

ĐẶNG THỊ THƯƠNG HUYỀN
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1:
Bài làm
Trong xã hội đa dạng và không ngừng biến đổi, việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là điều vô cùng quan trọng và cần thiết. Mỗi người sinh ra đã mang trong mình những đặc điểm riêng về ngoại hình, tính cách, quan điểm sống, văn hóa, tôn giáo… Những khác biệt đó không làm cho ai tốt hơn hay kém hơn, mà góp phần tạo nên sự phong phú và màu sắc riêng cho thế giới này. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ thể hiện phẩm chất văn minh, nhân văn mà còn là cách để chúng ta mở rộng tư duy, học hỏi và phát triển bản thân. Khi biết đón nhận người khác như họ vốn là, chúng ta góp phần xây dựng một môi trường sống tích cực, nơi mọi người được là chính mình và được sống trong sự thấu hiểu, yêu thương. Ngược lại, sự kỳ thị, áp đặt và phán xét chỉ gây ra mâu thuẫn, chia rẽ và tổn thương. Bởi vậy, học cách tôn trọng sự khác biệt cũng là học cách sống chan hòa, công bằng và nhân ái hơn trong xã hội hiện đại.
Câu 2:
Bài làm
Lưu Trọng Lư là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới với những vần thơ giàu cảm xúc, chan chứa hoài niệm và chất trữ tình sâu lắng. Bài thơ “Nắng mới” là một minh chứng tiêu biểu cho chất thơ ấy, khi ông khắc họa một hình ảnh rất đẹp, rất người: nỗi nhớ mẹ tha thiết gắn với những tia nắng đầu ngày.
Ngay từ khổ đầu tiên, nhà thơ đã mở ra một không gian giàu hình ảnh và âm thanh:
“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng…”
Ánh nắng mới và tiếng gà trưa – những tín hiệu quen thuộc của thời gian – đã khơi dậy trong lòng nhân vật trữ tình những cảm xúc sâu lắng. Nắng không chỉ là hiện tượng tự nhiên mà trở thành “chìa khóa” mở ra cánh cửa ký ức. Nỗi buồn “rượi buồn”, cảm giác chơi vơi, chênh vênh dâng lên như những đợt sóng “chập chờn sống lại những ngày không” – những ngày vắng bóng mẹ, vắng đi yêu thương.
Khổ thơ thứ hai là một lát cắt thời gian đẹp và đầy xúc động:
“Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”
Ký ức hiện về thật dịu dàng và thân thuộc. Một người mẹ trong màu áo đỏ, đang phơi đồ trước giậu thưa, in bóng trong ánh nắng mới. Cảnh vật giản dị nhưng chan chứa tình thương. Màu áo đỏ nổi bật trong khung cảnh như chính tình yêu mà người mẹ dành cho con – rực rỡ, âm thầm, và bền bỉ. Từ “reo” khiến cho nắng trở nên sinh động, tươi vui, như cùng hòa vào nhịp sống yêu thương trong ký ức tuổi thơ.
Khổ cuối kết thúc bài thơ bằng hình ảnh đẹp đẽ, ám ảnh:
“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.”Hình bóng mẹ không hề phai mờ trong tâm trí người con, dù thời gian đã trôi qua. Hình ảnh “nét cười đen nhánh sau tay áo” thật tinh tế, như được nhìn qua ánh sáng ký ức, vừa chân thực vừa huyền ảo. Không gian “trưa hè” và “giậu thưa” tiếp tục gợi một miền ký ức ấm áp, dung dị mà thiêng liêng.
Bài thơ “Nắng mới” là một khúc ca hoài niệm giàu cảm xúc về tình mẫu tử. Với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh đời thường nhưng giàu chất thơ, Lưu Trọng Lư đã chạm đến trái tim người đọc bằng những rung động rất thật, rất người. Đó không chỉ là nỗi nhớ của một người con dành cho mẹ, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị vĩnh cửu của tình thân trong cuộc đời mỗi con người.
