

Vũ Chí Kiên
Giới thiệu về bản thân



































Tôn sư trọng đạo là truyền thống của mỗi học sinh chúng ta từ ngàn đời . Truyền thống đó càng được thể hiện rõ hơn khi chúng ta đang ngồi trên ghế nhà trường. Thầy cô như người cha ,người mẹ thứ hai của em. Em đang là cậu học sinh lớp 4. Trong suốt bốn năm học vừa qua người thầy cô để lại trong tâm trí em nhiều nhất là cô giáo chủ nhiệm của em bây giờ. Em là một học sinh yếu kém của lớp và em cũng hiểu để dậy học với những học sinh yếu như em là cô vô cùng vất vả . Nhưng với tình yêu nghề nghiệp và hết lòng vì học sinh cô đã nhẹ nhàng, tận tình giảng dậy cho em,giúp em hiểu bài rõ hơn để có thể tự hoàn thành bài tập của mình. Có những buổi chiều mùa đông mưa phùn cô vẫn ở lại rèn những học sinh yếu như em để chuẩn bị kiến thức tốt cho kì thi quan trọng . Cô thật hiền từ và nhân hậu. Trên môi cô lúc nào cũng nở nụ cười với chúng em. Từ ngày được làm học trò của cô em có cảm giác mình tự tin hơn,mạnh dạn hơn. Không chỉ có tận tình trên lớp,bài về nhà cô cũng chú đáo,cô dặn rõ từng bài,lưu ý từng chi tiết. Một chị tiết nhỏ như việc em hết vở cô cũng trao đổi với mẹ em. Em yêu cô biết nhường nào. Cô như hình mẫu cho em . Vì tình yêu của cô giành cho em nên em đã chăm học hơn và cố gắng vượt qua những khó khăn trong học tập. Hình ảnh cô sẽ mãi trong tâm trí em. Em luôn thầm cảm ơn tấm lòng và công lao to lớn của cô. Truyền thống tôn sư trọng đạo ăn sâu vào tâm trí của mỗi chúng ta.
a,Trên chiếc xe máy,bố chở cả nhà về quê nội ăn cỗ. b, Ở trong nhà,bọn trẻ đang nô đùa nhau.
Tích chu là câu chuyện cổ tích hay và cảm động về tình cảm gia đình.Chuyện kể về cậu bé tích chu mồ côi cha, mẹ,ngay từ nhỏ đã sống cùng bà, Bà phải làm việc vất vả để nuôi Tích Chu ,đồ ăn ngon đều nhường hết cho câu.Ban đêm khi Tích Chu ngủ thì bà thức để quạt.Thế nhưng,khi lớn lên Tích Chu lại suốt ngày rong chơi cùng bạn bè và không quan tâm gì đến bà.Một buổi trưa nọ,trời nóng,bà lên cơn sốt cao,không có người chăm sóc.Bà khát nước nhưng gọi mãi Tích Chu không lên tiếng, cuối cùng bà cậu mất và hóa thành chim bay lên trời.Tích Chu oà lên khóc .Tích Chu thương bà và hối hận lắm. Giữa lúc đó một bà tiên hiện ra.Bà tiên bảo Tích Chu lấy nước suối tiên cho bà uống thì bà sẽ sống lại. Cậu bé Tích Chu vui mừng,vội vàng hỏi đường đến suối tiên. Tích Chu vượt qua bao nhiêu rừng núi hiểm trở,cuối cùng cũng đến được suối Tiên và lấy được nước suối mang về cho bà. Bà Tích Chu trở lại làm người. Từ đấy,cậu bé Tích Chu hết lòng yêu thương và chăm sóc bà hết lòng. Hải bà cháu sống hạnh phúc cùng nhau.
Nhân vật Đom Đóm và giọt sương được nhân hoá đặc điểm,hoạt động,tính cách như con người. Phép nhân hoá như vậy làm cho người đọc cảm nhận được về nhân vật,hiểu rõ về nhân vật một cách dễ nhất. Làm tăng thêm độ sinh động cho bài văn.
Để liệt kê lời nói trực tiếp