NGUYỄN THỊ TRÀ MY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THỊ TRÀ MY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


a,Gọi biến cố A1: "Lần bắn thứ nhất không trúng bia" với n= 1,2.

Biến cố A2: "Lần bắn thứ hai không trúng bia” với n= 1, 2.

Ta có P(A1) = 0,2, P(A2) = 0,3; P A1) = 0,8, P (A2) = 0,7.

Gọi biến cố C : "Lần bắn thứ nhất không trúng bia, lần bằn thứ hai trúng bia

".

Ta có C = Ā1A2, và A1; A2 là hai biến cố độc lập.

→ P(C) = P(A1) • P (A2) = 0,2 • 0,7 = 0,14.


b,Gọi biến cố A : "Cả hai lần bắn đều không trúng bia".

Ta có A = AjA2 và A1; A2 là hai biến cố độc lập.

→ P(A) = P(A1) • P(A2) = 0,2 • 0,3 = 0,06.

Gọi biến cố D : "Có ít nhất một lần bắn trúng bia". biến cố D : "Cả hai lần bắn đều không trúng bia".

→ D = A → P(D) = P(A) = 0,06 → P(D) = 1- P(D) = 0,94

Kẻ AK  BM tại K.
Tính AK:1/AK² = 1/AB² + 1/AD² = 1/a² + 1/a² = 2/a²
AK = a√2 / 2

Kẻ DI  BM tại I.
DI  BM và DI  SA => DI  (SBM).
DI là khoảng cách từ D đến (SBM).
DI = AK = a√2 / 2

  • Hành vi của H là sai vì H đã lấy số điện thoại của M từ nhóm lớp và chia sẻ lên mạng xã hội với lời lẽ xúc phạm, kêu gọi mọi người nhắn tin làm phiền M. Điều này là hành vi vi phạm quyền được pháp luật bảo hộ về danh dự và nhân phẩm của M. Dù M có sai trong việc trễ hạn công việc, thì cách giải quyết của H là thiếu tôn trọng, thiếu tinh thần xây dựng và không đúng chuẩn mực đạo đức.
  • - Cách xử lý nếu em là H:
  • Trước tiên, em sẽ gỡ ngay bài đăng trên mạng xã hội và gửi lời xin lỗi đến M vì hành vi bốc đồng, xúc phạm và không tôn trọng bạn.
  •   Thay vì công kích cá nhân, em sẽ trao đổi trực tiếp, bình tĩnh với M để nói rõ những khó khăn trong quá trình làm việc nhóm.
  •   Nếu việc trễ hạn lặp lại nhiều lần, em có thể báo với giáo viên để được hỗ trợ giải quyết theo cách công bằng, văn minh.

a,Hành vi này của B đã xâm phạm đến quyền được bảo đảm an toàn và bí mật thư tín, điện thoại. Dù chỉ là một tin nhắn từ người lạ, việc mở và chụp màn hình rồi gửi cho người khác là sai trái, có thể gây hiểu lầm, tổn thương hoặc ảnh hưởng đến danh dự của A.

Cách xử lý nếu em là B: Em sẽ không mở điện thoại của A, vì đó là tài sản cá nhân. Nếu lo ngại đó là tin nhắn quan trọng hay khẩn cấp, em có thể gọi A về hoặc nhắc bạn sau, tuyệt đối không tự ý can thiệp.

b, Hành động của H là vi phạm quyền bí mật thư tín – một quyền được pháp luật bảo vệ. Việc mở thư không phải của mình, dù chỉ vì tò mò, là hành vi sai trái và thiếu tôn trọng người khác.

Cách xử lý nếu em là H: Em sẽ không mở thư, mà chỉ cầm lên đưa lại cho chú một cách cẩn thận. Nếu thấy chú quên, em có thể nhắc chú kiểm tra thư. Tôn trọng quyền riêng tư là cách thể hiện văn minh và đạo đức.

Trong thế giới rộng lớn này, mỗi dân tộc hiện hữu như một nốt nhạc riêng biệt giữa bản hòa ca của loài người. Có dân tộc vang lên những nốt trầm mặc của sa mạc, có dân tộc mang theo tiếng gọi của đại ngàn, và cũng có những dân tộc như Việt Nam ta – nơi bản sắc văn hóa ngân lên dịu dàng như tiếng trống hội làng, như lời ru mẹ đêm trăng. Chính bản sắc văn hóa ấy – tưởng như vô hình mà lại là sợi dây bền chặt gắn kết hồn cốt một dân tộc – đã đồng hành cùng cha ông suốt hành trình gian khó của dựng nước và giữ nước. Trong thời đại mới, khi đất nước không còn giặc giã nhưng lại đối mặt với thách thức toàn cầu hóa, câu hỏi đặt ra là: ai sẽ là người giữ gìn, bảo vệ, và tiếp tục làm rạng rỡ những giá trị ấy? Không ai khác, chính là thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước.

