ra. Tuy nhiên, cách chúng ta đối diện với những tổn thương ấy lại quyết định sự bình yên của tâm hồn. Câu nói: “Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, hãy tha thứ cho tất cả những người và những chuyện đã làm con tổn thương.” là một lời khuyên sâu sắc về giá trị của sự tha thứ. Tha thứ không chỉ là một hành động vị tha đối với người khác mà còn là một món quà dành cho chính mình, giúp chúng ta nhẹ lòng, sống thanh thản và hạnh phúc hơn.Khi chúng ta giữ trong lòng những oán hận, tổn thương, ta vô tình tự trói buộc bản thân vào quá khứ. Những cảm xúc tiêu cực như giận dữ, oán trách có thể làm tâm trí nặng nề, khiến ta luôn sống trong sự đau khổ. Ngược lại, tha thứ giúp con người giải phóng những cảm xúc tiêu cực ấy, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Như một dòng suối chảy qua những tảng đá, khi lòng ta rộng mở, cuộc sống cũng trở nên dễ chịu hơn.Cuộc sống không thể tránh khỏi những va chạm, hiểu lầm và sai lầm. Bản thân mỗi người cũng từng làm tổn thương ai đó dù vô tình hay cố ý. Nếu chúng ta mong người khác tha thứ cho mình, tại sao ta không học cách tha thứ cho họ? Một trái tim biết tha thứ là một trái tim biết yêu thương. Khi ta bỏ qua lỗi lầm của người khác, ta đang trao cho họ cơ hội sửa đổi và hoàn thiện hơn. Điều đó không chỉ giúp mối quan hệ được hàn gắn mà còn khiến cuộc sống tràn ngập tình yêu thương.Nhiều người cho rằng tha thứ đồng nghĩa với việc lãng quên hoặc dung túng cho lỗi lầm. Thực tế không phải vậy. Tha thứ là chấp nhận quá khứ, học cách nhìn nhận những gì đã xảy ra một cách bao dung hơn, nhưng không có nghĩa là để người khác tiếp tục làm tổn thương mình. Tha thứ là để giải phóng tâm hồn, nhưng cũng là bài học để ta biết rút kinh nghiệm và bảo vệ chính mình trong tương lai.Những người biết tha thứ thường sống vui vẻ, lạc quan hơn những người luôn ôm trong lòng sự oán giận. Khi ta học cách tha thứ, ta học cách sống hạnh phúc. Như Đức Phật đã dạy: “Giữ mãi sự tức giận giống như nắm một cục than nóng với ý định ném vào người khác; chính bạn mới là người bị bỏng.” Buông bỏ thù hận chính là cách ta mở ra cánh cửa của hạnh phúc, giúp cuộc sống trở nên nhẹ nhàng và đáng sống hơn.Sự tha thứ có sức mạnh kỳ diệu, giúp con người thanh thản, sống bao dung và hạnh phúc hơn. Học cách tha thứ không phải là điều dễ dàng, nhưng nó là chìa khóa để mở ra một cuộc sống an nhiên, không vướng bận bởi quá khứ. Vì thế, mỗi ngày trước khi đi ngủ, hãy tập tha thứ, để khi thức dậy, ta có thể đón nhận một ngày mới với trái tim nhẹ nhàng và bình yên.
Nguyễn Du đã vận dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình một cách tinh tế trong đoạn trích, khắc họa nỗi sầu chia ly giữa Thúy Kiều và Thúc Sinh. Mở đầu, hình ảnh “rừng phong thu đã nhuốm màu quan san” vừa là bức tranh thiên nhiên đặc trưng của mùa thu, vừa gợi cảm giác buồn bã, cô đơn. Màu đỏ của lá phong không chỉ báo hiệu thời gian mà còn ẩn chứa sự chia cắt, ly biệt. Khung cảnh tiếp tục nhuốm màu thương cảm với “bụi cuốn chinh an”, hình ảnh con đường phủ bụi mờ mịt như che khuất bóng người, làm nổi bật sự xa cách. Nỗi buồn của hai người được đặc tả rõ hơn qua hình ảnh “vầng trăng ai xẻ làm đôi” – ánh trăng vốn tròn đầy nay bị chia cắt, phản chiếu hai số phận cô đơn: Kiều thao thức nơi gối chiếc, Thúc Sinh bôn ba nơi dặm trường. Cảnh và tình quyện hòa, thiên nhiên như đồng điệu với tâm trạng con người. Bằng ngôn từ tinh tế, Nguyễn Du đã tạo nên một bức tranh chia ly vừa đẹp vừa thấm đượm nỗi đau, khiến người đọc không khỏi xót xa cho số phận Thúy Kiều.
Thông điệp Dù chiến tranh đã kết thúc, nhân vật “tôi” vẫn nhớ đến lời hứa với Minh và cẩn thận gửi lá thư đi. Điều này cho thấy sự tri ân, tình đồng đội sâu sắc và lòng trân trọng quá khứ.
• Lá thư bị vương máu – biểu tượng cho sự hy sinh – không chỉ là kỷ vật của Minh mà còn là minh chứng cho bao mất mát trong chiến tranh.
Minh là hiện thân của một người lính trẻ trong chiến tranh – hồn nhiên, giàu mơ mộng nhưng cũng đầy cô đơn và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Chính vẻ đẹp tâm hồn ấy đã khiến câu chuyện trở nên xúc động và ám ảnh.
“Một cơn gió thổi đến. Người đồng đội của tôi theo gió ra đi.”, có hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường ở cách diễn đạt cái chết của Minh. câu văn trở nên ám ảnh, gợi nhiều suy ngẫm về số phận người lính trong chiến tranh.