

TRẦN PHƯƠNG THÙY
Giới thiệu về bản thân



































Thông điệp từ tác phẩm là :
- Cần lựa chọn cách nhận xét, góp ý, đánh giá một ai đó sao cho phù hợp để tránh gây tổn thương cho người đó.
- Trong cuộc sống, dù phải chịu những lời chế giễu, chê bai, chúng ta cũng không nên nhụt chí hay vì những điều nhỏ nhặt ấy mà buồn phiền. Thay vì đó, hãy cố gắng sống tích cực, lạc quan và tìm kiếm cho mình những môi trường phù hợp hơn.
Nguyễn Ngọc Tư là một trong những cây bút đương đại nổi bật của văn học Việt Nam. Các tác phẩm của bà luôn thấm đẫm tình người và những suy tư về cuộc sống, về mối quan hệ giữa con người và xã hội. Đoạn truyện "Ai biểu xấu" là một trong những tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Ngọc Tư, không chỉ kể về cuộc đời của một người phụ nữ bình dị, mà còn là một bài học sâu sắc về cái đẹp, cái xấu, về sự kỳ thị xã hội và giá trị thực sự của con người. Qua nhân vật Tư, tác giả đã gửi gắm thông điệp về sự tự tin, lòng kiên cường và giá trị đích thực của con người, không phải nằm ở vẻ bề ngoài mà là ở phẩm hạnh, ở những gì ẩn sâu trong nội tâm.
Nhân vật Tư trong đoạn truyện là một người phụ nữ có ngoại hình không đẹp, thậm chí có thể nói là xấu so với những tiêu chuẩn sắc đẹp của xã hội. Tư lớn lên trong một gia đình nghèo, cuộc sống của cô vốn đã đầy rẫy khó khăn và thiếu thốn. Ngoại hình không được may mắn càng khiến Tư cảm thấy mình thấp kém hơn so với những cô gái khác trong xã hội. Những ánh mắt kỳ thị, những lời nói phân biệt về vẻ ngoài khiến Tư dần trở thành một người sống trong mặc cảm, tự ti. Nhưng thay vì để sự xấu xí ấy chi phối cuộc đời mình, Tư đã lựa chọn cách sống mạnh mẽ, kiên cường, không để ngoại hình làm giới hạn giá trị của bản thân.
Qua nhân vật Tư, Nguyễn Ngọc Tư không chỉ kể lại một câu chuyện về sự kỳ thị ngoại hình mà còn phản ánh sâu sắc về những định kiến mà xã hội áp đặt lên con người, đặc biệt là đối với những người phụ nữ. Trong xã hội mà vẻ bề ngoài luôn được đánh giá cao, những người có ngoại hình "xấu" như Tư thường xuyên phải đối mặt với sự phân biệt và những ánh nhìn không mấy thiện cảm. Tư phải chịu đựng sự phán xét từ xã hội, từ những người xung quanh, khi họ chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài của cô mà không hiểu được giá trị thật sự của con người Tư. Những người như Tư dễ dàng bị xem nhẹ, bị coi là "không đủ đẹp" để được quan tâm, yêu thương. Nhưng, qua nhân vật này, Nguyễn Ngọc Tư muốn nói với chúng ta rằng, vẻ đẹp thực sự của mỗi con người không nằm ở những tiêu chuẩn sắc đẹp do xã hội đặt ra mà chính là ở phẩm hạnh, nhân cách và sự kiên cường trước những khó khăn.
Tư không chỉ là người chịu sự kỳ thị của xã hội về ngoại hình mà còn là người có sức sống mạnh mẽ, không để cái xấu bên ngoài chi phối nội tâm. Cô hiểu rằng vẻ đẹp thực sự không phải chỉ là những gì người ta thấy qua đôi mắt mà còn là những gì sâu kín bên trong. Những phẩm hạnh, lòng kiên cường và cách sống của một con người mới là điều quyết định giá trị của họ. Tư đã sống một cuộc đời đầy nghị lực, dẫu cho ngoại hình của cô không được coi là đẹp. Cô không đầu hàng trước sự kỳ thị mà đã vượt qua nó bằng chính bản lĩnh và sự tự tin của mình. Tư đã chứng minh rằng giá trị của con người không phụ thuộc vào những gì người ta thấy, mà là những gì người đó thể hiện qua hành động, qua sự đóng góp cho cộng đồng và xã hội.
