

NGUYỄN NGỌC DIỆP
Giới thiệu về bản thân



































Trong thời đại ngày nay, khi thế giới đang trải qua quá trình toàn cầu hóa mạnh mẽ và sự phát triển công nghệ không ngừng, chúng ta đôi khi quên mất rằng những giá trị văn hóa truyền thống chính là nền tảng vững chắc giúp chúng ta kết nối với cội nguồn, định hình bản sắc và gìn giữ những giá trị tinh thần quý báu. Việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống hiện đại hôm nay không chỉ là nhiệm vụ của riêng cá nhân mà là trách nhiệm chung của cả xã hội.
Văn hóa truyền thống không chỉ là những phong tục, tập quán, mà còn là những nét đẹp trong đời sống, những điều tạo nên sự khác biệt và đặc trưng của mỗi dân tộc. Đó là những câu ca dao, những làn điệu dân ca mượt mà, là những lễ hội truyền thống chứa đựng giá trị lịch sử và nhân văn sâu sắc. Những giá trị ấy không chỉ là sự kết tinh của trí tuệ và tình cảm của cha ông qua hàng ngàn năm lịch sử mà còn là những yếu tố quan trọng định hình nên lối sống, phẩm hạnh và thái độ sống của mỗi con người trong xã hội. Văn hóa truyền thống giúp con người hiểu và tôn trọng cội nguồn của mình, tạo ra sự kết nối bền vững giữa các thế hệ, giữa quá khứ và hiện tại.
Tuy nhiên, trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi mà tốc độ phát triển nhanh chóng, sự thay đổi chóng mặt trong đời sống xã hội và công nghệ đã khiến nhiều giá trị văn hóa truyền thống đang đứng trước nguy cơ bị mai một. Những giá trị như sự giản dị, khiêm nhường, lòng biết ơn, hay tình yêu quê hương, đất nước dường như đang dần bị lãng quên. Người trẻ ngày nay, trong sự bận rộn và cuốn hút của công nghệ, đôi khi không còn quan tâm đến những lễ nghi truyền thống, những câu chuyện lịch sử dân tộc, hay những phong tục tốt đẹp của dân tộc mình. Họ dễ dàng bị cuốn hút vào những xu hướng văn hóa ngoại lai, mà không nhận thức được rằng chính những giá trị văn hóa này mới là cội nguồn, là sức mạnh nuôi dưỡng và bảo vệ bản sắc dân tộc.
Việc gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống không chỉ là nhiệm vụ của một cá nhân mà còn là của toàn xã hội. Trách nhiệm này cần được chia sẻ đồng đều giữa các thế hệ. Với thế hệ đi trước, họ là những người gìn giữ và truyền lại những giá trị ấy cho thế hệ sau. Các bậc phụ huynh cần dạy cho con cái những bài học từ lịch sử, từ văn hóa dân tộc để thế hệ trẻ hiểu được giá trị của những phong tục, tập quán, và tôn trọng cội nguồn của mình. Ở các trường học, việc đưa văn hóa truyền thống vào chương trình giảng dạy là rất cần thiết. Không chỉ học về lịch sử, mà còn cần học về các giá trị tinh thần như lòng yêu nước, tôn trọng gia đình, cộng đồng, và những giá trị đạo đức truyền thống. Đặc biệt, trong việc bảo vệ và phát huy giá trị văn hóa truyền thống, không có sự mâu thuẫn giữa truyền thống và hiện đại. Thực tế, việc kết hợp giữa cái mới và cái cũ, giữa truyền thống và hiện đại là một hướng đi phù hợp, giúp chúng ta vừa gìn giữ được bản sắc, vừa hòa nhập được với dòng chảy phát triển của xã hội. Chúng ta có thể sáng tạo, làm mới những giá trị văn hóa truyền thống mà vẫn giữ được cốt lõi của nó. Ví dụ, những lễ hội truyền thống có thể được tổ chức trong không gian hiện đại, các sản phẩm thủ công truyền thống có thể được cách tân để phù hợp với nhu cầu thị trường mà vẫn giữ nguyên được những yếu tố đặc trưng, tinh túy của văn hóa dân tộc.
