NGUYỄN THỊ QUỲNH CHI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THỊ QUỲNH CHI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhan đề "Ai biểu xấu" của Nguyễn Ngọc Tư gợi lên câu hỏi sâu sắc về mối quan hệ giữa văn chương và hiện thực xã hội. Nó mời gọi người đọc suy ngẫm liệu văn chương có thực sự "bêu xấu" hay chính xã hội đang phơi bày những mặt tối của mình. Câu hỏi này khẳng định vai trò của nghệ sĩ trong việc phản ánh sự thật, dù đôi khi nó có thể gây khó chịu.

-Văn bản thuộc thể loại : Tuỳ bút

Trong dòng chảy không ngừng của cuộc sống hiện đại, với sự phát triển mạnh mẽ của khoa học, công nghệ và sự giao thoa văn hóa toàn cầu, con người có thêm nhiều cơ hội tiếp cận tri thức và mở rộng thế giới quan. Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh ấy, việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống lại trở nên quan trọng và cần thiết hơn bao giờ hết. Bởi văn hóa truyền thống chính là cội nguồn, là bản sắc dân tộc, là linh hồn của một đất nước.

Văn hóa truyền thống là tổng hòa những giá trị vật chất và tinh thần được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử. Đó có thể là tiếng nói, trang phục, tín ngưỡng, phong tục tập quán, lễ hội, âm nhạc dân gian, nghệ thuật truyền thống như ca trù, chèo, tuồng… Mỗi yếu tố ấy đều là kết tinh của trí tuệ, của kinh nghiệm sống và tinh thần cộng đồng. Những giá trị ấy không chỉ tạo nên bản sắc riêng biệt cho mỗi dân tộc mà còn là cầu nối gắn kết các thế hệ, nuôi dưỡng lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc trong mỗi con người.

Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện đại hóa và toàn cầu hóa, nhiều giá trị truyền thống đang dần bị mai một. Giới trẻ ngày nay có xu hướng sính ngoại, ưa chuộng văn hóa phương Tây, trong khi lại thờ ơ với những giá trị văn hóa của dân tộc. Những trò chơi dân gian, lễ hội truyền thống, hay thậm chí là ngôn ngữ mẹ đẻ đang đứng trước nguy cơ bị lãng quên. Điều đó đặt ra yêu cầu cấp thiết: chúng ta cần có ý thức gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống như một phần không thể thiếu trong đời sống hiện đại.

Việc bảo tồn văn hóa truyền thống không đồng nghĩa với việc phủ nhận hay quay lưng với sự phát triển. Ngược lại, đó là quá trình kết hợp hài hòa giữa cái cũ và cái mới, giữa bản sắc và hội nhập. Chúng ta cần ứng dụng công nghệ để lan tỏa giá trị truyền thống, đưa những loại hình nghệ thuật dân gian lên các nền tảng số, tổ chức nhiều hoạt động ngoại khóa trong trường học để thế hệ trẻ hiểu và yêu hơn những gì thuộc về cội nguồn. Gia đình, nhà trường và xã hội cần chung tay trong việc giáo dục văn hóa truyền thống, giúp thế hệ trẻ hiểu rằng: không có một dân tộc nào mạnh mẽ nếu đánh mất bản sắc của chính mình.

Tóm lại, gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống hiện đại không chỉ là trách nhiệm của mỗi cá nhân, mà còn là sứ mệnh của cả cộng đồng dân tộc. Khi biết trân trọng cội nguồn, chúng ta mới có thể phát triển một cách vững chắc và tự tin hội nhập với thế giới. Giữa dòng chảy hiện đại, hãy luôn giữ trong tim mình một khúc hát dân ca, một hình ảnh mái đình làng cổ, để không quên mình là ai và đến từ đâu

