

PHAN TUẤN ĐẠT
Giới thiệu về bản thân



































Vụ bắt nạt ở trường học là một vấn đề nghiêm trọng mà nhiều học sinh đang phải đối mặt. Ngày hôm đó, tôi đã chứng kiến một sự cố đáng buồn xảy ra giữa hai học sinh trong lớp. Học sinh A, một cậu bé nhỏ bé, bị học sinh B, một cậu bé lớn hơn và mạnh mẽ hơn, bắt nạt. Học sinh B thường xuyên dùng lời lẽ và hành động xúc phạm, lăng mạ và đe dọa học sinh A.
Hôm đó, tình huống đã leo thang khi học sinh B bắt đầu đẩy và đánh học sinh A ngay giữa giờ học. Mọi người xung quanh đã chứng kiến cảnh tượng này nhưng không ai dám can thiệp. Hành động của học sinh B đã gây ra sự hoang mang và bất an trong tôi và tất cả những người có mặt. Sự tàn ác và ác ý của hành động bắt nạt làm tôi cảm thấy tức giận và muốn làm điều gì đó để chấm dứt tình huống này.
Nắm vững và hiểu rõ tình hình, tôi đã báo cáo vụ việc cho giáo viên chủ nhiệm của lớp. Giáo viên đã tiếp nhận thông tin và nhanh chóng tổ chức cuộc họp với hai học sinh và phụ huynh để giải quyết vấn đề. Tuy có một số xích mích và căng thẳng trong quá trình trò chuyện, nhưng cuối cùng, giáo viên đã thể hiện vai trò quan trọng của mình trong việc truyền đạt và khuyến khích sự thấu hiểu và nhân cách lẫn nhau giữa hai học sinh.
Kết quả cuối cùng là học sinh B đã nhận ra sự sai lầm của mình và đã xin lỗi học sinh A. Hai học sinh đã đồng ý giảng hòa và hứa rằng họ sẽ không tái diễn những hành vi bắt nạt này nữa.
Vụ việc này là một minh chứng cho tình trạng bắt nạt đang diễn ra trong các trường học hiện nay. Cần có sự quan tâm và can thiệp từ phía nhà trường và phụ huynh để đảm bảo an toàn và trật tự trong môi trường học tập
Trong thời hiện đại, biểu tượng Đinh Tiên Hoàng cũng có những nấc thăng trầm khác nhau. Nếu như đầu thế kỷ 20, biểu tượng Hoàng đế khai mở nền chính thống không còn hữu dụng khi Việt Nam bị Pháp đô hộ, thì đến từ nửa sau thế kỷ này, ông lại trở thành biểu tượng đại diện cho khả năng tạo nên khối đại đoàn kết dân tộc trong công cuộc giữ gìn nền độc lập dân tộc.
Đinh Bộ Lĩnh sinh ngày 15 tháng 2 năm Giáp Thân (924), tại làng Đại Hoàng. Nay còn dấu vết nền nhà cũ nơi ông sinh là Gò Bồ Đề (còn dấu tích tại trạm xá cũ, thôn Văn Hà, xã Gia Phương), cha là Đinh Công Trứ, mẹ là bà Đàm Thị. Lúc còn nhỏ Đinh Bộ Lĩnh chăn trâu cho chú là Đinh Dự. Đinh Bộ Lĩnh được bọn trẻ chăn trâu cùng lứa tôn làm đầu mục (trẻ đứng đầu). Lĩnh thường bầy cho bọn trẻ bẻ hoa lau làm cờ, chia quân đánh trận giả. Trận giả nhưng diễn ra như thật (nhờ lão bộc trước đây dạy cho), thể hiện chí khí, sự tài giỏi của Đinh Bộ Lĩnh. Sau mỗi trận tập, bọn trẻ khoanh tay làm kiệu rước Đinh Bộ Lĩnh như nghi vệ Thiên Tử. Trong lũ trẻ có mấy người cùng quê, cùng lứa tuổi, kết nghĩa anh em. Đó là: Đinh Bộ Lĩnh, Đinh Điền, Nguyễn Bặc, Lưu Cơ, Trịnh Tú, tôn Bộ Lĩnh làm anh cả.
Sau khi Ngô Vương Quyền mất, triều Ngô lục đục, bất lực. Một số quan, tướng nổi dậy cát cứ xưng hùng xưng bá, đất nước loạn lạc. Sử cũ gọi loạn 12 sứ quân. Lúc đó, lực lượng của Đinh Bộ Lĩnh tương đối mạnh. Do khí phách và tài thao lược, nhân dân trong vùng theo về rất đông. Đinh Bộ Lĩnh nuôi ý chí dẹp loạn, thu giang sơn về một mối, thiết lập triều đình.
Đinh Tiên Hoàng là vị anh hùng dân tộc, mở đầu và đặt nền thống nhất quốc gia, bước đầu xây dựng Nhà nước phong kiến Trung ương tập quyền. Bức Đại Tự “Chính thống thủy” trong đền vua Đinh ở Trường Yên khẳng định, minh chứng cho chân lý đó. “Bậc Đế vương chính thống của nước Việt ta khởi đầu từ đây. Các bậc vua Thánh Đế thần kế tiếp nhau chấn tác sau này cũng đều to rộng theo bài học của triều Đinh ”. Đó là “Ý trời sinh ra cho nước Việt ta bậc Thánh nhân sáng suốt để nối tiếp quốc thống nhất đât nước.