Việc bảo vệ và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống là cách để mỗi người dân giữ vững bản sắc, sự tự hào dân tộc, đồng thời cũng giúp chúng ta duy trì những giá trị nhân văn quý giá đã được đúc kết qua bao thế hệ. Đó không phải là sự khép kín, mà là sự kết nối, giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, giữa bản sắc dân tộc và thế giới. Khi mỗi người tự hào về nguồn cội của mình, khi mỗi thế hệ biết trân trọng và gìn giữ những giá trị của dân tộc, văn hóa truyền thống sẽ luôn sống mãi trong lòng dân tộc, không bao giờ bị lãng quên. Như vậy, việc gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống không chỉ là bảo vệ quá khứ mà còn là tạo dựng một tương lai bền vững, nơi con cháu sẽ tiếp nối những giá trị tốt đẹp của ông cha. Văn hóa truyền thống là linh hồn của mỗi dân tộc, là sự kết nối mạnh mẽ giữa các thế hệ và là cội nguồn vững chắc để chúng ta phát triển trong thế giới hiện đại.
Truyện ngắn "Ai biểu xấu" của Nguyễn Ngọc Tư là một tác phẩm sâu sắc, vừa mang tính chất xã hội, vừa chứa đựng những suy tư cá nhân về vấn đề ngoại hình và sự đánh giá con người. Truyện phản ánh sự bất công trong việc đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, đặc biệt là trong các cuộc thi tài năng, nơi ngoại hình thường xuyên được coi là yếu tố quyết định. Từ đó, tác phẩm phê phán sự thiếu tế nhị, thiếu cảm thông của những người đưa ra nhận xét về ngoại hình, làm tổn thương đến những người thiệt thòi về vẻ ngoài. Thí sinh trong câu chuyện là hình mẫu của những người bị xã hội coi thường, và qua đó, tác giả thể hiện sự đau đớn, bất lực của họ. Nguyễn Ngọc Tư sử dụng lối viết tự sự kết hợp với nghị luận để bộc lộ suy nghĩ cá nhân, đồng thời sử dụng những chi tiết, hình ảnh sống động để khắc họa tâm lý nhân vật. Các câu văn ngắn gọn, nhưng đầy chất thơ, mang lại sự lắng đọng cho người đọc. Tác phẩm không chỉ làm nổi bật sự bất công trong xã hội mà còn tạo ra một không gian để người đọc tự suy ngẫm về giá trị con người, không chỉ qua vẻ bề ngoài mà còn qua những phẩm chất bên trong.
Tác phẩm "Ai biểu xấu" truyền tải những thông điệp sâu sắc về sự bất công trong việc đánh giá con người qua vẻ bề ngoài. Qua câu chuyện của thí sinh bị chê bai về ngoại hình trước đám đông, tác phẩm phản ánh sự tàn nhẫn của xã hội khi đặt tiêu chuẩn sắc đẹp lên hàng đầu và coi thường những giá trị bên trong của con người. Tác giả cũng nhấn mạnh rằng cảm xúc và lời nói có sức mạnh tác động rất lớn đến người khác, và không phải lúc nào sự thật cũng cần phải được phơi bày một cách thẳng thắn, thiếu tế nhị. Thông qua đó, tác phẩm khuyến khích mỗi người cần phải biết tôn trọng và yêu thương chính mình, đồng thời cũng cần phải cẩn trọng trong việc nhận xét, góp ý người khác, nhất là khi đối mặt với những tình huống nhạy cảm.
Đoạn văn "Cảm giác và nói ra cảm giác là hai chuyện khác nhau" khiến em suy nghĩ sâu sắc về sự khác biệt giữa cảm xúc cá nhân và cách thể hiện nó ra ngoài. Cảm giác là những suy nghĩ, nỗi niềm riêng của mỗi người, chỉ có thể thấu hiểu khi ta trải qua, còn khi nói ra cảm xúc, nó không còn là riêng nữa mà sẽ tác động đến người khác. Đặc biệt, khi những cảm xúc đó được thể hiện một cách công khai, đặc biệt là trong những tình huống nhạy cảm, nó có thể gây tổn thương cho người nghe. Những lời nhận xét thẳng thừng, thiếu tế nhị, giống như những gì giám khảo đã làm trong câu chuyện, không chỉ làm tổn thương người bị chỉ trích mà còn khiến họ cảm thấy bất an, xấu hổ. Không phải ai cũng nhận ra rằng lời nói có thể dễ dàng trở thành vũ khí tàn nhẫn, khiến người khác đau đớn, nên cần phải biết kiểm soát cảm xúc và cách thức truyền đạt sao cho phù hợp.
