NGUYỄN CHÂU ANH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN CHÂU ANH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nguyễn Phong Việt sinh năm 1980 tại Phú Yên, là nhà báo, nhà thơ có nhiều tập thơ tạo nên hiện tượng xuất bản, được công chúng nồng nhiệt đón nhận. Thơ của Nguyễn Phong Việt như những lời thủ thỉ nhẹ nhàng nhưng lại làm cho độc giả cảm nhận được rất nhiều điều về cuộc sống, về tình yêu cũng như những vấn đề trong đời sống con người. Tiêu biểu là đoạn trích "Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không?" trích "Văn học và tuổi trẻ, số 2". Trong bài thơ  nhân vật trữ tình “tôi” hiện lên là một người trẻ nhạy cảm, giàu lòng trắc ẩn và luôn suy ngẫm về cuộc sống. “Tôi” không chỉ quan sát hình ảnh những con chim sẻ bị nhốt trong lồng với ánh nhìn thương cảm, mà còn nhìn ra đời sống con người – nơi bạn bè mình phải sống không theo cách họ nghĩ. Hình ảnh “tôi” là một cái tôi suy tư, đồng cảm sâu sắc trước những nghịch lý trong cuộc sống: con chim không được bay là điều nghịch lý, nhưng con người sống trái với ước mơ lại được xem là điều bình thường. Nhân vật trữ tình không cam chịu hiện thực đó, mà âm thầm đặt câu hỏi, tự vấn về tự do, bản chất con người và sự cứu rỗi. Cái nhìn đầy nhân văn ấy khiến “tôi” trở thành đại diện cho lớp người trẻ luôn khao khát được sống thật, sống đúng với chính mình, đồng thời cũng là tiếng nói thức tỉnh trong một xã hội nhiều khuôn mẫu, định kiến.

Câu 2: Trong tiểu thuyết Suối nguồn của nhà văn Ayn Rand, nhân vật Howard Roark đã nói: “Em không đứng ở điểm cuối của bất kì truyền thống nào. Em có thể đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống.” Câu nói ấy không chỉ là tuyên ngôn của một cá nhân tự do, mà còn là lời thức tỉnh đầy mạnh mẽ dành cho thế hệ trẻ: đừng chỉ dừng lại ở vai trò kế thừa – hãy dám tạo ra điều mới mẻ, khởi đầu một truyền thống mang dấu ấn riêng.

Truyền thống là giá trị quý báu mà bao thế hệ đã gìn giữ, xây dựng. Tuy nhiên, nếu con người chỉ mãi tiếp nối mà không đổi mới, xã hội sẽ dậm chân tại chỗ. Câu nói của Howard Roark cho thấy một tinh thần chủ động: người trẻ không phải là phần kết thúc của quá khứ, mà có thể là sự khởi đầu cho những điều mới mẻ, tiến bộ. Đây là cách nhìn đầy bản lĩnh, đòi hỏi sự tự tin, sáng tạo và dũng khí dấn thân. Thực tế cuộc sống đã chứng minh: nhiều phát minh, tư tưởng lớn, hay trào lưu tích cực đều bắt đầu từ những người dám phá bỏ giới hạn cũ. Steve Jobs không chỉ kế thừa công nghệ – ông tạo ra cuộc cách mạng iPhone. Nguyễn Du không lặp lại lối văn chương cũ – ông mở ra một dòng chảy nhân văn với Truyện Kiều. Tất cả họ đều là “người khởi đầu” cho một truyền thống mới. Và mỗi người trẻ hôm nay đều có thể trở thành người như thế – nếu dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm. Là học sinh, tôi nhận thấy việc học không nên chỉ là tiếp thu kiến thức thụ động mà cần biết phản biện, sáng tạo và đưa ra cách học phù hợp với bản thân. Trong cuộc sống, tôi học cách lắng nghe nhưng cũng không ngần ngại theo đuổi con đường riêng, miễn là đúng đắn. Bởi tôi tin rằng: truyền thống chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó không trở thành rào cản, mà là bàn đạp để mỗi người bay lên theo cách của mình. Câu nói của Howard Roark vì thế không chỉ cổ vũ tự do cá nhân mà còn thức tỉnh khát vọng cống hiến: bạn không cần đi theo lối mòn của ai – bạn có thể bắt đầu một điều tốt đẹp cho chính bạn và cho cả thế giới.

