NGUYỄN HẢI ANH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN HẢI ANH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

​​​Cuộc sống ngày nay đang thay đổi rất nhanh. Công nghệ phát triển, con người kết nối với nhau dễ dàng hơn, và thế giới như thu nhỏ lại. Trong bối cảnh ấy, không ít người bắt đầu đặt câu hỏi: Liệu những giá trị văn hóa truyền thống có còn chỗ đứng không? Và nếu có, làm sao để giữ gìn và bảo vệ chúng? Văn hóa truyền thống là những điều thuộc về cội nguồn – từ cách ăn mặc, ngôn ngữ, lễ hội, tập tục, đến cách ứng xử, đạo lý làm người. Những giá trị ấy không tự nhiên mà có, mà được xây dựng, gìn giữ qua bao đời. Chúng là dấu ấn riêng biệt của mỗi dân tộc, là thứ làm nên “tính cách” của một đất nước. Với Việt Nam, đó có thể là tà áo dài, là câu ca dao, là Tết Nguyên đán, là bữa cơm sum họp… Tất cả tạo nên một bản sắc rất riêng, không thể trộn lẫn. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện đại, chúng ta đang đối diện với nhiều thay đổi. Lối sống nhanh, thực dụng, ảnh hưởng từ văn hóa phương Tây, mạng xã hội… khiến nhiều giá trị truyền thống dần bị lãng quên. Nhiều người trẻ không còn mặn mà với áo dài, không còn nhớ ý nghĩa của Tết cổ truyền, thậm chí coi những điều xưa cũ là lạc hậu. Điều này thật sự đáng lo. Việc giữ gìn văn hóa truyền thống không có nghĩa là khép mình, từ chối cái mới. Ngược lại, đó là cách để ta có một điểm tựa vững vàng trong quá trình hội nhập. Ta có thể hiện đại, có thể mở cửa với thế giới, nhưng vẫn cần giữ những nét riêng của mình. Bởi nếu ai cũng giống ai, thì bản sắc dân tộc sẽ dần biến mất. Gìn giữ văn hóa truyền thống không phải việc lớn lao gì. Đó có thể là việc mặc áo dài vào ngày lễ, là học cách nấu món ăn quê nhà, là tham gia một lễ hội dân gian, hay đơn giản chỉ là hiểu và trân trọng những điều cha ông để lại. Nếu mỗi người làm một chút, văn hóa truyền thống sẽ không mất đi, mà ngược lại, còn được lan tỏa trong cách rất tự nhiên. Tóm lại, trong dòng chảy của hiện đại, chúng ta càng cần giữ lại những gì thuộc về cội nguồn. Văn hóa truyền thống không chỉ là quá khứ, mà còn là điều làm nên bản lĩnh và sự khác biệt của mỗi dân tộc. Và giữ gìn nó, chính là giữ gìn chính mình.

Trong bài thơ Chân quê, Nguyễn Bính khắc họa hình ảnh nhân vật “em” – một cô gái thôn quê mang vẻ đẹp mộc mạc, giản dị và chân thành. Em không son phấn, không chạy theo thời trang cầu kỳ, mà giữ cho mình nét đẹp tự nhiên, thuần khiết của người con gái miền quê. Vẻ đẹp của em không nằm ở hình thức bề ngoài mà ở lối sống chất phác, trong sáng, gợi nhớ đến hồn quê đậm đà bản sắc. Em còn là biểu tượng của tình yêu thủy chung, của những giá trị truyền thống mà nhà thơ trân trọng. Qua nhân vật “em”, Nguyễn Bính thể hiện quan niệm thẩm mỹ riêng – yêu cái đẹp giản dị, chân thật, đồng thời bày tỏ tình yêu sâu sắc với cuộc sống thôn quê và con người quê mùa chân chất.

Những trang phục trong bài thơ: khăn nhung,quần lĩnh​​,áo cài khuy bấm, yếm lụa sồi,dây lưng đũi nhuộm​,áo tứ thân ,khăn mỏ quạ, quần nái đen

Trang phục thể hiện:Sự thay đổi về trang phục không chỉ là sự đổi thay bên ngoài mà còn là biểu hiện của sự biến đổi trong tâm hồn và lối sống. Nguyễn Bính đã khéo léo sử dụng những hình ảnh và từ ngữ giản dị để cảnh tỉnh về sự mất mát của những giá trị truyền thống thôn quê. Tâm trạng của chàng trai trong bài thơ là sự xót xa và tiếc nuối khi chứng kiến người yêu mình dần trở nên xa lạ với những giá trị chân quê. ​

Lời thơ gửi gắm thông điệp hãy giữ chất chân quê hồn hậu trong tâm hồn. Đừng để cuộc sống chốn phồn hoa đô hội làm cho đánh mất bản chất vốn có, đáng quý của mình.

1. Biện pháp tu từ được sử dụng là ẩn dụ: "Hương đồng gió nội" chỉ chất chân quê, vẻ đẹp dân dã bình dị của cô gái đã bị "đô thị hóa".

​​Vẻ đẹp mộc mạc bình dị của thôn quê, những con người thôn quê​​ đó là sự thật trong lối sống bình dị​, giản đơn của người dân quê.Đó là sự chân chất ,thật thà, hồn nhiên, trong sáng không chút vụ lợi, tối tăm của người dân quê