Trong cuộc thi, các thí sinh đã gặp phải tình huống khó xử khi bị giám khảo nhận xét về ngoại hình một cách công khai trước đám đông. Lời nhận xét "ngoại hình hạn chế" khiến họ cảm thấy bị xúc phạm và tổn thương, đặc biệt là khi nó được nói ra một cách thẳng thừng, thiếu tế nhị. Dù bị chê bai, các thí sinh vẫn phải gượng cười, cảm ơn và rời sân khấu, mặc dù trong lòng họ cảm thấy vô cùng xót xa và bất lực. Họ không thể phản ứng mạnh mẽ vì đang ở trong một tình huống công khai và không muốn làm mất lòng người khác. Cảm xúc của họ là sự bối rối, tự ti, và sự thất vọng sâu sắc khi nhận thức được rằng ngoại hình của mình không đáp ứng được tiêu chuẩn mà xã hội đặt ra.
Nhan đề "Ai biểu xấu" gợi cho em suy nghĩ về sự bất công trong việc đánh giá con người chỉ qua vẻ bề ngoài. Nó như một lời trách móc, phản ánh việc xã hội thường xuyên đặt tiêu chuẩn về cái đẹp và đánh giá người khác dựa trên hình thức. Truyện nhắc nhở rằng vẻ đẹp bên ngoài không phải là yếu tố quyết định giá trị của một con người, và việc nhận xét, đánh giá quá mức về ngoại hình có thể gây tổn thương cho người khác.
Văn bản "Ai biểu xấu" của Nguyễn Ngọc Tư thuộc thể loại tùy bút.
Trong thế giới ngày nay, khi mà tốc độ phát triển của xã hội không ngừng gia tăng, cuộc sống hiện đại đang lan tỏa mạnh mẽ vào từng ngõ ngách của cuộc sống, chúng ta đôi khi quên mất rằng những giá trị văn hóa truyền thống chính là cội nguồn, là nền tảng vững chắc của mỗi dân tộc. Việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị này trong bối cảnh toàn cầu hóa là nhiệm vụ không thể xem nhẹ, bởi lẽ, đó không chỉ là sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, mà còn là tấm gương phản chiếu bản sắc, phẩm hạnh của mỗi con người.
Văn hóa truyền thống là những gì thiêng liêng nhất mà cha ông ta đã vun đắp qua bao thế hệ. Đó là những câu ca dao, tục ngữ chứa đựng sự khôn ngoan, là những phong tục lễ hội mang đậm đà bản sắc dân tộc, là những sản phẩm nghệ thuật mộc mạc mà đầy sâu sắc, như hát quan họ, múa rối nước, hay những nghề thủ công truyền thống. Những giá trị ấy không chỉ làm giàu thêm vẻ đẹp của cuộc sống mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách mỗi con người. Trong mỗi chiếc áo dài thướt tha, mỗi bữa cơm tươm tất của gia đình, hay mỗi lễ hội, đều ẩn chứa những bài học về lòng biết ơn, tình yêu thương, và sự kính trọng những giá trị cội nguồn.
Tuy nhiên, trong thời đại công nghệ hiện đại, khi mà thế giới đang ngày càng thu nhỏ lại, văn hóa truyền thống đang đối diện với không ít thách thức. Những giá trị ấy đôi khi bị lãng quên trong guồng quay hối hả của cuộc sống, khi mà những tiện ích hiện đại chiếm lĩnh từng ngóc ngách của đời sống. Con người, đặc biệt là thế hệ trẻ, dễ dàng bị cuốn theo những xu hướng thời trang, âm nhạc, lối sống từ phương Tây mà quên mất rằng chính những giá trị dân tộc mới là thứ không thể thay thế. Đặc biệt, khi cái đẹp, cái đúng đắn, cái tự nhiên của văn hóa truyền thống dần bị coi là lỗi thời, thì những mảng tối của văn hóa ngoại lai lại dễ dàng chiếm lĩnh, khiến không ít người trẻ xa lạ với chính bản sắc của mình.
