Trịnh Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trịnh Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Văn bản được viết theo thể thơ tự do.




Câu 2.

Một số từ ngữ, hình ảnh gợi kí ức tuổi học trò:


  • “Sân trường”, “cây phượng”, “tiếng ve”, “tà áo mỏng”, “gió heo may”,
  • “sách giáo khoa xưa”, “thầy cô”, “nụ cười hiền”, “mái tóc”, “mái trường”, “tấm bảng xanh”,
  • “bay qua cổng trường”, “dạy ta lớn thành người”, “mở đường bay cho những tuổi đôi mươi”.





Câu 3.

Dòng thơ in đậm:


“Thôi đừng nghe tiếng ve kêu cháy ruột

Để người lính bình yên nằm dưới cánh rừng già”


Biện pháp nghệ thuật:


  • Ẩn dụ và tương phản: “tiếng ve kêu cháy ruột” là ẩn dụ gợi cảm giác xốn xang, da diết của mùa hè, của chia tay tuổi học trò.
  • “Người lính bình yên nằm dưới cánh rừng già” là hình ảnh gợi đến sự hi sinh, mất mát trong chiến tranh.



Hiệu quả:


  • Hai dòng thơ tạo sự đối lập giữa vẻ đẹp tuổi học trò và sự hi sinh thầm lặng của người lính, làm nổi bật chiều sâu suy tư của nhân vật trữ tình.
  • Gợi nhắc rằng kí ức không chỉ có kỉ niệm ngọt ngào mà còn gắn liền với mất mát, từ đó nhấn mạnh sự trân trọng quá khứ.





Câu 4.

Nhân vật trữ tình thể hiện tình cảm yêu thương sâu sắc, gắn bó tha thiết với mái trường, thầy cô, bạn bè và cả những kí ức tuổi học trò.


  • Đó là sự bâng khuâng, hoài niệm, trân trọng quá khứ, và mong ước níu giữ thời gian.
  • Đồng thời cũng bày tỏ sự biết ơn với thầy cô, với mái trường đã nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách của mình.





Câu 5.

  • Cần biết trân trọng, giữ gìn và biết ơn quá khứ, đặc biệt là những giá trị tinh thần gắn bó với tuổi học trò, với thầy cô, mái trường.
  • Quá khứ là nền tảng để mỗi người trưởng thành, do đó hãy sống sao cho xứng đáng với những điều tốt đẹp đã nhận được.
  • Đồng thời, biết nuôi dưỡng cảm xúc chân thành, sống tử tế, biết ơn và có trách nhiệm với hiện tại và tương lai.



Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung là: "Trên nắng và dưới cát" "Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ" Câu 3. Hai dòng thơ thể hiện hình ảnh con người và mảnh đất miền Trung giàu tình cảm, thủy chung, đằm thắm. Dù cuộc sống khắc nghiệt nhưng con người nơi đây vẫn giữ được sự ngọt ngào, ân tình như “mật” đọng. Câu 4. Việc vận dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” nhấn mạnh sự nghèo khó, thiếu thốn đến mức cùng cực của miền Trung, làm tăng tính biểu cảm và sức gợi hình trong thơ. Câu 5. Tác giả thể hiện tình cảm sâu nặng, yêu thương, trân trọng và xót xa đối với miền Trung – nơi khắc nghiệt nhưng đầy nghĩa tình, giàu bản sắc và giàu lòng người.

Câu 1. Thể thơ của đoạn trích là thể tự do


Câu 2. Trong đoạn trích, nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với:

  • Những cánh sẻ nâu
  • Người mẹ
  • Tuổi thơ và trò chơi dân gian
  • Tiếng Việt
  • Những dấu chân trần – hình ảnh của người lao động, thế hệ đi trước.

Câu 3. Dấu ngoặc kép trong dòng thơ "Chuyền chuyền một..." miệng, tay buông bắt dùng để:

  • Trích dẫn nguyên văn lời trong trò chơi dân gian,
  • Gợi lại âm thanh quen thuộc của tuổi thơ, tạo không khí sinh động và gần gũi.

Câu 4. Phép lặp cú pháp với cụm từ "Biết ơn" được lặp lại nhiều lần nhằm:

  • Nhấn mạnh chủ đề lòng biết ơn,
  • Tạo nhịp điệu cho bài thơ,
  • Gợi cảm xúc sâu lắng, lan tỏa tinh thần trân trọng quá khứ và những giá trị nuôi dưỡng con người.

