

Lương Thảo My
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1:
Trong thời đại công nghệ số phát triển như vũ bão, tính sáng tạo đóng vai trò sau đó dành cho thế hệ trẻ. Sáng tạo không chỉ có khả năng tạo ra những điều mới mẻ, độc đáo mà còn là chìa khóa giúp chúng ta thích ứng và thành công trong một thế giới luôn biến động. Sáng tạo giúp thế hệ trẻ khám phá và phát huy tiềm năng của bản thân. Khi trả lời nghĩ làm, chúng tôi sẽ mở ra những cánh cửa mới, vượt qua giới hạn của bản thân và đạt được những thành tích xứng đáng tự hào. Thứ hai, sáng tạo là động lực thúc đẩy sự đổi mới và phát triển xã hội. Những ý tưởng sáng tạo của thế hệ trẻ có thể giải quyết những vấn đề cấp bách, tạo ra những sản phẩm, dịch vụ hữu ích, góp ý xây dựng một tương lai tốt tốt hơn. Cuối cùng, hãy tạo sự giúp đỡ để chúng tôi tạo ra sự khác biệt và xác nhận bản thân. Trong một thế giới bình, nơi mà sự cạnh tranh ngày càng gay gắt, chỉ có những người sáng tạo, một cách khác biệt mới có thể nổi bật và thành công. Vì vậy, hãy nuôi dưỡng và phát huy tinh thần sáng tạo của mình. Hãy sống ước mơ, thổi thử thách và biến những ý tưởng táo bạo thành hiện thực.
Câu 2:
Qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo trong truyện ngắn "Biển người mo" của Nguyễn Ngọc Tư, ta có thể cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn sâu sắc của con người Nam Bộ. Đó là những con người giàu tình cảm, tình cảm sống động và luôn trân trọng những giá trị truyền thống.
Phi là một chàng trai có hoàn cảnh đặc biệt, thiếu vắng tình thương của cha từ nhỏ. Tuy nhiên, anh không than phiền hay bi quan mà luôn cố gắng vươn lên trong cuộc sống. Anh sống tình cảm, biết quan tâm đến người khác, đặc biệt là bà ngoại và người mẹ có số phận dài đồng. Khi bà ngoại mất, anh sống có phần thảnh thơi nhưng sâu thẳm trong lòng anh vẫn là một người sống tử tế. Điều đó có thể được thực hiện khi anh nhận được sự chăm sóc con chim bìm thiết bị của ông Sáu Đèo. Ông Sáu Đèo là một người đàn ông lớn tuổi, có cuộc đời trải qua nhiều thăng trầm. Ông có một tình yêu sâu sắc và ngày dứt khoát với người vợ đã bỏ ông ra đi. Gần 40 năm, ông đã đi khắp nơi tìm bà, chỉ để nói một lời xin lỗi. Ông sống nghĩa tình, trân trọng những kỷ niệm đẹp của quá khứ. Khi biết mình không còn sống được bao lâu nữa, anh đã gửi tinh con chim bìm bịp cho Phi chăm sóc, có thể hiện sự tưởng tưởng và quý khách của mình đối với chàng trai trẻ.
Cả Phi và ông Sáu Đèo đều là những người bình dị, có những nỗi niềm riêng. Họ sống chân thành, giàu có vui lòng ẩn giấu và luôn hướng dẫn về những giá trị tốt đẹp. Qua hai nhân vật này, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công vẻ đẹp tâm hồn của con người Nam Bộ, những con người luôn sống có ý nghĩa, thủy chung và trân trọng những hệ thống giá trị.
Câu 1: Kiểu văn bản của ngôn ngữ trên là văn bản thông tin.
Câu 2: Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi: người buôn bán theo nhóm bằng cách, ghe, ráng. Hàng hóa phong phú, đa dạng, từ trái cây, rau củ đến hàng thủ công, thực phẩm. Cách rao hàng độc bằng "cây dưới" và âm thanh của kèn, tiếng rao. Những chiếc nhẫn bạc con len khéo léo giữa hàng trăm ghe thuyền.