Câu 1:
Bài làm
Trong xã hội đa dạng và không ngừng biến đổi, việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là điều vô cùng quan trọng và cần thiết. Mỗi người sinh ra đã mang trong mình những đặc điểm riêng về ngoại hình, tính cách, quan điểm sống, văn hóa, tôn giáo… Những khác biệt đó không làm cho ai tốt hơn hay kém hơn, mà góp phần tạo nên sự phong phú và màu sắc riêng cho thế giới này. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ thể hiện phẩm chất văn minh, nhân văn mà còn là cách để chúng ta mở rộng tư duy, học hỏi và phát triển bản thân. Khi biết đón nhận người khác như họ vốn là, chúng ta góp phần xây dựng một môi trường sống tích cực, nơi mọi người được là chính mình và được sống trong sự thấu hiểu, yêu thương. Ngược lại, sự kỳ thị, áp đặt và phán xét chỉ gây ra mâu thuẫn, chia rẽ và tổn thương. Bởi vậy, học cách tôn trọng sự khác biệt cũng là học cách sống chan hòa, công bằng và nhân ái hơn trong xã hội hiện đại.
Câu 2:
Bài làm
Lưu Trọng Lư là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới với những vần thơ giàu cảm xúc, chan chứa hoài niệm và chất trữ tình sâu lắng. Bài thơ “Nắng mới” là một minh chứng tiêu biểu cho chất thơ ấy, khi ông khắc họa một hình ảnh rất đẹp, rất người: nỗi nhớ mẹ tha thiết gắn với những tia nắng đầu ngày.
Ngay từ khổ đầu tiên, nhà thơ đã mở ra một không gian giàu hình ảnh và âm thanh:
“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng…”
Ánh nắng mới và tiếng gà trưa – những tín hiệu quen thuộc của thời gian – đã khơi dậy trong lòng nhân vật trữ tình những cảm xúc sâu lắng. Nắng không chỉ là hiện tượng tự nhiên mà trở thành “chìa khóa” mở ra cánh cửa ký ức. Nỗi buồn “rượi buồn”, cảm giác chơi vơi, chênh vênh dâng lên như những đợt sóng “chập chờn sống lại những ngày không” – những ngày vắng bóng mẹ, vắng đi yêu thương.
Khổ thơ thứ hai là một lát cắt thời gian đẹp và đầy xúc động:
“Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”
Ký ức hiện về thật dịu dàng và thân thuộc. Một người mẹ trong màu áo đỏ, đang phơi đồ trước giậu thưa, in bóng trong ánh nắng mới. Cảnh vật giản dị nhưng chan chứa tình thương. Màu áo đỏ nổi bật trong khung cảnh như chính tình yêu mà người mẹ dành cho con – rực rỡ, âm thầm, và bền bỉ. Từ “reo” khiến cho nắng trở nên sinh động, tươi vui, như cùng hòa vào nhịp sống yêu thương trong ký ức tuổi thơ.
Khổ cuối kết thúc bài thơ bằng hình ảnh đẹp đẽ, ám ảnh:
“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.”Hình bóng mẹ không hề phai mờ trong tâm trí người con, dù thời gian đã trôi qua. Hình ảnh “nét cười đen nhánh sau tay áo” thật tinh tế, như được nhìn qua ánh sáng ký ức, vừa chân thực vừa huyền ảo. Không gian “trưa hè” và “giậu thưa” tiếp tục gợi một miền ký ức ấm áp, dung dị mà thiêng liêng.
Bài thơ “Nắng mới” là một khúc ca hoài niệm giàu cảm xúc về tình mẫu tử. Với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh đời thường nhưng giàu chất thơ, Lưu Trọng Lư đã chạm đến trái tim người đọc bằng những rung động rất thật, rất người. Đó không chỉ là nỗi nhớ của một người con dành cho mẹ, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị vĩnh cửu của tình thân trong cuộc đời mỗi con người.