Một thông điệp sâu sắc mà Nguyễn Ngọc Tư gửi gắm qua nhân vật Tư là: "Ai biểu xấu?" Câu hỏi này không chỉ là sự giãi bày của nhân vật mà còn là lời tố cáo sự kỳ thị của xã hội đối với những người không đạt được những chuẩn mực sắc đẹp mà xã hội đặt ra. Khi xã hội chỉ đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, thì rất dễ bỏ qua giá trị thực sự của một con người. Vẻ đẹp không phải là thứ có thể đo bằng các tiêu chuẩn bên ngoài, mà là thứ nằm trong hành động, trong cách sống và trong tấm lòng của mỗi người. Tư, dù không đẹp, nhưng cô vẫn sống trọn vẹn cuộc đời mình, không cam chịu sự phán xét của người đời, mà tự khẳng định giá trị của bản thân qua những gì cô làm và những gì cô có.
Tư chính là hình mẫu của một người phụ nữ kiên cường, dũng cảm và tự tin. Cô không để xã hội hay những lời phê phán làm thay đổi cuộc sống của mình. Trong khi những người khác có thể dễ dàng gục ngã trước những khó khăn và sự phê phán từ ngoại hình, Tư lại tìm thấy sức mạnh trong chính sự không hoàn hảo của mình. Cô không tìm cách thay đổi để phù hợp với những kỳ vọng của xã hội, mà sống thật với bản thân mình, sống với những gì cô có, sống với trái tim và tấm lòng chân thành. Đoạn truyện của Nguyễn Ngọc Tư không chỉ là câu chuyện về một người phụ nữ, mà là câu chuyện về cách mỗi người chúng ta đối diện với định kiến và sống thật với bản thân mình.
Nguyễn Ngọc Tư qua đoạn truyện "Ai biểu xấu" không chỉ thể hiện nỗi đau của những người bị xã hội nhìn nhận qua ngoại hình mà còn khẳng định giá trị của sự kiên cường, tự tin, và lòng tự trọng. Tư không cho phép ngoại hình của mình quyết định cuộc đời và những cơ hội mà cô có. Cô sống một cách lạc quan, mạnh mẽ, không để sự xấu xí bên ngoài làm mờ nhạt vẻ đẹp bên trong. Đó chính là thông điệp sâu sắc mà tác giả muốn truyền tải: vẻ đẹp không chỉ ở bề ngoài mà còn là cách mỗi người sống và đối diện với cuộc sống này.
Qua tác phẩm này, Nguyễn Ngọc Tư đã nhắc nhở chúng ta rằng xã hội cần phải thay đổi cách nhìn nhận về cái đẹp, và thay vì chỉ quan tâm đến vẻ ngoài, chúng ta nên đánh giá con người qua những phẩm chất và hành động của họ. Một người có thể không đẹp theo những chuẩn mực mà xã hội đưa ra, nhưng nếu họ có một tâm hồn đẹp, một nhân cách tốt, thì đó mới chính là vẻ đẹp đích thực. Tư là minh chứng cho việc mỗi người có thể sống hạnh phúc và tự tin, dù cho xã hội có nghĩ gì về mình, miễn là họ sống với chính mình và trân trọng những giá trị thực sự.
Cuối cùng, đoạn truyện "Ai biểu xấu" của Nguyễn Ngọc Tư không chỉ là một câu chuyện về một người phụ nữ, mà là một câu chuyện về tất cả chúng ta. Nó khẳng định rằng vẻ đẹp đích thực của mỗi con người không nằm ở ngoại hình mà ở những gì bên trong họ. Và khi ta sống chân thành, kiên cường và tự tin vào bản thân, ta chính là người đẹp nhất trong mắt của chính mình và trong mắt người khác.
Trong cuộc sống, góp ý và nhận xét là cách chúng ta thể hiện sự quan tâm, giúp người khác hoàn thiện hơn. Tuy nhiên, việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông luôn là vấn đề gây nhiều tranh cãi. Có người cho rằng đó là sự thẳng thắn cần thiết, nhưng cũng không ít ý kiến phản đối vì cho rằng việc này dễ gây tổn thương và phản tác dụng. Vậy, chúng ta nên hay không nên nhận xét người khác trước tập thể?