Câu 3: Tác dụng của việc sử dụng các địa chỉ tên trong văn bản trên: giúp người đọc xác định rõ hơn về địa điểm của các chợ nổi ở miền Tây. Tạo sự tin cậy, khách hàng để cung cấp thông tin. Giảm bớt sự phong phú, đa dạng của văn hóa chợ nổi ở miền Tây.
Câu 4: Tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản trên: hình ảnh minh họa giúp người đọc dễ dàng hình dung về khung cảnh chợ nổi. Làm cho văn bản trở nên sinh động, hấp dẫn hơn. Tăng tính trực quan, giúp người đọc dễ dàng tiếp nhận thông tin.
Câu 5: Suy nghĩ về vai trò của chợ nổi đối với cuộc sống của người dân miền Tây: Chợ nổi là một văn hóa độc đáo, đặc trưng của miền Tây. Chợ nổi là nơi giao thương, buôn bán quan trọng, đáp ứng nhu cầu thiết yếu của dân dân. Chợ nổi là nơi giao lưu văn hóa, gắn kết cộng đồng. Chợ nổi là điểm đến du lịch hấp dẫn, tư vấn phát triển kinh tế địa phương.
Câu 1:
Mùa thu Hà Nội trong đoạn thơ của Hoàng Cát hiện lên với vẻ đẹp dịu dàng, lãng mạn và đầy hoài niệm. Đó là cái se lạnh của gió heo may, là tiếng lá vàng xào xạc trên phố phường, là ánh sáng nhạt nắng tip lên nỗi nhớ nhung. Tất cả những hình ảnh ấy đã được tạo nên một bức tranh thu Hà Nội vừa quen thuộc, vừa nên thơ. Đặc biệt, hình ảnh "hàng sấu vẫn còn đây quả/Rung vu một trái vàng ươm" đã làm nổi bật đặc trưng của mùa thu Hà Nội, một chút gì đó còn sót lại của mùa hạ. Cùng với đó, "mùi hương trời đất dậy trên đường" đã làm cho bức tranh thu thêm phần sinh động, hấp dẫn. Đoạn thơ không chỉ vẽ nên bức tranh thu Hà Nội đẹp mà còn thể hiện tâm trạng của nhân vật lưu trữ tình, đó là nỗi nhớ nhung, là sự bâng khuâng, xao xuyến trước vẻ đẹp mùa thu.
Câu 2:
Trí tuệ nhân tạo (AI) đang phát triển với tốc độ nhanh, mang đến nhiều cơ sở nhưng cũng đặt ra không ít công thức cho người dùng.
Không thể phủ nhận những lợi ích lớn mà AI mang lại. AI giúp tự động hóa các quy trình, tăng năng suất lao động, giảm thiểu sai sót trong nhiều lĩnh vực như sản xuất, y tế, giáo dục,... AI cũng giúp giải quyết các vấn đề phức tạp mà người khó có thể xử lý được, ví dụ như phân tích dữ liệu lớn, dự báo thời tiết, phát hiện ung thư,...Tuy nhiên, sự phát triển của AI cũng đặt ra những công thức có kích thước nhỏ. Một trong những vấn đề đáng lo ngại nhất là nguy cơ AI thay thế con người trong nhiều ngành nghề, dẫn đến tình trạng thất nghiệp gia tăng. AI cũng có thể có lợi cho mục tiêu xấu, ví dụ như phát triển vũ khí tự động, xâm phạm quyền riêng tư,...Để tận dụng tối đa lợi ích và giảm thiểu rủi ro từ AI, họ cần có những giải pháp đồng bộ. Cần đầu tư vào giáo dục và đào tạo để nâng cao kỹ năng của người lao động, giúp họ thích ứng với những thay đổi do AI mang lại. Cần xây dựng hành lang pháp lý để quản lý và kiểm soát công việc sử dụng AI, đảm bảo AI được sử dụng một cách có tinh thần trách nhiệm và đạo đức.
Sự phát triển của AI là một xu thế tất yếu. Chúng ta cần có cái nhìn khách quan, toàn diện về AI, vừa tận dụng những lợi ích mà nó mang lại, vừa chủ động đối phó với những công thức quy mô do nó đặt ra.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là biểu cảm.
Câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khó trong đoạn trích:
"đồng sau ngập, bờ đê ven"
"mẹ gánh nặng quá hoàng hôn"
"anh em con chịu đựng trong suốt ngày"
"ngồi có ro bầu cửa"
"có gì nấu ở đâu mà nhóm lửa"
Câu 3: Biện pháp tu từ trong hai dòng thơ: Biện pháp tu từ: nói quá "bất cứ điều gì có thể vang vọng"
Tác dụng: nhấn mạnh nỗi đau đớn, xót xa của nhân vật tình trạng khi mẹ đã qua đời, dù có hét thì mẹ cũng không thể nghe thấy được.
Câu 4: Dòng thơ "Mẹ gánh nặng hoàng hôn" có thể hiểu được như sau: Hình ảnh người mẹ nghèo khổ, vất vả gánh gồng gánh sinh học trong buổi chiều tà. Hình ảnh tip tăng tốc độ, chịu thương chịu khó của mẹ để nuôi con. "Hoàng hôn" tip lên sự khó khăn, vất vả, tip lên bóng tối của cuộc đời mẹ.
Câu 5: Thông điệp tâm đắc nhất mà em rút ra từ đoạn trích: Lòng biết ơn và tình yêu thương dành cho mẹ. Lí do đơn lựa chọn: đoạn thơ đã tip lên hình ảnh người mẹ Tần tảo, chịu thương chịu khó, chào sinh cả cuộc đời vì con cái. Qua đó, em nhận thấy mình cần phải biết trân trọng những gì mình đang có, biết yêu thương và cảnh báo cha mẹ.
Câu 1:
Truyện ngắn Con chim vàng của Nguyễn Quang Sáng là một câu chuyện cảm động về số phận sinh vật thảm của cậu bé Bào. Qua đó, tác giả đã lên dự án bất công, tàn phá xã hội cũ đối với người lao động nghèo khổ. Bào là một cậu bé ở đợ, phải chịu đựng sự giải quyết, đánh đập bà chủ. Nhưng dù vậy, Bào vẫn giữ được lòng tốt và linh hồn của mình. Chi tiết Bào cố gắng bắt con chim vàng cho cậu Quyên có thể hiện sự cố gắng của cậu bé. Tuy nhiên, nỗ lực đó đã dẫn đến cái chết thương tâm của Bào và cả con chim vàng. Chi tiết này cho thấy sự vô cảm, tàn bạo của bà chủ, người chỉ quan tâm đến con chim mà không mang hoài niệm đến tính mạng của Bào. Truyện ngắn "Con chim vàng" là một lời kêu gọi mạnh mẽ đối với xã hội cũ, đồng thời là một lời kêu gọi tình yêu thương, sự đồng cảm giữa con người với con người.
Câu 2:
Tình yêu thương là một trong những giá trị tốt đẹp nhất của con người. Nó là sự đồng cảm, chia sẻ, là sự quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau. Tình yêu thương có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi chúng ta.
Trước hết, tình yêu thương giúp chúng ta kết nối với nhau hơn. Khi chúng ta yêu thương và được yêu thương, chúng ta cảm thấy mình thuộc về một cộng đồng, một gia đình. Tình yêu thương giúp chúng tôi vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Nó là nguồn sức mạnh tinh thần giúp chúng ta đứng vững trước những làn sóng gió của cuộc đời. Tình yêu thương giúp chúng ta trở nên tốt đẹp hơn. Khi chúng ta yêu thương người khác, chúng ta sẽ có xu hướng hành động tốt hơn. Chúng tôi sẽ biết quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ những người xung quanh. Tình yêu thương giúp chúng tôi trở thành những người có ích cho xã hội. Tình yêu thương giúp cuộc sống của chúng ta trở nên ý nghĩa hơn. Khi chúng ta sống trong tình yêu thương, chúng ta cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn. Chúng tôi cảm thấy mình đang sống vì một điều gì đó lớn hơn bản thân mình. Tình yêu thương giúp chúng ta tìm thấy niềm vui, hạnh phúc trong cuộc sống. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, tình yêu thương đang tăng dần một chút. Nhiều người chỉ biết sống cho bản thân mình, không quan tâm đến những người xung quanh. Điều này dẫn đến sự cô đơn, lạc lõng, thậm chí chí là bạo lực, hận thù.
