TRẦN THỊ LINH NGỌC

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN THỊ LINH NGỌC
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 2 :

Bài thơ “Chuyện của mẹ” của Nguyễn Ba là một khúc tráng ca xúc động về tình mẫu tử, sự hy sinh thầm lặng và nỗi đau mất mát trong chiến tranh, đồng thời là lời tri ân sâu sắc đến những bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc.

Về nội dung, bài thơ kể lại câu chuyện của một người mẹ có năm lần tiễn biệt – chồng và bốn người con đều ra đi vì chiến tranh, chỉ có một người con sống sót trở về với cơ thể không lành lặn. Qua những lời kể đầy xót xa như: “chồng mẹ ra đi / rồi hóa thành ngàn lau”, “con sóng nát”, “thịt xương nuôi mối vườn cao su”,… tác giả tái hiện những mất mát bi thương nhưng đầy kiêu hãnh của một người mẹ anh hùng. Dù đau đớn, mẹ vẫn gắng gượng, chấp nhận, vẫn khóc thầm mỗi đêm và lo lắng cho đứa con tật nguyền. Tình mẹ hiện lên không chỉ trong nỗi đau mà còn trong sự bao dung, trong tình yêu lớn lao dành cho đất nước: “mẹ đã là / mẹ của non sông đất nước”.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh gần gũi, nhưng chất chứa chiều sâu cảm xúc. Cách xưng “tôi” tạo nên lời tự sự chân thành, giọng thơ khi thì trầm buồn, lúc lại dồn nén, nghẹn ngào. Những hình ảnh như “con sóng nát”, “mốc sống”, “đôi mông đít”… đều rất thật, rất đau, càng cho thấy sự tàn khốc của chiến tranh và sự hy sinh thầm lặng không tên của người mẹ và người con.

Bài thơ khép lại với hình ảnh: “móm mém mẹ cười / khoé mắt loà khẽ sáng mấy giọt sương” – một cái kết nhẹ nhàng mà lay động lòng người. Đó là ánh sáng của niềm tin, của sự hồi sinh sau những mất mát tột cùng.

Tác phẩm không chỉ là khúc tưởng niệm về chiến tranh mà còn là lời nhắc nhở về giá trị hòa bình, lòng biết ơn và tình yêu thương giữa con người với con người – đặc biệt là với những người mẹ đã chịu nhiều đau thương vì đất nước.

Câu 1.

Văn bản trên thuộc kiểu văn bản nghị luận.

Câu 2.

  • Vấn đề được đề cập đến: Từ hình ảnh đối thoại giữa “đèn và trăng”, văn bản bàn luận về việc con người cần biết mình, hiểu mình, chấp nhận điểm mạnh - yếu để hoàn thiện bản thân.

Câu 3.

  • Dẫn câu ca dao có tính chất đối thoại giữa đèn và trăng.
  • Dẫn câu tục ngữ: “Năm ngón tay có ngón dài ngón ngắn” → minh chứng cho sự khác biệt, không hoàn hảo của con người.
  • Phân tích hình ảnh mây che trăng, gió thổi tắt đèn để ẩn dụ những trở ngại cá nhân, qua đó khơi gợi người đọc tự suy ngẫm về bản thân.

Câu 4.

  • Mục đích: Khơi gợi sự tự nhìn nhận, đánh giá và hoàn thiện bản thân ở mỗi người.
  • Nội dung: Thông qua hình tượng đèn và trăng, tác giả nhấn mạnh không ai hoàn hảo, việc biết rõ ưu - khuyết điểm của bản thân là điều cần thiết để phát triển bền vững, tránh sa vào tự mãn hoặc ảo tưởng.

Câu 5.

  • Cách lập luận mạch lạc, có chiều sâu:
    • Mở đầu bằng phân tích một câu ca dao tưởng chừng đơn giản → phát triển thành vấn đề triết lý sâu sắc.
    • Sử dụng hình ảnh ẩn dụ gần gũi (đèn, trăng, mây, gió), kết hợp với tục ngữ, văn chương cổ (“Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao”) tạo tính thuyết phục.
    • Kết cấu chặt chẽ, giàu tính gợi mở, khơi dậy sự suy tư từ người đọc về chính mình.


Câu 1:

Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm…”. Câu nói như một lời cảnh tỉnh sâu sắc về sự dũng cảm, dám sống, dám hành động. Trong cuộc đời, nhiều người thường bị níu chân bởi sự sợ hãi, e dè, luôn lo lắng thất bại, và vì thế họ chọn cách sống an toàn, khép kín, bỏ lỡ những cơ hội quý báu. Nhưng chính những điều không dám thử, không dám theo đuổi ước mơ mới khiến ta day dứt nhất khi ngoái nhìn quá khứ. Ngược lại, dẫu có sai lầm, vấp ngã, ít nhất ta cũng đã sống trọn vẹn và học được những bài học quý giá. Nhận định của Mark Twain thúc đẩy mỗi người trẻ hãy can đảm bước ra khỏi vùng an toàn, dám khám phá thế giới, dám sống hết mình với khát vọng và đam mê. Chỉ khi dám “nhổ neo và rời bến”, ta mới có thể tìm thấy chính mình và viết nên hành trình đáng nhớ của cuộc đời.


Câu 2:

Trong đoạn trích “Trở về” của nhà văn Thạch Lam, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy cảm động, là biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng, tấm lòng bao dung, hy sinh âm thầm của người phụ nữ nông thôn Việt Nam.

Ngay từ khi Tâm bước vào nhà, bà mẹ đã nhận ra con bằng tiếng guốc quen thuộc và nghẹn ngào thốt lên: “Con đã về đấy ư?”—một lời chào mộc mạc mà chứa đựng bao nỗi nhớ nhung, mong ngóng. Dù Tâm đã xa nhà suốt sáu năm, không một lời hỏi thăm hay hồi âm, người mẹ ấy vẫn không oán trách. Trái lại, bà chỉ lặng lẽ quan tâm, săn sóc, từ hỏi han sức khỏe đến lo lắng khi nghe tin con ốm. Bà cũng nhớ từng chi tiết về cô Trinh – người bạn nhỏ của Tâm – như một cách gợi lại kỷ niệm xưa, mong giữ chân con, mong hàn gắn khoảng cách ngày một xa giữa mẹ và con.

Sự cảm động nhất thể hiện ở việc người mẹ không trách móc, mà chỉ lặng lẽ đón nhận sự thờ ơ, lạnh nhạt của Tâm. Khi con đưa tiền, bà chỉ “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”, không phải vì mừng có tiền, mà vì đó là chút quan tâm ít ỏi mà bà chờ đợi bao năm. Bà cụ chính là hiện thân của những người mẹ già quê mùa, sống với ký ức, tình thương và niềm hy vọng con trở về.

Tình cảm mẹ dành cho Tâm là tình thương vô điều kiện, một thứ tình cảm không đổi thay dù con vô tâm, lạnh nhạt. Qua đó, Thạch Lam thể hiện lòng trân trọng và xót xa trước tình mẹ bao la nhưng dễ bị tổn thương, đồng thời phê phán sự vô cảm, lạnh lùng của một lớp người đang đánh mất gốc rễ tình thân vì chạy theo cuộc sống thực dụng nơi đô thị.

Nhân vật người mẹ để lại dư âm sâu lắng, thức tỉnh mỗi người chúng ta phải biết trân quý, gìn giữ tình cảm gia đình, bởi đó là thứ không thể lấy lại khi đã đánh mất.

Câu 1:

Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm…”. Câu nói như một lời cảnh tỉnh sâu sắc về sự dũng cảm, dám sống, dám hành động. Trong cuộc đời, nhiều người thường bị níu chân bởi sự sợ hãi, e dè, luôn lo lắng thất bại, và vì thế họ chọn cách sống an toàn, khép kín, bỏ lỡ những cơ hội quý báu. Nhưng chính những điều không dám thử, không dám theo đuổi ước mơ mới khiến ta day dứt nhất khi ngoái nhìn quá khứ. Ngược lại, dẫu có sai lầm, vấp ngã, ít nhất ta cũng đã sống trọn vẹn và học được những bài học quý giá. Nhận định của Mark Twain thúc đẩy mỗi người trẻ hãy can đảm bước ra khỏi vùng an toàn, dám khám phá thế giới, dám sống hết mình với khát vọng và đam mê. Chỉ khi dám “nhổ neo và rời bến”, ta mới có thể tìm thấy chính mình và viết nên hành trình đáng nhớ của cuộc đời.


Câu 2:

Trong đoạn trích “Trở về” của nhà văn Thạch Lam, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy cảm động, là biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng, tấm lòng bao dung, hy sinh âm thầm của người phụ nữ nông thôn Việt Nam.

Ngay từ khi Tâm bước vào nhà, bà mẹ đã nhận ra con bằng tiếng guốc quen thuộc và nghẹn ngào thốt lên: “Con đã về đấy ư?”—một lời chào mộc mạc mà chứa đựng bao nỗi nhớ nhung, mong ngóng. Dù Tâm đã xa nhà suốt sáu năm, không một lời hỏi thăm hay hồi âm, người mẹ ấy vẫn không oán trách. Trái lại, bà chỉ lặng lẽ quan tâm, săn sóc, từ hỏi han sức khỏe đến lo lắng khi nghe tin con ốm. Bà cũng nhớ từng chi tiết về cô Trinh – người bạn nhỏ của Tâm – như một cách gợi lại kỷ niệm xưa, mong giữ chân con, mong hàn gắn khoảng cách ngày một xa giữa mẹ và con.

Sự cảm động nhất thể hiện ở việc người mẹ không trách móc, mà chỉ lặng lẽ đón nhận sự thờ ơ, lạnh nhạt của Tâm. Khi con đưa tiền, bà chỉ “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”, không phải vì mừng có tiền, mà vì đó là chút quan tâm ít ỏi mà bà chờ đợi bao năm. Bà cụ chính là hiện thân của những người mẹ già quê mùa, sống với ký ức, tình thương và niềm hy vọng con trở về.

Tình cảm mẹ dành cho Tâm là tình thương vô điều kiện, một thứ tình cảm không đổi thay dù con vô tâm, lạnh nhạt. Qua đó, Thạch Lam thể hiện lòng trân trọng và xót xa trước tình mẹ bao la nhưng dễ bị tổn thương, đồng thời phê phán sự vô cảm, lạnh lùng của một lớp người đang đánh mất gốc rễ tình thân vì chạy theo cuộc sống thực dụng nơi đô thị.

Nhân vật người mẹ để lại dư âm sâu lắng, thức tỉnh mỗi người chúng ta phải biết trân quý, gìn giữ tình cảm gia đình, bởi đó là thứ không thể lấy lại khi đã đánh mất.