Trước hết, cần khẳng định rằng việc góp ý là cần thiết trong mọi mối quan hệ và lĩnh vực của cuộc sống. Một lời nhận xét đúng lúc có thể giúp ai đó nhận ra lỗi sai, từ đó điều chỉnh hành vi hoặc hoàn thiện bản thân. Tuy nhiên, điều quan trọng nằm ở cách thức góp ý. Góp ý trước đám đông không đơn giản là truyền đạt thông tin – đó còn là sự lựa chọn không gian, thời điểm, và cách thể hiện phù hợp. Nếu không cẩn trọng, việc này dễ trở thành hành động làm mất mặt người khác, khiến họ tổn thương, thậm chí mất tự tin và tự trọng.
Tâm lý con người vốn dĩ rất nhạy cảm với sự phán xét, đặc biệt là khi bị chỉ trích công khai. Một lời góp ý nhẹ nhàng khi nói riêng tư có thể được tiếp nhận dễ dàng, nhưng lời nói tương tự trước tập thể lại dễ khiến người nghe cảm thấy bị xúc phạm. Điều đó vô tình tạo ra khoảng cách trong mối quan hệ, đồng thời làm giảm hiệu quả của lời góp ý.
Mặt khác, trong một số trường hợp đặc biệt – chẳng hạn khi góp ý trong môi trường giáo dục hay doanh nghiệp – việc nhận xét công khai có thể là điều cần thiết để tạo sự răn đe chung, giúp mọi người rút kinh nghiệm. Tuy nhiên, điều này chỉ nên áp dụng khi người được góp ý đã vi phạm rõ ràng những nguyên tắc chung, và người đưa ra nhận xét phải thật sự khéo léo, tế nhị. Cần phân biệt rõ giữa "phê bình mang tính xây dựng" và "chỉ trích gây tổn thương".
Thực tế cho thấy, nhiều người khi góp ý thường không chú ý đến cảm xúc của người khác, vô tình biến những lời nhận xét thành đòn công kích. Điều này không những không giúp người nghe thay đổi, mà còn có thể dẫn đến mâu thuẫn, xung đột. Trong một xã hội đề cao sự tôn trọng và văn minh, góp ý cần phải đặt trên nền tảng của sự thấu cảm và thiện chí.
Từ những phân tích trên, có thể thấy rằng việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông không nên trở thành thói quen. Trong phần lớn trường hợp, góp ý riêng tư, nhẹ nhàng và chân thành sẽ mang lại hiệu quả tích cực hơn nhiều. Khi buộc phải góp ý trước tập thể, người nói cần có kỹ năng truyền đạt và sự tinh tế để giữ thể diện cho người khác.
Lời góp ý là chiếc gương soi giúp mỗi người tự hoàn thiện, nhưng chiếc gương ấy phải được đặt đúng nơi, đúng lúc. Tôn trọng cảm xúc người khác không làm giảm đi tính thẳng thắn, mà chính là biểu hiện cao nhất của trí tuệ và lòng nhân ái. Hãy góp ý bằng trái tim hiểu biết, thay vì lời nói vô tâm.
Câu 1.
Em đồng ý với ý kiến này vì cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng năm 40 sau Công nguyên là một trong những cuộc khởi nghĩa đầu tiên trong lịch sử Việt Nam nhằm giành lại độc lập dân tộc từ ách đô hộ của nhà Đông Hán. Hai Bà Trưng đã tập hợp lực lượng, đánh bại quân Hán, giành lại quyền tự chủ cho đất nước trong một thời gian ngắn. Cuộc khởi nghĩa này thức tỉnh tinh thần yêu nước, khẳng định ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Vì vậy, ý kiến này phản ánh đúng tinh thần và ý nghĩa lịch sử của cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng.
Câu 2.
Là một học sinh, em có thể góp phần bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng những hành động thiết thực như:
-Tìm hiểu kiến thức về chủ quyền biển đảo, lịch sử và pháp lý liên quan đến Biển Đông.
-Tuyên truyền cho bạn bè, gia đình về tầm quan trọng của biển đảo đối với đất nước.
-Tham gia các hoạt động hướng về biển đảo như quyên góp, viết bài, vẽ tranh cổ động.
-Học tập tốt, rèn luyện kỹ năng để sau này có thể đóng góp vào sự phát triển của đất nước, trong đó có lĩnh vực biển đảo.
-Thể hiện lòng yêu nước bằng cách tôn trọng và bảo vệ các giá trị văn hóa, lịch sử của dân tộc
- Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát