VŨ HOÀNG TÙNG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ HOÀNG TÙNG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống trở thành một vấn đề cấp thiết, đòi hỏi sự quan tâm sâu sắc của mỗi cá nhân và toàn xã hội. Văn hóa truyền thống không chỉ là bản sắc, là linh hồn của một dân tộc, mà còn là nền tảng vững chắc để xây dựng một xã hội văn minh, giàu bản sắc.

Trước hết, chúng ta cần nhận thức rõ tầm quan trọng của việc gìn giữ văn hóa truyền thống. Đó là những giá trị tinh thần quý báu được ông cha ta vun đắp qua hàng ngàn năm lịch sử, là cội nguồn của bản sắc dân tộc, là cầu nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Việc bảo tồn văn hóa truyền thống giúp chúng ta hiểu rõ hơn về nguồn gốc, lịch sử, những giá trị đạo đức, thẩm mỹ của dân tộc, từ đó khơi dậy lòng tự hào, tình yêu quê hương đất nước.

Tuy nhiên, trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng, văn hóa truyền thống đang phải đối mặt với nhiều thách thức. Sự du nhập của văn hóa ngoại lai, sự phát triển của công nghệ thông tin, lối sống thực dụng, chạy theo giá trị vật chất... đang dần làm phai nhạt những giá trị truyền thống tốt đẹp. Nhiều phong tục, tập quán, lễ hội, nghề thủ công truyền thống đang dần bị mai một, thậm chí biến mất.

Để gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống, chúng ta cần có những hành động thiết thực. Trước hết, cần đẩy mạnh công tác giáo dục, nâng cao nhận thức của cộng đồng về giá trị của văn hóa truyền thống. Các trường học, tổ chức văn hóa cần tăng cường các hoạt động giới thiệu, quảng bá văn hóa truyền thống đến thế hệ trẻ. Các phương tiện truyền thông cần có trách nhiệm lan tỏa những giá trị văn hóa tốt đẹp, phê phán những hành vi đi ngược lại với truyền thống.

Bên cạnh đó, cần có những chính sách, biện pháp cụ thể để bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống. Nhà nước cần đầu tư kinh phí cho việc bảo tồn, tu bổ các di tích lịch sử, văn hóa, hỗ trợ các nghệ nhân, làng nghề truyền thống. Cần có những cơ chế, chính sách phù hợp để khuyến khích các hoạt động văn hóa, nghệ thuật truyền thống.

Mỗi cá nhân chúng ta cũng cần có trách nhiệm gìn giữ và phát huy văn hóa truyền thống. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như tìm hiểu về lịch sử, văn hóa địa phương, tham gia các lễ hội truyền thống, học hỏi các nghề thủ công truyền thống... Hãy là những người lan tỏa tình yêu văn hóa truyền thống đến bạn bè, người thân và cộng đồng.

Gìn giữ và bảo vệ văn hóa truyền thống không chỉ là trách nhiệm của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Hãy cùng chung tay hành động để những giá trị văn hóa truyền thống mãi mãi trường tồn, góp phần xây dựng một Việt Nam giàu đẹp, văn minh và đậm đà bản sắc dân tộc.

Trong "Chân quê", Nguyễn Bính không chỉ vẽ nên bức tranh về sự thay đổi của một cô gái, mà còn miêu tả sâu sắc về nội tâm. "Em" ở đây, không đơn thuần là nạn nhân của sự đô thị hóa, mà còn là biểu tượng cho sự trỗi dậy của cái "tôi" cá nhân, khát khao thoát khỏi những ràng buộc truyền thống. Sự thay đổi trang phục, từ "yếm lụa sồi" đến "áo cài khuy bấm", không chỉ là sự thay đổi về hình thức, mà còn là sự thay đổi về tư tưởng, về cách nhìn nhận cuộc sống. "Em" muốn khẳng định bản thân, muốn được sống theo cách mà mình mong muốn, dù điều đó có đi ngược lại với những giá trị truyền thống. Tuy nhiên, sự thay đổi này cũng mang đến những mâu thuẫn, những giằng xé trong tâm hồn "em". "Em" vừa muốn hòa nhập vào cuộc sống hiện đại, vừa cảm thấy nuối tiếc những giá trị truyền thống đã ăn sâu vào tiềm thức. Sự giằng xé này được thể hiện qua ánh mắt, qua nụ cười gượng gạo, qua những lời nói nửa vời. "Em" không hoàn toàn hạnh phúc với sự thay đổi của mình, nhưng cũng không thể quay trở lại với cuộc sống xưa cũ.

thông điệp: là sự trân trọng yêu mến vẻ đẹp bình dị và những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương đồng thời thể hiện nỗi buồn và sự lo lắng trước nguy cơ mai một những giá trị văn hóa bởi tác động của xã hội

biện pháp tu từ được sử dụng ở đây là biện pháp ẩn dụ

tác dụng

- tăng sức gợi hình, gợi cảm: hương thơm được gán cho hành động bay đi của gió khiến cho nó được lan tỏa cụ thể hơn

-' hương đồng gió nội bay đi' gợi lên cảm giác về sự nhạt nhòa của những gì thuộc về quê hương. "ít nhiều" cho thấy sự tiếc nuối

- câu thơ cho thấy tác giả không chỉ cảm nhận bằng giác quan riêng lẻ mà còn là sự liên tưởng kết nối diễn tả một cách sâu sắc về sự thay dổi sự nhạt phai của giá trị truyền thống

-trang phục được nhắc đến trong bài thơ: khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm, áo tứ thần, khăn mỏ quạ, quần nái đen

- Trang phục ấy đại diện cho vẻ đẹp truyền thống, mộc mạc, giản dị của người con gái quê hương: chúng là những trang phục quen thuộc gắn liền với hình ảnh người phụ nữ thôn quê hiền lành giản đơn


Nhan đề Chân quê giúp ta cảm nhận về một cuộc sống bình dị, gần gũi với thiên nhiên không xô bồ náo nhiệt của thành thị

bài thơ được viết theo thể lục bát