Nhân vật “em” trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính hiện lên với vẻ đẹp vừa dịu dàng, đằm thắm, vừa mang đậm chất thôn quê mộc mạc, chân thành. Ban đầu, “em” là cô gái quê giản dị với “áo cánh nâu”, “yếm lụa sồi”, “tay hay làm” – những hình ảnh đại diện cho vẻ đẹp truyền thống, thuần hậu của người phụ nữ nông thôn. Vẻ đẹp ấy không phô trương mà ẩn chứa nét duyên ngầm, khiến nhân vật “anh” say mê, trân quý. Tuy nhiên, khi “em” bắt đầu thay đổi – “mặc áo mới”, “đi giày cao gót”, “điệu hơn xưa” – thì cũng là lúc sự hồn nhiên, chân chất ấy dần mất đi. Qua hình ảnh “hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”, Nguyễn Bính đã thể hiện sự tiếc nuối cho một vẻ đẹp đang phai nhạt trước sự du nhập của lối sống thị thành. Nhân vật “em” chính là hình ảnh tiêu biểu cho người con gái quê trong giai đoạn giao thời giữa truyền thống và hiện đại. Qua đó, tác giả bày tỏ nỗi lòng yêu mến, nâng niu vẻ đẹp chân quê, đồng thời nhẹ nhàng phê phán sự thay đổi quá mức làm mất đi bản sắc dân tộc.

Thông điệp của bài thơ: Mong muốn thiết tha giữ gìn vẻ đẹp truyền thống của quê hương và nét đẹp mộc mạc, đơn sơ, bình dị của con người. Tác phẩm là lời thức tỉnh chúng ta về việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.

Các biện pháp tu từ trong bài:

1.Ẩn dụ – “hương đồng gió nội”:

    • Là hình ảnh ẩn dụ cho vẻ đẹp thuần phác, mộc mạc, chân quê của người con gái quê.
    • “Hương đồng” là hương thơm của đồng quê – tự nhiên, giản dị.
    • “Gió nội” là làn gió từ quê nhà – thân thuộc, hiền hòa.
      → Cả cụm gợi một vẻ đẹp nguyên sơ, truyền thống, đầy chất thơ của người con gái thôn quê
  1. 2.Nhân hóa – “bay đi ít nhiều”:
    • Cụm từ này gợi cảm giác vẻ đẹp ấy đang dần phai nhạt, biến mất.
    • “Bay đi” thường dành cho vật có hồn (như linh hồn, ký ức), nên cách dùng này khiến hương đồng gió nội như có sự sống, và việc nó “bay đi” khiến người đọc cảm thấy tiếc nuối, hụt hẫng.
    • Cụm “ít nhiều” thể hiện sự thay đổi không quá lớn nhưng đáng để chú ý, như một sự cảnh báo nhẹ nhàng.

-Trong bài thơ "Chân quê" của Nguyễn Bính, nhà thơ miêu tả vẻ đẹp giản dị, mộc mạc của người con gái quê qua hình ảnh trang phục và phong cách sống. Những loại trang phục được nhắc đến trong bài thơ gồm:Áo cánh nâu ,yếm lụa sồi, khăn nhung, áo cài khuy bướm, quần lụa trắng, nón quai thao

-Theo em, những loại trang phục ấy không chỉ đơn thuần là yếu tố miêu tả ngoại hình, mà còn là biểu tượng cho hai lối sống và hai vẻ đẹp đối lập:

  • Một bên là chân quê, mộc mạc, tự nhiên – thể hiện qua áo cánh nâu, yếm lụa sồi.
  • Một bên là điệu đà, kiểu cách, chịu ảnh hưởng của thị thành – thể hiện qua khăn nhung, áo cài khuy bướm, quần lụa trắng…


ý nghĩa nhan đề của bài thơ Chân Quê: chính là vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của vùng thôn quê, của những người con quê. Đó là sự chân thật trong lối sống bình dị, giản đơn của người dân quê. Đó là sự chân chất, thật thà, thẳng thắn, hồn nhiên, trong sáng, không chút vụ lợi, tối tăm của người dân quê

Bài thơ được viết theo thể thơ: Lục bát

Hi Mary,

Thank you for inviting me to your house this Sunday. I am so glad to come to try some recipes from the book with you. Shall we meet at 9a.m? Please tell me if I need to buy something in advance to prepare for the meal.

See you soon,

Linda