Ngô Quyền là người anh hùng lịch sử vĩ đại của dân tộc Việt Nam ta. Ông là người mở ra thời kì độc lập, tự do của đất nước ta sau suốt cả ngàn năm bị giặc phương Bắc đô hộ.
Năm đó, Ngô Quyền là một tướng quân tài giỏi lại đức độ dưới trướng Dương Đình Nghệ. Khi ông cai quản vùng Châu Ái đã được nhân dân ở đó hết sức yêu mến và tin tưởng. Bởi ông đã đưa ra những chính sách, đường lối phù hợp cho sự phát triển của vùng đất, lại cai trị bằng tình yêu thương và bao dung. Những phẩm chất của một nhà lãnh đạo đại tài đã được Ngô Quyền thể hiện từ lúc ấy.
Tuy nhiên, những ngày tháng bình yên như thế lại không thể kéo dài. Một tên phản bội hèn hạ là Kiều Công Tiễn đã lén ám sát Dương Đình Nghệ và cầu cứu nhà Nam Hán, khiến chúng có lý do để sang xâm chiếm nước ta lần nữa.
Trước tình thế nguy cấp, Ngô Quyền lập tức đem quân về thành Đại La, giết tên phản bội Kiều Công Tiễn để ổn định lòng dân. Sau đó, ông bình tĩnh suy tính sách lược, đem đại quân di chuyển về sông Bạch Đằng - nơi quân Nam Hán sẽ đi qua để tiến vào nước ta. Tại đây, Ngô Quyền nghĩ ra một kế sách vô cùng sáng suốt, đến tận ngàn năm sau con cháu vẫn nhắc đến với lòng khâm phục. Lợi dụng mực nước khi thủy triều lên xuống ở sông Bạch Đằng, ông đã cho quân vót nhọn, bọc sắt ở những cây cọc lớn, cắm xuống lòng sông. Sao cho khi nước lên, cọc sẽ nằm hoàn toàn dưới mặt nước. Còn khi nước xuống thì cọ nhọn sẽ nhô lên cả, như một cái bẫy khổng lồ. Sau đó, Ngô Quyền chờ khi nước lên, cho quân ra dụ địch, giả vờ thua trận và bỏ chạy để dẫn chúng chạy theo vào trận địa cọc. Đúng lúc giặc chạy vào bẫy, là khi nước thủy triều hạ xuống, những chiếc tàu lớn của quân Nam Hán bị kẹt lại, bị cọc đâm vỡ, tổn thất nặng nề. Nhiều quân lính đã hi sinh trên bãi cọc. Số còn lại thì bị quân ta dùng thuyền nhỏ len qua cọc tấn công nên tử thương càng tăng thêm. Trận chiến ấy đã nhuộm đỏ sông Bạch Đằng bằng máu của bọn xâm lược, khiến chúng sợ hãi, bỏ chạy về nước.
Sau trận chiến ấy, cả nước ta vui sướng vô cùng và nhân dân càng thêm tin tưởng Ngô Quyền. Vì vậy, ông chính thức lên ngôi vua, lãnh đạo nước ta bước vào một kỉ nguyên mới.
Bác Hồ là người anh hùng lịch sử vĩ đại được nhân dân kính yêu, không chỉ ở Việt Nam ta mà còn trên toàn thế giới. Xoay quanh cuộc đời Bác, có rất nhiều những sự việc hay và ý nghĩa, giúp nhân dân hiểu thêm về bậc vĩ nhân này. Một trong số đó là mẩu chuyện về Bác và bác sĩ Chánh.
Chuyện kể rằng, hồi đó bác sĩ Chánh được giao nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe đặc biệt cho Bác Hồ. Nhưng khi bác sĩ đến nơi, Bác Hồ lại cho rằng mình không bị ốm thì không cần bác sĩ riêng túc trực. Nên đã dặn dò bác sĩ Chánh xuống chỗ chú Phan Mỹ để ở và chăm sóc cho các chú ở đó. Hành động ấy không chỉ thể hiện sự thanh bạch, giản dị ở Bác Hồ, mà còn thể hiện sự yêu thương, quan tâm của Bác với đồng bào.
Một lần khác, khi Bác Hồ biết tin có một đoàn công tác mới đến gần nơi đóng quân. Trong đoàn có vợ của bác sĩ Chánh mà hai người thì vì nhiệm vụ nên rất lâu chưa gặp mặt được. Vì vậy, Bác Hồ đã cử bác sĩ Chánh đi công tác ở nơi vợ làm việc, có ý cho hai người gặp mặt nhau. Nhưng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, để đảm bảo thời gian, bác sĩ Chánh lại trở về ngay. Thấy bác sĩ về, Bác Hồ ngỏ lời hỏi thăm sức khỏe vợ ông, thì mới biết ông không hề ghé qua gặp vợ. Điều này làm Bác không vui, cho rằng bác sĩ chưa biết quan tâm đến vợ.
Hai mẩu chuyện nhỏ ấy được bác sĩ Chánh kể lại. Nhờ vậy, chúng ta biết thêm một chút về Bác Hồ. Bên trong con người vĩ đại ấy, là một trái tim ấm áp, luôn nghĩ cho người khác. Sự quan tâm chu đáo, tinh tế ấy của Bác khiến em xúc động vô cùng.