      Bản sắc văn hóa dân tộc là tổng hòa những giá trị tinh thần và vật chất được kết tinh qua hàng ngàn năm lịch sử. Đó không chỉ là trống đồng Đông Sơn, là áo dài, là lễ hội chùa Hương hay những làn điệu dân ca đậm đà bản sắc, mà còn là những nét đẹp sống mãi trong tâm hồn người Việt: tình làng nghĩa xóm, lòng hiếu thảo, thủy chung, tinh thần yêu nước và lòng tự tôn dân tộc. Từng thế hệ người Việt đã vun đắp, giữ gìn và truyền trao những giá trị ấy như một ngọn lửa linh thiêng không bao giờ tắt, để hôm nay, chúng ta được thừa hưởng một kho tàng văn hóa sống động và đầy tự hào.

      Bản sắc văn hóa có ý nghĩa vô cùng sâu sắc đối với mỗi một quốc gia, dân tộc. Trước hết, bản sắc văn hóa chính là linh hồn của một quốc gia – là yếu tố làm nên sự khác biệt và khẳng định vị thế của dân tộc đó trên bản đồ thế giới. Một đất nước có thể nghèo tài nguyên, nhỏ về diện tích, nhưng chỉ cần giữ vững được bản sắc, dân tộc ấy vẫn sẽ trường tồn, không bị hòa tan giữa dòng chảy hỗn độn của toàn cầu. Bởi văn hóa là “cái gốc để trổ nhánh sinh hoa”, là nơi cắm rễ của lòng tự tôn dân tộc, là niềm kiêu hãnh để mỗi người con đất Việt ngẩng cao đầu giữa năm châu bốn bể. Bên cạnh đó, bản sắc văn hóa còn là sợi dây liên kết quá khứ, hiện tại và tương lai, giúp thế hệ hôm nay hiểu được tổ tiên đã sống và chiến đấu như thế nào, vì điều gì mà họ dám hy sinh tất cả. Những câu ca dao, truyền thuyết, những phong tục ngày Tết hay tiếng trống làng vang vọng giữa đình xưa – tất cả đều là minh chứng sống động cho một nền văn hóa bền bỉ, luôn tự làm mới mình mà không đánh mất bản chất. Nhờ đó, người trẻ hôm nay không chỉ lớn lên về thể chất, mà còn trưởng thành về tâm hồn, biết ơn cội nguồn, ý thức được sứ mệnh gìn giữ quê hương.

         Trong bối cảnh hội nhập quốc tế hiện nay, khi làn sóng văn hóa phương Tây du nhập mạnh mẽ, việc gìn giữ bản sắc dân tộc lại càng cần được đặt lên hàng đầu. Chính trong tình huống đó, vai trò của giới trẻ càng trở nên thiết yếu và cấp bách. Là những người có học thức, năng động, nhanh nhạy với cái mới, người trẻ có đủ khả năng để dung hòa giữa truyền thống và hiện đại, tiếp biến văn hóa thế giới mà không đánh mất gốc rễ của mình. Có những bạn trẻ đã tìm đến văn hóa dân gian không chỉ bằng tình yêu mà bằng sự sáng tạo – đưa dân ca lên sân khấu hiện đại, làm sống lại hát xẩm trên nền nhạc điện tử, tổ chức lễ hội mặc áo dài, quảng bá ẩm thực Việt qua mạng xã hội,… Đó là cách thế hệ mới đang làm mới di sản bằng nhịp đập của thời đại, để văn hóa không còn là thứ đứng yên trong bảo tàng, mà là mạch sống chảy trong từng nhịp đập của xã hội hôm nay.

        Thật đáng mừng khi ngày càng có nhiều bạn trẻ chủ động dấn thân vào hành trình gìn giữ và lan tỏa giá trị văn hóa dân tộc bằng những việc làm thiết thực. Có thể kể đến nhóm bạn trẻ thuộc dự án Vietnam Centre, với những nỗ lực phục dựng trang phục truyền thống và tái hiện không gian lịch sử Việt Nam qua công nghệ 3D hiện đại, đã mang hình ảnh cha ông ta đến gần hơn với thế hệ trẻ và cả bạn bè quốc tế. Hay như bạn Nguyễn Việt Hùng – nhiếp ảnh gia trẻ đã miệt mài đi dọc đất nước suốt nhiều năm để ghi lại hình ảnh các làng nghề truyền thống có nguy cơ mai một, góp phần lưu giữ những “hơi thở cuối” của hồn cốt Việt. Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp những kênh TikTok, YouTube của giới trẻ chia sẻ cách gói bánh chưng, giới thiệu trò chơi dân gian, kể chuyện cổ tích bằng chất giọng truyền cảm, gần gũi – những cách sáng tạo và đầy cảm hứng để thổi hồn vào văn hóa truyền thống giữa thời đại số. Chính những hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa ấy đã góp phần lan tỏa tình yêu quê hương, niềm tự hào dân tộc trong mỗi người trẻ và khơi lên hy vọng về một thế hệ biết giữ gìn gốc rễ trong bước đi hội nhập.