Câu 1: Nhân vật trữ tình trong bài thơ là “tôi”, người đang chiêm nghiệm về cuộc sống qua hình ảnh bầy chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng. Câu 2: Điều nghịch lý được đề cập là: “Những con chim sẻ không được bay trong bầu trời xanh” – tức là, điều vốn dĩ tự nhiên (chim phải được bay lượn) lại bị ngăn cấm. Tác giả liên hệ đến nghịch lý trong đời sống con người: phải sống không đúng với ước mơ, suy nghĩ, hay bản chất của mình. Câu 3: Chiếc lồng là hình tượng ẩn dụ cho những giới hạn, rào cản, định kiến xã hội hoặc nỗi sợ trong mỗi con người. Nó ngăn cản sự tự do, ước mơ và quyền được sống đúng với chính mình. Câu 4: Tác dụng của nghệ thuật đối trong đoạn thơ: Làm nổi bật nghịch lý của cuộc sống: chim nhưng không được bay, con người sống nhưng không được là chính mình. Tăng giá trị biểu cảm, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc sự mâu thuẫn giữa khát vọng và hiện thực. Khơi gợi sự trăn trở, từ đó thúc đẩy suy nghĩ về tự do, giá trị sống đúng với bản thân. Câu 5: Thông điệp sâu sắc nhất với em là: “Bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ – một điều bình thường?” Vì nó khiến em nhận ra rằng việc sống trái với mong muốn, ước mơ hay con người thật của mình lại bị xem là “bình thường”, trong khi điều đó thực chất là một nghịch lý đáng buồn. Thông điệp này nhắc nhở em cần dũng cảm sống thật với chính mình, không cam chịu “chiếc lồng” mà xã hội hay nỗi sợ dựng lên

Câu 1:

Nguyễn Phong Việt là nhà báo, nhà thơ có nhiều tập thơ tạo nên hiện tượng xuất bản, được công chúng nồng nhiệt đón nhận. Thơ của Nguyễn Phong Việt như những lời thủ thỉ nhẹ nhàng nhưng lại làm cho độc giả cảm nhận được rất nhiều điều về cuộc sống, về tình yêu cũng như những vấn đề trong đời sống con người. Tiêu biểu là đoạn trích " Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không?" trích trong 'Văn học và Tuổi trẻ, số 2".  Trong đoạn trích  nhân vật trữ tình “tôi” hiện lên là một người trẻ nhạy cảm, giàu lòng trắc ẩn và luôn suy ngẫm về cuộc sống. “Tôi” không chỉ quan sát hình ảnh những con chim sẻ bị nhốt trong lồng với ánh nhìn thương cảm, mà còn nhìn ra đời sống con người – nơi bạn bè mình phải sống không theo cách họ nghĩ. Hình ảnh “tôi” là một cái tôi suy tư, đồng cảm sâu sắc trước những nghịch lý trong cuộc sống: con chim không được bay là điều nghịch lý, nhưng con người sống trái với ước mơ lại được xem là điều bình thường. Nhân vật trữ tình không cam chịu hiện thực đó, mà âm thầm đặt câu hỏi, tự vấn về tự do, bản chất con người và sự cứu rỗi. Cái nhìn đầy nhân văn ấy khiến “tôi” trở thành đại diện cho lớp người trẻ luôn khao khát được sống thật, sống đúng với chính mình, đồng thời cũng là tiếng nói thức tỉnh trong một xã hội nhiều khuôn mẫu, định kiến.

Câu 2: