

Vũ Lê Ngọc Ánh
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại văn bản thông tin
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là thuyết minh
Câu 3
Nhan đề "Phát hiện 4 hành tinh trong hệ sao láng giềng của Trái Đất":
+Là một nhan đề rõ ràng, thể hiện trực tiếp đới tượng thông tin trong văn bản (4 hành tinh trong một hệ sao gần Trái Đất) và khái quát được nội dung chính của văn bản.
+Có tính hấp dẫn, khơi gợi sự tò mò của người đọc khi sử dụng động từ "phát hiện" ở đầu câu và sử dụng cụm từ "hệ sao láng giềng" thúc đây người đọc quan tâm về những phát hiện mới mẻ này.
=> Nhan đề ngắn gọn, súc tích, truyền tải chính xác nội dung cốt lõi của văn bản, đồng thời khiến cho người đô=ọc tò mò về những phát hiện khoa học mới.
Câu 4:
Phương tiện phi ngôn ngữ: hình ảnh sao Barnard và các hành tinh của nó
-Tác dụng: giúp người đọc hình dung được sao Barnard và các hành tinh cuẩ nó, giúp văn bản thêm sinh động, hấp dẫn, đồng thời tăng tính chính xác của thông tin.
Câu 5" Văn bản có tính chính xác, khách quan cao vthoong tin được trích dẫn từ các nguồn uy tín ngư chuyến san: "The Astrophysical journalLetters", Đài ABC và đại học Chicago. Các báo cáo, tiến trình nghiên cứu, các cơ quan, bộ phận tham gia nghiên cứu đều được đề cập rõ ràng.
Câu 1: Kiểu văn bản trên là văn bản thông tin
Câu 2: Các chi tiết, hình ảnh cho thấy cách giao thương thú vị trên chợ nổi:
+ Rao hàng bằng "cây bẹo", cắm trực tiếp trên ghe xuống
+"Bẹo" hàng bằng những âm thanh lạ từ những chiếc kèn
+Các cô gái bán đồ ăn, thức uống thì "bẹo hàng" bằng lời rao
Câu 3: Sử dụng địa danh trong bài làm cho văn bản thêm sinh động, có tính minh bạch, xác thực và phong phú
Câu 4:
-Phương tiện phi ngôn ngữ: hình ảnh "chợ nổi Ngã Bảy-Hậu Giang"
-Việc sử dụng hình ảnh đã làm rõ lời thuyết minh trong văn bản, qua đó giúp văn bản thêm hấp dẫn và thuyết phục hơn với người đọc
Câu 5: Chợ nổi đóng vai trò quan trọng trong đời sống của người dân miền Tây cả về phát triển kinh tế và văn hóa.Ở khía cạnh đời sống, chợ nổi là nơi diễn ra giao thương buôn bán, mưu sinh kiếm sống của người dân miền Tây. Ở khía cạnh đời sống văn hóa, chợ nổi là một nét văn hóa đặc sắc của người dân miền Tây, là một phần không thể thiếu của người dân miền Tây. "chợ nổi"_nhờ tới cái tên thân thương này mà ở miền ống nước không ai có thể bỏ lỡ và tham quan nó một lần khi đến miền Tây. Chợ nổi như biểu hiện cho tính cách, cuộc sống của con người nơi đây
a) Cách mạng công nghiệp lần thứ tư:
-Kĩ thuật số: trí tuệ nhân tạo (AI), Internet vạn vật (IoT), điện toán đám mây, dữ liệu lớn (Big Data)
-Công nghệ sinh học: công nghệ gen, nuôi cấy mô, nhân bản, chế biến và bảo quản thực phẩm, sản xuất chế phẩm sinh học,...
-Công nghệ in 3D, công nghệ nano, robot thế hệ mới, xe tự lái,..
