Nguyễn Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Truyền thống “lá lành đùm lá rách” là một trong những giá trị văn hóa quý báu của dân tộc Việt Nam, thể hiện tinh thần tương thân tương ái, sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau trong cộng đồng. Trong xã hội hiện đại ngày nay, dù cuộc sống có thay đổi nhiều, việc giữ gìn và phát huy truyền thống này vẫn là điều vô cùng cần thiết và có ý nghĩa sâu sắc.

Trước hết, truyền thống “lá lành đùm lá rách” thể hiện tinh thần đoàn kết, tương trợ giữa con người với con người. Đó là sự chia sẻ, đồng cảm và giúp đỡ những người gặp khó khăn, bất hạnh, tạo nên sự gắn bó, thân thiện trong cộng đồng. Khi xã hội còn nhiều người nghèo, người gặp hoàn cảnh éo le thì tinh thần ấy giúp những người khó khăn có thêm sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh, sống tốt hơn. Đồng thời, nó góp phần làm cho xã hội trở nên ấm áp, tình người lan tỏa khắp nơi.

Thứ hai, giữ gìn truyền thống này còn giúp phát triển giá trị nhân văn, đạo đức tốt đẹp trong mỗi con người. Từ nhỏ, chúng ta được dạy về lòng thương người, biết nghĩ cho người khác, không bỏ mặc ai khi họ gặp khó khăn. Những hành động giản dị như giúp đỡ người nghèo, thăm hỏi người bệnh hay chia sẻ những khó khăn đều là biểu hiện của truyền thống “lá lành đùm lá rách”. Khi mỗi người biết yêu thương và sẻ chia, xã hội sẽ ngày càng văn minh, tốt đẹp hơn.

Bên cạnh đó, truyền thống này còn góp phần duy trì và phát huy bản sắc văn hóa của dân tộc Việt Nam. Trong thời đại toàn cầu hóa, khi các giá trị ngoại lai dễ dàng xâm nhập, việc gìn giữ những nét đẹp truyền thống giúp chúng ta không quên nguồn cội, giữ được cái hồn của dân tộc. “Lá lành đùm lá rách” không chỉ là câu tục ngữ mà còn là chuẩn mực sống, là nét đẹp riêng biệt làm nên tính cách và văn hóa Việt Nam.

Ngoài ra, việc giữ gìn truyền thống này còn giúp xây dựng một xã hội công bằng, tiến bộ. Khi mọi người đều biết chia sẻ và giúp đỡ nhau, những khoảng cách giàu nghèo sẽ được thu hẹp, những bất công xã hội sẽ được giảm bớt. Điều đó góp phần làm cho cuộc sống của mỗi người trở nên có ý nghĩa và hạnh phúc hơn.

Tuy nhiên, để truyền thống này được duy trì và phát huy, mỗi người cần có ý thức tự giác, chủ động trong việc giúp đỡ người khác, không chỉ bằng vật chất mà còn bằng sự quan tâm, chia sẻ tinh thần. Nhà nước và xã hội cũng cần tạo điều kiện để khuyến khích các hoạt động nhân đạo, từ thiện, phát triển mạng lưới an sinh xã hội.

Tóm lại, truyền thống “lá lành đùm lá rách” là một giá trị đạo đức, văn hóa sâu sắc của dân tộc Việt Nam. Giữ gìn truyền thống này không chỉ giúp xây dựng một xã hội gắn kết, nhân ái mà còn giúp mỗi người hoàn thiện nhân cách, phát triển bền vững và bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc. Vì vậy, chúng ta cần ý thức trân trọng, duy trì và phát huy truyền thống quý báu này trong mọi thời đại.

Câu 1 : miêu tả, tự sự, nghị luận

Câu 2 : Ca ngợi món phở – một tinh hoa ẩm thực truyền thống của dân tộc Việt Nam, thể hiện sự gắn bó, tự hào và tình cảm sâu sắc của người Việt đối với món ăn này.