Trước thực trạng ấy, chúng ta cần nhận thức rõ ràng rằng việc gìn giữ và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống là nhiệm vụ của mỗi cá nhân, mỗi gia đình và toàn xã hội. Trong mỗi gia đình, việc dạy bảo con cái về những phong tục, tập quán, những câu chuyện lịch sử dân tộc, sẽ giúp các em hiểu và trân trọng cội nguồn. Ở trường lớp, việc đưa văn hóa truyền thống vào chương trình giảng dạy sẽ giúp thế hệ trẻ ý thức hơn về giá trị của văn hóa dân tộc. Và trên hết, mỗi người dân cần phải sống sao cho xứng đáng với những giá trị văn hóa ấy, bằng cách gìn giữ lối sống giản dị, đạm bạc, tôn trọng gia đình, cộng đồng và những giá trị nhân văn.
Không chỉ dừng lại ở đó, việc kết hợp giữa cái mới và cái cũ, giữa truyền thống và hiện đại cũng là một cách bảo vệ và phát triển văn hóa dân tộc. Chúng ta hoàn toàn có thể sáng tạo, làm mới những giá trị văn hóa truyền thống mà vẫn giữ được sự tinh túy, cốt lõi của nó. Những lễ hội cổ truyền có thể được tổ chức hiện đại hơn, những sản phẩm thủ công truyền thống có thể được cách tân để phù hợp với nhu cầu thị trường mà vẫn giữ nguyên bản sắc.
Gìn giữ và phát huy văn hóa truyền thống là cách để chúng ta không đánh mất chính mình trong dòng chảy không ngừng của thời gian. Đó không phải là sự khép kín, mà là sự kết nối mạnh mẽ giữa quá khứ và hiện tại, giữa bản sắc dân tộc và thế giới. Khi chúng ta tự hào về nguồn cội, ta sẽ vững vàng đối diện với mọi thử thách, không chỉ trong cuộc sống cá nhân mà còn trong việc xây dựng một xã hội hiện đại nhưng vẫn đậm đà bản sắc dân tộc. Cũng như trong lời thơ của Nguyễn Duy: "Điều quý giá nhất trên đời là nguồn cội". Và, chính chúng ta sẽ là người bảo vệ và gìn giữ nguồn cội ấy, để truyền lại cho các thế hệ mai sau.
Trong bài thơ "Chân quê" của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như một biểu tượng cho vẻ đẹp thuần khiết, mộc mạc của người con gái quê. Ban đầu, “em” là hình ảnh của sự giản dị, chân chất, với những trang phục truyền thống như áo tứ thân, yếm lụa sồi, khăn mỏ quạ – những biểu tượng của vẻ đẹp thuần hậu, gắn liền với văn hóa và nếp sống của làng quê. Tuy nhiên, khi “em” trở về từ tỉnh, những trang phục hiện đại như khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm đã thay thế cho vẻ ngoài giản dị ấy. Sự thay đổi này khiến người đọc không khỏi cảm thấy tiếc nuối. Nguyễn Bính không chỉ muốn phản ánh sự chuyển biến trong lối sống của con người nông thôn mà còn gửi gắm nỗi niềm yêu quý và sự trân trọng đối với những giá trị cội nguồn. Nhân vật “em” là hình ảnh của những gì đang bị cuốn trôi trong dòng chảy của xã hội hiện đại, nhưng cũng là lời nhắc nhở về việc bảo tồn vẻ đẹp chân quê, không để chúng phai nhạt trong sự hối hả của đời sống mới.
Trong bài thơ "Chân quê" của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như một biểu tượng cho vẻ đẹp thuần khiết, mộc mạc của người con gái quê. Ban đầu, “em” là hình ảnh của sự giản dị, chân chất, với những trang phục truyền thống như áo tứ thân, yếm lụa sồi, khăn mỏ quạ – những biểu tượng của vẻ đẹp thuần hậu, gắn liền với văn hóa và nếp sống của làng quê. Tuy nhiên, khi “em” trở về từ tỉnh, những trang phục hiện đại như khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm đã thay thế cho vẻ ngoài giản dị ấy. Sự thay đổi này khiến người đọc không khỏi cảm thấy tiếc nuối. Nguyễn Bính không chỉ muốn phản ánh sự chuyển biến trong lối sống của con người nông thôn mà còn gửi gắm nỗi niềm yêu quý và sự trân trọng đối với những giá trị cội nguồn. Nhân vật “em” là hình ảnh của những gì đang bị cuốn trôi trong dòng chảy của xã hội hiện đại, nhưng cũng là lời nhắc nhở về việc bảo tồn vẻ đẹp chân quê, không để chúng phai nhạt trong sự hối hả của đời sống mới.