Câu 5. Thông điệp có ý nghĩa nhất: Hãy biết ơn những điều giản dị, thân thuộc đã nuôi dưỡng và hình thành nhân cách mỗi con người – từ mẹ, tuổi thơ, ngôn ngữ, đến những người âm thầm cống hiến.

Cuộc sống không tránh khỏi những tổn thương, hiểu lầm hay lỗi lầm giữa con người với nhau. Khi bị tổn thương, con người thường mang trong lòng nỗi oán giận, thậm chí là thù hận. Tuy nhiên, câu nói “Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, hãy tha thứ cho tất cả những người và những chuyện đã làm con tổn thương” nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự tha thứ – một sức mạnh giúp con người sống thanh thản và hạnh phúc hơn.


Tha thứ không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh tinh thần. Khi ai đó làm tổn thương ta, cảm giác tức giận, oán hận có thể khiến tâm hồn ta trĩu nặng. Nếu cứ ôm mãi những tổn thương ấy, chính chúng ta mới là người chịu khổ. Tha thứ giúp ta giải tỏa gánh nặng trong lòng, buông bỏ quá khứ để hướng tới tương lai. Đó không chỉ là hành động bao dung với người khác mà còn là sự tử tế với chính mình.


Tha thứ giúp con người sống nhẹ nhàng, thanh thản. Khi biết tha thứ, ta không còn bị ám ảnh bởi những tổn thương cũ, không còn bị cảm xúc tiêu cực chi phối. Một tâm hồn không vướng bận hận thù sẽ tìm được sự bình an, giúp con người sống hạnh phúc và an nhiên hơn. Tha thứ cũng chính là cách chúng ta tự chữa lành vết thương trong tâm hồn.


Tha thứ giúp cải thiện các mối quan hệ trong cuộc sống. Không ai hoàn hảo, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Nếu chỉ giữ mãi sự oán giận, các mối quan hệ sẽ rạn nứt, con người sẽ xa cách nhau hơn. Khi ta tha thứ, ta mở ra cơ hội để hàn gắn, để hiểu nhau hơn và để duy trì những mối quan hệ tốt đẹp. Trong gia đình, giữa bạn bè, đồng nghiệp, sự tha thứ giúp giữ vững tình cảm, tạo ra sự kết nối bền chặt.


Tuy nhiên, tha thứ không có nghĩa là bỏ qua mọi lỗi lầm mà không có giới hạn. Tha thứ không đồng nghĩa với việc dung túng cho cái xấu, cái ác. Chúng ta cần biết tha thứ đúng lúc, đúng người, và quan trọng hơn là học cách rút ra bài học từ những tổn thương. Tha thứ không phải là để người khác tiếp tục làm tổn thương mình, mà là để bản thân nhẹ lòng và bước tiếp một cách mạnh mẽ hơn.


Trong cuộc sống, có rất nhiều tấm gương về sự tha thứ đầy nhân văn. Nelson Mandela, sau 27 năm bị giam cầm, đã không hề oán hận những kẻ từng đàn áp mình mà ngược lại, ông lựa chọn tha thứ, dùng tình yêu thương để hàn gắn đất nước Nam Phi. Hay câu chuyện về những nạn nhân của chiến tranh, thiên tai sẵn sàng tha thứ cho những người từng làm tổn thương họ, để cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Những con người vĩ đại ấy chính là minh chứng cho sức mạnh của sự tha thứ.


Tóm lại, tha thứ không chỉ mang lại bình yên cho tâm hồn mà còn giúp con người sống tốt hơn, hạnh phúc hơn. Đừng để những tổn thương trong quá khứ kìm hãm bước chân ta. Hãy học cách tha thứ – không chỉ để giải phóng người khác, mà quan trọng hơn, để giải phóng chính mình.