Câu 1:
Bài làm
Trong xã hội đa dạng và không ngừng biến đổi, việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là điều vô cùng quan trọng và cần thiết. Mỗi người sinh ra đã mang trong mình những đặc điểm riêng về ngoại hình, tính cách, quan điểm sống, văn hóa, tôn giáo… Những khác biệt đó không làm cho ai tốt hơn hay kém hơn, mà góp phần tạo nên sự phong phú và màu sắc riêng cho thế giới này. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ thể hiện phẩm chất văn minh, nhân văn mà còn là cách để chúng ta mở rộng tư duy, học hỏi và phát triển bản thân. Khi biết đón nhận người khác như họ vốn là, chúng ta góp phần xây dựng một môi trường sống tích cực, nơi mọi người được là chính mình và được sống trong sự thấu hiểu, yêu thương. Ngược lại, sự kỳ thị, áp đặt và phán xét chỉ gây ra mâu thuẫn, chia rẽ và tổn thương. Bởi vậy, học cách tôn trọng sự khác biệt cũng là học cách sống chan hòa, công bằng và nhân ái hơn trong xã hội hiện đại.
Câu 2:
Bài làm
Lưu Trọng Lư là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới với những vần thơ giàu cảm xúc, chan chứa hoài niệm và chất trữ tình sâu lắng. Bài thơ “Nắng mới” là một minh chứng tiêu biểu cho chất thơ ấy, khi ông khắc họa một hình ảnh rất đẹp, rất người: nỗi nhớ mẹ tha thiết gắn với những tia nắng đầu ngày.
Ngay từ khổ đầu tiên, nhà thơ đã mở ra một không gian giàu hình ảnh và âm thanh:
“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng…”
Ánh nắng mới và tiếng gà trưa – những tín hiệu quen thuộc của thời gian – đã khơi dậy trong lòng nhân vật trữ tình những cảm xúc sâu lắng. Nắng không chỉ là hiện tượng tự nhiên mà trở thành “chìa khóa” mở ra cánh cửa ký ức. Nỗi buồn “rượi buồn”, cảm giác chơi vơi, chênh vênh dâng lên như những đợt sóng “chập chờn sống lại những ngày không” – những ngày vắng bóng mẹ, vắng đi yêu thương.
Khổ thơ thứ hai là một lát cắt thời gian đẹp và đầy xúc động:
“Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”
Ký ức hiện về thật dịu dàng và thân thuộc. Một người mẹ trong màu áo đỏ, đang phơi đồ trước giậu thưa, in bóng trong ánh nắng mới. Cảnh vật giản dị nhưng chan chứa tình thương. Màu áo đỏ nổi bật trong khung cảnh như chính tình yêu mà người mẹ dành cho con – rực rỡ, âm thầm, và bền bỉ. Từ “reo” khiến cho nắng trở nên sinh động, tươi vui, như cùng hòa vào nhịp sống yêu thương trong ký ức tuổi thơ.
Khổ cuối kết thúc bài thơ bằng hình ảnh đẹp đẽ, ám ảnh:
“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.”Hình bóng mẹ không hề phai mờ trong tâm trí người con, dù thời gian đã trôi qua. Hình ảnh “nét cười đen nhánh sau tay áo” thật tinh tế, như được nhìn qua ánh sáng ký ức, vừa chân thực vừa huyền ảo. Không gian “trưa hè” và “giậu thưa” tiếp tục gợi một miền ký ức ấm áp, dung dị mà thiêng liêng.
Bài thơ “Nắng mới” là một khúc ca hoài niệm giàu cảm xúc về tình mẫu tử. Với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh đời thường nhưng giàu chất thơ, Lưu Trọng Lư đã chạm đến trái tim người đọc bằng những rung động rất thật, rất người. Đó không chỉ là nỗi nhớ của một người con dành cho mẹ, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị vĩnh cửu của tình thân trong cuộc đời mỗi con người.