Vì vậy, chúng ta cần phải trân trọng và phát huy tình yêu thương trong cuộc sống. Chúng ta cần học cách yêu thương bản thân và những người xung quanh. Chúng tôi cần biết quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ những người gặp khó khăn. Chỉ khi đó, cuộc sống của chúng ta mới thực sự có ý nghĩa và hạnh phúc.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là tự sự
Câu 2: Tình truyện của đoạn trích là: Bào, một cậu bé ở đợ, được bà chủ sai tìm cách bắt con chim vàng mà cậu chủ Quyên yêu thích. Bào gặp nhiều khó khăn, bị đánh đập, và cuối cùng bị ngã từ trên cây xuống khi cố gắng bắt chim. Kết thúc bi kịch khi con chim vàng và Bào đều chết.
Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng của kể chuyện này là: giúp người đọc có cái nhìn bao quát về câu chuyện và các nhân vật. Tạo sự khách quan, chân thực cho câu chuyện. Thể hiện rõ ràng của tâm trí và hành động của các nhân vật một cách rõ ràng.
Câu 4: Chi tiết "Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên xuống. Tay bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng được với ai" có ý nghĩa: thể hiện sự tuyệt vời và cô đơn của Bào trong giây phút cuối đời. Ánh sáng lạnh lùng, vô cảm của bà chủ, người chỉ quan tâm đến con chim vàng mà không có chút hoài niệm đến tính mạng của Bào. Xin hãy tăng sự xót xa, thương cảm cho số thảm bi kịch của cậu bé.
Câu 5: Nhân vật Bào trong đoạn trích là một cậu bé nghèo khổ, phải đi ở đợ từ nhỏ. Bảo có những sản phẩm chất tốt đẹp như: hiền lành, chăm chỉ, cố gắng làm theo yêu cầu của bà chủ dù bị xử lý tệ hại. Có lòng thương yêu động vật (có thể thực hiện công việc tìm cách bắt chim mà không làm tổn hại đến nó). Chịu đựng đau khổ, bất công mà không oán giận. Qua nhân vật Bào, tác giả Nguyễn Quang Sáng gửi tình cảm thương xót, đồng cảm sâu sắc với những người nghèo khổ, bất hạnh trong xã hội cũ. Đồng thời, tác giả cũng lên dự án bất công, tàn nhẫn của những kẻ có tiền, có quyền đối với người lao động nghèo.
Câu 1:
Trong truyện ngắn "Người trong bao", Bê-li- hiện lên như một điển hình của lối sống thu mình, nhạt nhẽo và giáo dục. Luôn yên tĩnh ảnh bởi nỗi sợ hãi mơ hồ, sợ những điều "nhỡ xảy ra chuyện gì". Vì thế, lửa tạo ra một cái vỏ bọc để trốn tránh cuộc sống. Từ trang phục vụ đồ dùng cá nhân, mọi thứ thứ của Bê-li- đều đều xông lên cảm giác ngột ngạt. Hoàn chỉ thích những mệnh lệnh, thông tư, còn những điều tự phát, không được phép thì Đánh đều thấy nguy hiểm. Bê-li- tháp không chỉ tự giam mình trong cái "bao" ấy mà còn tìm cách áp đặt lối sống đó lên người khác. Mức đi đến đâu cũng gây ra không khí nặng nề, ngạt thở, khiến mọi người sợ hãi, khó chịu. Bê-li- sơn là hiện thân của loại người sống thừa, sống mòn, không phản diện với cuộc đời. Qua nhân vật này, nhà văn Chekhov mong muốn thức thức mọi người, hãy sống một cuộc đời có ý nghĩa, hòa đầu với thử thách, đừng để nỗi sợ hãi giam hãm cuộc đời mình.