-Vật liệu mới: gờ-ra-phen, sờ-kai-mi-on,...
b) Nếu là một trong những người nhận được thông tin trên internet chưa được kiểm chứng, em sẽ:
-Không chia sẻ những thông tin chưa được kiểm chứng
-Cảnh báo bạn bè và người thân về tác hại của tin giả
-Kiểm tra nguồn gốc: xác minh xme thông tin ấy ở đâu, xem có đáng tin cậy hay không
*) Nhân vật Héc-to:
-Yêu thương vợ con sâu sắc, âu yếm con trai, cầu mong tương lai cho cậu bé.
-Kiên quyết ra trận vì trách nhiệm bảo vệ thành Tơ-roa, dù đau đớn trước viễn cảnh mất mát.
-Biểu tượng cho lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm, nhưng bị chiến tranh đẩy vào bi kịch.
*) Nhân vật Ăng-đrô-mắc:
-Yêu chồng tha thiết, cầu xin Héc-to ở lại vi flo sợ mất mát, con thơ mồ côi.
-Chịu nỗi đau khi mât sgia đình, sóng trong lo âu và tuyệt vọng
-Biểu tượng cho nỗi đau của người phụ nữ trong chiến tranh.
=> Cuộc chia tay là một bi kịch đầy cảm xúc, đối lập giữa lý tưởng nam giới và nỗi đau của phụ nữ,, làm nổi bật sự tàn khốc và chia ly trong chiến tranh
-Trong sử thi, các cụm từ cố định như "Héc-to lẫy lừng", "Ăng-đrô-mắc cánh tay trắng ngần" được dùng để nhấn mạnh phẩm chất, vị thế của nhân vật. Điều này giúp nhân vật trở nên sống động, dễ ghi nhớ và phù hợp với tính chất truyền miệng của sử thi.
- Việc khắc họa nhân vật như vậy có tác dụng: làm nổi bật vai trò, tính cách, lý tưởng của họ trong câu truyệnm đồng thời thể hiện những giá trị văn hóa, đạo đức và tinh thần của cộng đồng mà sử thi đại diện. Chẳng hạn như Héc-to hiện lên như biểu tượng của long dũng cảm và tinh thần trách nhiệm, trong khi đó Ăng-đrô-mắc biểu tượng cho tình yêu và sự hy sinh của người vợ.
-Cuộc đối thoại giữa Héc-to và Ăng-đrô-mắc thể hiện sâu sắc tình yêu gia đình, tinh thần trách nhiệm và bi kịch cảu chiến tranh:
+) Khi mới gặp: Ăng-đrô-mắc khóc ròng, cầu xin Héc-to ở lại, thể hiện nỗi sợ mất chồng và nỗi đau đớn của việc mất gia đình.
+) Khi chia tay, Héc-to yêu thương gia đình nhưng vẫn kiên quyết ra trận, chấp nhận số phận, cầu mong con trai vinh quan vượt cha.
-Nhận xét:
+) Héc-to là người quả cảm, lý trí, tinh thần trách nhiệm cao nhưng giàu tình cảm.
+) Ăng-đrô-mắc là người vợ thủy chung, nhayyj cmar, giàu tình yêu thương, nhưng bất lực.
=> Cuộc đối thoại khắc họa bi kịch chiến tranh, nơi tình yêu và trách nhiệm bổn phận bị chia cắt.
-Không gian trong văn bản được miêu tả qua những chi tiết
+) Héc-to về tới ngôi nhà yên ấm của mình, nhưn không thấy Ăn-đrô-mắc cánh tay trắng ngần trong buồng như thường lệ.
+) Nàng đứng trên tháp canh nức nở.
+) Bà vừa đi vừa chạy lên thành.
+) Héc-to tức thì ròi nhà, chạy ngược theo những dãy phố thành Tơ-roa xây dựng khang trang. Xuyên qua phố xá thành Tơ-roa rộng lớn, changd tới cổng X-kê
-Không gian cộng đồng là không gian đặc trưng của sử thi:
+) Chiến trường, thành lũy, tháp canh, phố xá,.... không chỉ là nơi nhân vật sử thi bộc lộ sức mạnh phi thường và phẩm chất can trường của mình, mà còn làm nền cho những tình cma rrieeng tưu nhất của con người
+) Người anh hùng sử thi cũng là người gắn bó trực tiếp với quê hương của họ, sự sống và cái chết, niềm vinh quang và nỗi đau của họ đều gắn với sự tồn vong, thịnh suy của thành lũy, pháo đài.
a) Dấu hiệu giúp nhận biết lỗi mạch lạc trong đoạn văn: lỗi dùng từ liên kết (mặc dù...nên).
b) Các lỗi liên kết trong đoạn văn:
-Về nội dung:
+) Câu 1: đề cập đến việc con người sử dụng điện thoại thay sách
+) Câu 2: con người vứt bỏ thói quen đọc sách.
+) Câu 3: nó khó giúp con người tìm được yên tĩnh trong tâm hồn
=> Các câu không có mối quan hệ triển khai, bổ sung ý nghĩa cho nhau
-Về phép liên kết:
+) Sử dụng từ nối không phù hợp: mặc dù...nên
+) Sử dụng phép thế không phù hợp: từ "nó" ở câu thứ ba là điện thoại, nhưng lại được đặt sau câu hai nói về sách, điều này khiến người đọc hiểu "nó" thay cho "sách" khiến hiểu sai ý văn bản.
c) Sửa:
Bởi vì không thấy được lợi ích của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ nên không ít người hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Thay vì cầm một cuốn sách để đọc nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay chiếc điện thoại thông minh. Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lặng sâu trong tâm hồn.
a) Nó được coi là một đoạn văn vì đáp ứng yêu cầu về cả hình thức và nội dung của một đoạn văn:
-Hình thức: đoạn văn bắt đầu bằng chữ cai viết hoa, lùi đầu dòng, là sự gắn kết của các câu văn và kết thúc bằng dấu chấm câu.
-Nội dung: đoạn văn diễn đạt một nội dung hoàn chỉnh là: quan niệm về người nghệ sĩ.
b) Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn:
*) Về nội dung
-Câu 1: khẳng định bản chất nghệ thuật của con người.
-Câu 2: Chỉ ra những tác động đến bản chất nghệ thuật ấy.
-Câu 3: Chỉ ra tinh thần không khuất phục trước những tác động trên.
-Câu 4: Khẳng định đó là nghệ sĩ.
=> Mỗi câu văn đều phải dựa vào câu trước đó làm tiền đề nêu ý nghĩa.
*) Mạch lạc trong phép liên kết:
-Phép lặp: chỉ, đồng cảm
-Phép thế: tấm lòng ấy (thế cho lòng đồng cảm), những người ấy (thế cho kẻ thông minh)
-Phép nối: nói cách khác
c) Dấu hiệu cho thấy liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kể trước đó trong văn bản "Yêu và đồng cảm" là: từ nối "nói cách khác". Điều này cho thấy đoạn văn trươc đó tác giả đã đề cập đến nội dung về người nghệ sĩ
d) Trong đoạn văn, các từ "người", "đồng cảm", "chỉ" được lặp lại nhiều lần. Việc lặp lại như vậy nhằm tạo ra mạch liên kết trong văn bản, giúp các câu trong đoạn văn cùng thống nhất một chủ đề
a) Phép lặp được sử dụng nhưng các câu kề nhau trong đoạn văn vẫn rời rạc vì phương tiện nối giữa các câu không phù hợp và các câu chưa thống nhất một chủ đề.
b) Đoạn văn chưa có phương tiện kết nối hợp lí, các câu không nói về cùng một chủ đề
+) Câu 1 nói về việc nước ta trọng hiền tài trong khi câu 2 lại nói về người hiền tài.