        Tuy nhiên, thực tế cũng cho thấy không ít bạn trẻ đang dần xa rời cội nguồn. Họ sính ngoại, thần tượng thái quá những giá trị du nhập, xem nhẹ truyền thống. Họ lạm dụng ngôn ngữ mạng, làm biến dạng tiếng Việt vốn trong sáng, hoặc thờ ơ trước những phong tục, lễ hội – những biểu hiện báo động cho sự phai nhạt bản sắc. Trước thực trạng đó, thế hệ trẻ cần thức tỉnh và hành động. Hành động không cần to tát, mà bắt đầu từ việc gìn giữ tiếng Việt, trân trọng ngày Tết cổ truyền, học hiểu lịch sử dân tộc, yêu áo dài, yêu ca dao, yêu những thứ làm nên hình hài tinh thần của người Việt.

       Là học sinh – những mầm xanh của đất nước, em ý thức được rằng: bản sắc văn hóa không phải là chiếc áo mặc một ngày, mà là da thịt, là máu thịt, là linh hồn dân tộc truyền vào mỗi chúng ta. Trách nhiệm gìn giữ bản sắc không chỉ là nghĩa vụ, mà là niềm kiêu hãnh. Mỗi bước em đi trong tương lai, em muốn được đi trong hương lúa đồng quê, trong lời ru của mẹ, trong âm vang ngàn đời của tổ tiên, bởi em tin: khi còn giữ được bản sắc văn hóa, dân tộc ta sẽ còn mãi, bất tử như ngọn lửa trong tim người Việt.

Trong bài thơ “Chân quê” của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như hình ảnh tiêu biểu của người con gái thôn quê đang chuyển mình giữa hai thế giới: truyền thống và hiện đại. Sau chuyến đi tỉnh, “em” trở về với diện mạo mới – khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm – tượng trưng cho nét đẹp thành thị thời thượng. Tuy nhiên, sự thay đổi ấy lại khiến nhân vật “tôi” – người yêu em – cảm thấy buồn bã và tiếc nuối. Qua lời thơ đầy chân tình và tha thiết, nhân vật “tôi” không hề phủ nhận vẻ đẹp mới mẻ của em, mà chỉ mong em vẫn giữ lại nét mộc mạc ban đầu – cái đẹp thuần khiết gắn với quê hương và truyền thống. Nhân vật “em” vì thế không chỉ là một cá nhân cụ thể, mà còn là biểu tượng cho lớp người trẻ đang đứng giữa hai ngả đường: một bên là truyền thống quê hương, một bên là những hấp lực mới mẻ của đô thị. Qua đó, Nguyễn Bính bày tỏ nỗi trăn trở về việc gìn giữ nét chân quê giữa dòng chảy hiện đại hóa.

Bài thơ “Chân quê” gửi gắm một thông điệp sâu sắc: hãy biết trân trọng và giữ gìn những nét đẹp văn hóa truyền thống của quê hương. Trong nhịp sống hiện đại đầy rộn ràng và thay đổi, nhiều người dễ bị cuốn theo vẻ ngoài hào nhoáng, chạy theo những điều xa hoa, phù phiếm mà quên mất những giá trị giản dị mà thiêng liêng. Vẻ đẹp mộc mạc, chân thật của người con gái quê – với yếm lụa, áo tứ thân, khăn mỏ quạ – chính là hiện thân cho một nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc. Những giá trị ấy không chỉ là hình ảnh mà còn là linh hồn của làng quê, là ký ức của bao thế hệ. Chạy theo cái mới là cần thiết, nhưng đánh mất gốc gác thì cũng như cây không rễ, dễ bị cuốn trôi trong dòng chảy thời đại. Nhà thơ Nguyễn Bính như nhắn nhủ: đừng để “hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”. Bởi chỉ khi biết gìn giữ bản sắc quê hương, con người ta mới thực sự hiểu mình là ai và thuộc về nơi đâu.

Câu thơ “Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều” khép lại bài thơ “Chân quê” như một tiếng thở dài đầy tiếc nuối và đau đáu yêu thương. Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ hoán dụ và ẩn dụ, qua hình ảnh “hương đồng gió nội” để gợi lên vẻ đẹp mộc mạc, thuần phác của người con gái quê và những giá trị truyền thống đậm đà bản sắc dân tộc. Việc sử dụng biện pháp tu từ đã làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt, khiến câu thơ trở nên mềm mại, sâu lắng và giàu cảm xúc hơn. Đồng thời, hình ảnh thơ trở nên sinh động, chân thực, giúp người đọc dễ dàng hình dung về sự thay đổi của cô gái và sự mai một của những nét đẹp quê mùa. Cụm từ “bay đi ít nhiều” là cách nói giảm nhẹ nhưng chất chứa bao nỗi xót xa, tiếc nuối về một vẻ đẹp chân quê đang dần phai nhạt. Câu thơ không chỉ mang tính thẩm mỹ mà còn là lời nhắc nhở thấm thía về việc gìn giữ những gì thuộc về cội nguồn. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện thái độ trân trọng, yêu quý sâu sắc với vẻ đẹp mộc mạc của quê hương, đồng thời bày tỏ tâm tư lo lắng trước sự đổi thay chóng mặt của thời cuộc.