Câu 2:
Trong cuộc sống, mỗi chúng ta đều có một "vùng an toàn" của riêng mình. Đó là nơi ta cảm thấy thoải mái, quen thuộc, không phải đối mặt với bất kỳ rủi ro hay thử nghiệm nào. Tuy nhiên, nếu cứ mãi giậm chân tại chỗ, chúng tôi sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội để khám phá bản thân và phát triển. Vì vậy, công việc bước ra khỏi vùng an toàn là vô cùng quan trọng.
Trước đó, bước ra khỏi vùng an toàn giúp chúng ta khám phá những tiềm năng ẩn giấu của cơ thể. Khi thử sức với những điều mới mẻ, chúng ta sẽ nhận ra mình có thể làm được nhiều hơn những điều mình tưởng. Dầu hạn, một người keo kiệt có thể trở nên tự tin hơn khi tham gia vào các hoạt động ngoại khóa, hoặc một người phải tiếp tục có thể mở rộng mối quan hệ khi tham gia các câu lạc bộ câu lạc bộ. Thứ hai, bước ra khỏi vùng an toàn giúp chúng ta trưởng thành và các lĩnh vực hơn. Khi đối mặt với những thử thách, chúng tôi sẽ học cách giải quyết vấn đề, vượt qua khó khăn và thích nghi với hoàn cảnh. Những trải nghiệm này sẽ giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ và tự tin hơn trong cuộc sống. Thứ ba, bước ra khỏi vùng an toàn giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn và đón nhận những cơ hội mới. Khi bước ra khỏi giới hạn của bản thân, chúng ta sẽ có cơ hội tiếp xúc với những điều mới mẻ, học hỏi những kiến thức mới và gặp những người bạn mới. Những điều này sẽ giúp họ mở rộng thế giới và có thêm nhiều cơ hội để phát triển. Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là chúng ta phải mạo hiểm một cách mù quáng. Điều quan trọng là chúng cần có chuẩn bị kỹ thuật số, đặt ra các mục tiêu rõ ràng và có kế hoạch hành động cụ thể. Ở rìa đó, chúng ta cũng cần học cách chấp nhận rủi ro và thất bại, bởi đó là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành.
Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn là một hành động đầy thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa. Đó là cách để chúng ta khám phá bản thân, trưởng thành và đón nhận những cơ hội mới. Hãy dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của mình, bạn sẽ thấy cuộc sống trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn rất nhiều.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là tự sự kết hợp với miêu tả.
Câu 2: Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Bê-li-cốp.
Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất, người kể xưng "tôi". Tác dụng của ngôi kể này là tăng tính chân thực, khách quan cho câu chuyện, đồng thời giúp người đọc hình dung rõ hơn về nhân vật Bê-li-cốp qua lời kể của người đồng nghiệp.
Câu 4: Những chi tiết miêu tả chân dung nhân vật Bê-li-cốp:Luôn đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông. Đồ dùng cá nhân như ô, đồng hồ, dao nhỏ đều được để trong bao. Khuôn mặt luôn giấu sau cổ áo bành tô bẻ đứng, đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông. Đi xe ngựa thì kéo mui lên.
Nhan đề đoạn trích được đặt là "Người trong bao" vì Bê-li-cốp luôn có khát vọng thu mình vào trong một cái vỏ, tạo ra một thứ bao để ngăn cách, bảo vệ hắn khỏi những ảnh hưởng bên ngoài.
Câu 5: Bài học rút ra từ đoạn trích: Phê phán lối sống thu mình, hèn nhát, bạc nhược, bảo thủ và ích kỷ của một bộ phận trí thức.
Không nên sống một cuộc đời vô vị, nhạt nhẽo, không dám đối mặt với cuộc sống.
Cần có cái nhìn khách quan về cuộc sống, không nên quá khắt khe, đánh giá mọi thứ theo quan điểm cá nhân.
Cần mạnh dạn thay đổi bản thân để thích nghi với cuộc sống.
Câu 1:
Trong cuộc sống hối hả hiện nay, việc chủ động vô cùng quan trọng, chúng ta không thể phụ thuộc vào người khác, phụ thuộc vào người khác không những mất thời gian mà còn khiến bản thân càng ngày càng lơ đãng, không quan tâm mọi việc, chỉ biết trực chờ vào người khác.
Lối sống chủ động là chúng ta tự biết làm việc gì đó, chúng ta không kéo dài mà cũng không vứt bỏ nó sang một bên. Thời đại hiện đại ngày nay, sự chủ động là rất cần thiết và quan trọng, nó góp phần giúp cuộc sống chúng ta tiến độ và đúng nhịp với cuộc sống. Ta chủ động là ta đang ngày càng phát triển bản thân, ta bắt nhịp cùng với cuộc sống. Xung quanh ta nhiều người còn đang hối hả để hoàn thiện cuộc sống của họ, vì thế việc chủ động giúp chúng ta bớt được phần nào những mệt mỏi ưu phiền trong cuộc sống. Đặc biệt là lứa tuổi học sinh hiện nay, cần chủ động làm bài tập trước khi đến lớp, việc đó giúp tiết học trở nên hiệu quả hơn, và giúp ta hiểu bài hơn. Bên cạnh đó, có một vài thành phần lười biếng trong những sự kiện của cuộc sống của chính mình, mặc kệ nó rồi không hoàn thành, đến khi cần ta lại phải bắt đầu làm, rồi mọi việc dồn dập đến. Vậy tại sao ta không hoàn thành nó từ đầu? Từ đó ta nên nhận thức được tầm quan trọng của chủ động trong cuộc sống, việc đó giúp cuộc sống chúng ta chất lượng hơn và đó là một lối sống tốt.
Chủ động trong cuộc sống là giúp ta cải thiện bản thân, cải thiện cuộc sống, nâng cao chất lượng cuộc sống, giúp chúng ta luôn hoàn thành mọi nhiệm vụ sớm nhất có thể, từ đó cuộc sống chúng ta nhàn hạ hơn, thoải mái hơn là cố gắng hoàn thiện một cách dồn dập.
Câu 2:
Nguyễn Trãi là một không những là một chính trị gia mà còn là một nhà thơ văn phong phú và đa dạng. Tác phẩm của ông phong phú về đề tài, cảm hứng; giàu giá trị tư tưởng và đậm tính trữ tình. Một trong những tác phẩm nổi bật của ông là bài thơ Bảo kính cảnh giới.
Bài thơ Bảo kính cảnh giới là chùm thơ gồm 61 bài trong tổng số 254 bài của Quốc âm thi tập. Bài thơ thuộc thể loại thất ngôn xen lục ngôn. Bài thơ giáo huấn những trăn trở suy tư ưu phiền về thế sự, những khoảng khắc hoà mình vào với thiên nhiên nơi thôn dã của bậc nhân hiền lương và về đẹp phong phú của một tâm hồn. Bài thơ thể hiện cuộc sống thanh thản rỗi rãi, thong dong tự tại, tâm trạng thư thái của nhân vật trữ tình. ( Đây là khoảng thời gian ít ỏi hiếm hoi trong cuộc sống của đời người). Những hình ảnh nổi bật, cây hoa hòe được miêu tả dưới tán lá đang xòe ra như những cái ô, cái lọng. Hình ảnh của hoa lựu, tín hiệu mùa hè căng tràn, sống bật lên thành thức đỏ rực rỡ nơi đầu cành. Hình ảnh của ao sen dẫu cuối mùa vẫn gợi lên một không gian thanh khiết bức tranh thiên nhiên tươi sáng, tràn đầy sức sống. Sử dụng hình ảnh màu sắc đặc trưng của mùa hè, các động từ mạnh để diễn tả sức sống của cảnh vật.
Bài thơ Bảo kính cảnh giới không chỉ thể hiện tư tưởng, nhân cách của một bậc lương thần chưa bao giờ nguôi nỗi lo dân, nước nhà mà còn phản chiếu những vẻ đẹp phong phú của một tâm hồn nghệ sĩ.
Câu 1: thể thơ: thất ngôn bát cú đường luật