Câu 3 : a) phép liên kết lặp

b) phép nối

Câu 4 : Nhận xét về cái tôi của tác giả trong đoạn văn:Cái tôi của tác giả hiện lên là một người tinh tế, giàu cảm xúc và sâu sắc trong cách cảm nhận cuộc sống. Tác giả dùng những hình ảnh rất bình dị, đời thường như bếp lửa, hàng phở, bác xích lô, khách chờ ăn… để gợi tả một mùa đông đậm chất Việt Nam – không lạnh lẽo mà ấm áp, gần gũi, chan chứa tình người.Cái tôi ấy còn thể hiện tình yêu sâu nặng với văn hóa truyền thống, đặc biệt là hình ảnh phở như một phần không thể thiếu trong ngày Tết. Tác giả không chỉ kể lại một khung cảnh mà còn truyền tải niềm tự hào, sự gắn bó và sự rung động chân thành trước vẻ đẹp bình dị của quê hương, con người và nếp sống Việt.

Câu 5 : “Dùng hình ảnh dạ bình dị để nói lên mùa đông ở Việt Nam tôi cho không gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở…”

→ Câu văn này bộc lộ sự trân trọng và xúc động của tác giả trước vẻ đẹp giản dị, ấm áp của cuộc sống Việt Nam. Hình ảnh "bếp lửa hàng phở" không chỉ gợi không khí mùa đông mà còn là biểu tượng của tình người, sự sum vầy và hồn quê hương.

“Bác mình vai rụt xuống một tí, người nhún nhảy như trẻ em đang thú giời Tết…”

→ Câu văn này thể hiện sự ấm áp, gần gũi và hóm hỉnh. Qua cái nhìn đầy yêu thương và quan sát tinh tế, tác giả cảm nhận niềm vui hồn nhiên, giản dị của con người trong không khí Tết, qua đó bộc lộ tình cảm yêu mến đối với nếp sống đời thường của người Việt.

“Nhà ai cũng bánh chưng, cá kho, thịt đông, nhưng vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở khai trương từ mùng 2 Tết.”

→ Câu văn cho thấy sự gắn bó sâu sắc của phở với đời sống tinh thần người Việt, đặc biệt là trong dịp Tết – thời điểm sum vầy. Tác giả thể hiện sự tự hào và xúc động khi thấy phở không chỉ là món ăn mà còn là nơi kết nối con người, chứa đựng phong vị truyền thống và tình thân.

Tổng kết: Qua những câu văn trên, cảm xúc của tác giả được thể hiện chân thành, tinh tế và sâu lắng, cho thấy cái nhìn yêu thương và đầy tự hào với món phở – biểu tượng văn hóa bình dị mà thiêng liêng của dân tộc Việt.

Câu 6 : Với em, tuổi thơ gắn liền với những buổi chiều theo bà ra chợ, tay cầm que kẹo kéo ngọt lịm, dính cả vào tóc mà vẫn cười toe toét. Mỗi lần nghe tiếng rao "ai xôi lạc, xôi đỗ đen đây..." vang lên đầu ngõ, em lại chạy vội ra mua một gói, vừa ăn vừa tíu tít kể chuyện ở lớp. Những món quà rong ấy tuy đơn sơ nhưng chứa đựng cả một trời ký ức ngọt ngào, bình dị. Em nhớ cái cảm giác háo hức khi được mẹ thưởng cho chiếc bánh rán sau giờ tan học, nhớ tiếng leng keng của xe kem mát lạnh giữa trưa hè. Tuổi thơ em tuy không có đồ chơi đắt tiền, nhưng có đầy ắp yêu thương và những hương vị không thể nào quên.

Câu văn thể hiện một thông điệp sâu sắc về giá trị của truyền thống và tấm lòng thành kính trong văn hóa dân gian. Dù mâm lễ có sang trọng đến đâu, nếu thiếu đĩa xôi nấu bằng lá rau cúc – một món ăn mang đậm bản sắc quê hương – thì vẫn chưa trọn vẹn. Điều đó cho thấy phong tục truyền thống và sự chân thành mới là điều cốt lõi, không thể thay thế trong đời sống tâm linh. Tác giả muốn nhấn mạnh rằng giữ gìn bản sắc quê hương và đặt cái tâm vào mỗi việc làm mới là điều thiêng liêng nhất. Đây là lời nhắc nhở trân trọng những gì mộc mạc, giản dị mà đầy ý nghĩa trong cuộc sống thôn quê.

Trong thời đại tri thức bùng nổ như hiện nay, việc học tập không còn giới hạn trong phạm vi nhà trường, sách giáo khoa hay sự giảng dạy của thầy cô. Để theo kịp tốc độ phát triển của xã hội, mỗi học sinh cần trang bị cho mình năng lực học tập suốt đời, trong đó ý thức tự học là yếu tố then chốt quyết định thành công trong học tập cũng như trong cuộc sống sau này.


Trước hết, tự học giúp học sinh chủ động nắm bắt kiến thức. Trong một lớp học đông, giáo viên không thể kèm cặp từng học sinh. Nếu chỉ học thụ động, tiếp thu một chiều thì kiến thức sẽ nhanh chóng bị quên lãng. Ngược lại, khi học sinh có ý thức tự học – tự tìm hiểu, ghi chép, ôn luyện và mở rộng kiến thức – thì việc học sẽ trở nên sâu sắc, hiệu quả và bền vững hơn. Tự học chính là cách để biến kiến thức từ bên ngoài thành tri thức của chính mình.


Thứ hai, ý thức tự học rèn luyện cho học sinh tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và sự kiên trì. Khi tự học, các em phải tự sắp xếp thời gian, đặt mục tiêu cụ thể và nỗ lực thực hiện. Quá trình này giúp hình thành những phẩm chất quý giá, không chỉ phục vụ cho học tập mà còn là hành trang cho cuộc sống tương lai. Những người có thói quen tự học thường độc lập, sáng tạo và dễ thích nghi với sự thay đổi – điều rất cần thiết trong thế kỷ XXI.


Bên cạnh đó, ý thức tự học còn thể hiện tinh thần cầu tiến và khát vọng vươn lên. Học sinh có tinh thần tự học không hài lòng với những gì sẵn có, luôn muốn khám phá những điều mới mẻ. Chính sự chủ động này giúp các em vượt qua giới hạn bản thân, từng bước chinh phục những đỉnh cao tri thức. Nhờ đó, các em không chỉ học để thi mà còn học để hiểu, để làm việc, để sống có ích cho bản thân và xã hội.


Tuy nhiên, để có thể tự học hiệu quả, học sinh cần được hướng dẫn phương pháp học đúng đắn: biết lập kế hoạch học tập, biết tìm kiếm và chọn lọc thông tin, biết tự đánh giá và điều chỉnh. Vai trò của thầy cô, cha mẹ và nhà trường cũng rất quan trọng trong việc khơi dậy và nuôi dưỡng tinh thần tự học ở học sinh, thay vì chỉ chú trọng vào điểm số hay thành tích.

Tóm lại, trong một thế giới không ngừng biến đổi, ý thức tự học là kỹ năng sống thiết yếu của học sinh hiện đại. Người có khả năng tự học sẽ luôn tiến bộ, tự tin và làm chủ được tương lai của mình. Vì vậy, mỗi học sinh cần nhận thức rõ tầm quan trọng của tự học, từ đó rèn luyện cho mình một tinh thần học tập chủ động, bền bỉ và không ngừng vươn lên.

Câu 1 : Tự sự, miêu tả, biểu cảm

Câu 2 : Tình yêu quê hương sâu sắc và sự gắn bó tha thiết với cảnh vật, con người nơi làng quê Việt Na

Câu 3 : a) Sự triển khai ý từ nhỏ đến lớn, từ cụ thể đến khái quát

b) phép liên kết : phép nối

Câu 4 : Một số từ ngữ, hình ảnh là:

Thân thiết, gắn bó, lưu luyến,…

Cảm nhận về cái tôi của tác giả là : cái tôi của tác giả thể hiện là một người nhạy cảm, giàu tình yêu quê hương và gắn bó sâu sắc với những giá trị truyền thống dân tộc

Câu 5 : tác giả

Câu 6 : Câu văn thể hiện một thông điệp sâu sắc về giá trị của truyền thống và tấm lòng thành kính trong văn hóa dân gian. Dù mâm lễ có sang trọng đến đâu, nếu thiếu đĩa xôi nấu bằng lá rau cúc – một món ăn mang đậm bản sắc quê hương – thì vẫn chưa trọn vẹn. Điều đó cho thấy phong tục truyền thống và sự chân thành mới là điều cốt lõi, không thể thay thế trong đời sống tâm linh. Tác giả muốn nhấn mạnh rằng giữ gìn bản sắc quê hương và đặt cái tâm vào mỗi việc làm mới là điều thiêng liêng nhất. Đây là lời nhắc nhở trân trọng những gì mộc mạc, giản dị mà đầy ý nghĩa trong cuộc sống thôn quê.