Trong đoạn trích trên, Nguyễn Du đã sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình để diễn tả nỗi buồn chia ly giữa Thúy Kiều và Thúc Sinh. Cảnh vật không chỉ đơn thuần là phông nền mà còn phản chiếu tâm trạng nhân vật. Hình ảnh “rừng phong thu đã nhuốm màu quan san” gợi lên không gian mùa thu ảm đạm, nhuốm màu chia ly, tượng trưng cho nỗi buồn xa cách. “Dặm hồng bụi cuốn chinh an” vẽ nên hình ảnh con đường đầy bụi mịt mù, như báo hiệu một cuộc chia ly đầy bấp bênh, không biết ngày gặp lại. Đặc biệt, hình ảnh “vầng trăng ai xẻ làm đôi” là một ẩn dụ sâu sắc cho tình cảnh chia lìa, khi một nửa trăng soi gối chiếc của Kiều, một nửa soi dặm trường của Thúc Sinh, thể hiện nỗi cô đơn của cả hai người. Cách sử dụng thiên nhiên để bộc lộ cảm xúc đã làm tăng thêm tính trữ tình và chiều sâu tâm trạng nhân vật. Qua bút pháp tả cảnh ngụ tình, Nguyễn Du không chỉ khắc họa nỗi buồn ly biệt mà còn thể hiện sự đồng điệu giữa cảnh vật và tâm trạng con người, tạo nên giá trị nghệ thuật độc đáo cho tác phẩm.


Thông điệp ý nghĩa nhất: Ký ức và tình cảm dành cho những người đã khuất luôn được trân trọng.Lá thư của Minh, dù đã nhuốm máu, vẫn được người lính “tôi” gìn giữ suốt những năm tháng chiến tranh và gửi đi khi đất nước hòa bình. Điều này thể hiện sự trân trọng, lòng tri ân đối với đồng đội đã hi sinh. Lá thư không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng cho những ước mơ dang dở, cho niềm hy vọng rằng dù chiến tranh tàn khốc, tình người vẫn vẹn nguyên. Hình ảnh những người lính tin rằng lá thư sẽ đến tay Hạnh càng nhấn mạnh niềm tin vào sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Qua đó, câu chuyện nhắc nhở chúng ta luôn biết ơn, trân trọng những người đã khuất và những ký ức quý giá trong cuộc đời


Thông điệp ý nghĩa nhất: Ký ức và tình cảm dành cho những người đã khuất luôn được trân trọng.Lá thư của Minh, dù đã nhuốm máu, vẫn được người lính “tôi” gìn giữ suốt những năm tháng chiến tranh và gửi đi khi đất nước hòa bình. Điều này thể hiện sự trân trọng, lòng tri ân đối với đồng đội đã hi sinh. Lá thư không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng cho những ước mơ dang dở, cho niềm hy vọng rằng dù chiến tranh tàn khốc, tình người vẫn vẹn nguyên. Hình ảnh những người lính tin rằng lá thư sẽ đến tay Hạnh càng nhấn mạnh niềm tin vào sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Qua đó, câu chuyện nhắc nhở chúng ta luôn biết ơn, trân trọng những người đã khuất và những ký ức quý giá trong cuộc đời


Thông điệp ý nghĩa nhất: Ký ức và tình cảm dành cho những người đã khuất luôn được trân trọng.Lá thư của Minh, dù đã nhuốm máu, vẫn được người lính “tôi” gìn giữ suốt những năm tháng chiến tranh và gửi đi khi đất nước hòa bình. Điều này thể hiện sự trân trọng, lòng tri ân đối với đồng đội đã hi sinh. Lá thư không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng cho những ước mơ dang dở, cho niềm hy vọng rằng dù chiến tranh tàn khốc, tình người vẫn vẹn nguyên. Hình ảnh những người lính tin rằng lá thư sẽ đến tay Hạnh càng nhấn mạnh niềm tin vào sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Qua đó, câu chuyện nhắc nhở chúng ta luôn biết ơn, trân trọng những người đã khuất và những ký ức quý giá trong cuộc đời


Thông điệp ý nghĩa nhất: Ký ức và tình cảm dành cho những người đã khuất luôn được trân trọng.Lá thư của Minh, dù đã nhuốm máu, vẫn được người lính “tôi” gìn giữ suốt những năm tháng chiến tranh và gửi đi khi đất nước hòa bình. Điều này thể hiện sự trân trọng, lòng tri ân đối với đồng đội đã hi sinh. Lá thư không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng cho những ước mơ dang dở, cho niềm hy vọng rằng dù chiến tranh tàn khốc, tình người vẫn vẹn nguyên. Hình ảnh những người lính tin rằng lá thư sẽ đến tay Hạnh càng nhấn mạnh niềm tin vào sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Qua đó, câu chuyện nhắc nhở chúng ta luôn biết ơn, trân trọng những người đã khuất và những ký ức quý giá trong cuộc đời