HOÀNG NGÔ HIỂU NGỌC

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của HOÀNG NGÔ HIỂU NGỌC
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là biểu hiện của một xã hội văn minh, nơi mà mỗi cá nhân được tôn trọng và chấp nhận dù có những sự khác biệt về quan điểm, lối sống hay giá trị. Khi tôn trọng sự khác biệt, chúng ta không chỉ học được cách nhìn nhận sự đa dạng của thế giới mà còn phát triển khả năng đồng cảm và hiểu biết với những người xung quanh. Thay vì đánh giá hay phán xét, việc tôn trọng giúp tạo dựng một môi trường hòa bình, nơi mọi người có thể tự do thể hiện bản thân mà không sợ bị chối bỏ. Điều này cũng giúp cho mối quan hệ giữa các cá nhân trở nên gần gũi hơn, dễ dàng giải quyết mâu thuẫn và đạt được sự hòa hợp. Mỗi người đều có những trải nghiệm, suy nghĩ riêng, vì vậy việc thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt chính là chìa khóa để xây dựng sự đoàn kết và phát triển bền vững trong xã hội.


Câu 2.

Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một tác phẩm cảm động, phản ánh sâu sắc nỗi nhớ nhung và tình cảm tha thiết của tác giả dành cho người mẹ quá cố. Bằng việc sử dụng hình ảnh nắng mới và những chi tiết giản dị như “gà trưa gáy” hay “áo đỏ người đưa trước giậu phơi,” tác giả đã khéo léo khơi gợi một không gian quê hương bình dị, đầy kỷ niệm tuổi thơ. Những hình ảnh này không chỉ là minh chứng cho một thời gian qua đi mà còn gợi lên sự sống động, gần gũi của những ngày tháng thiếu thời bên người mẹ yêu thương.


Cảm xúc chủ đạo trong bài thơ là sự hoài niệm và nỗi buồn man mác về quá khứ, về mẹ. Đặc biệt, hai câu “Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời / Lúc người còn sống, tôi lên mười” thể hiện rõ sự xót xa khi nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc của thời thơ ấu, giờ chỉ còn là ký ức. Dòng thời gian trôi qua, những hình ảnh về mẹ, dù còn sống động trong ký ức, nhưng cũng dần mờ nhạt theo năm tháng. Câu thơ “Hình dáng me tôi chửa xoá mờ” như một lời tiếc nuối về sự mất mát không thể vãn hồi.


Qua đó, bài thơ không chỉ đơn thuần miêu tả nỗi nhớ mẹ mà còn phản ánh những giá trị nhân văn sâu sắc về gia đình, tình mẫu tử và sự trân trọng đối với quá khứ. Hình ảnh người mẹ trong thơ Lưu Trọng Lư là biểu tượng của sự ấm áp, yêu thương, và là nơi trú ngụ cho những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của tác giả. Thể hiện qua những hình ảnh giản dị nhưng đầy xúc động, bài thơ “Nắng mới” mang lại cho người đọc cảm giác xót xa nhưng cũng đầy niềm tin vào tình yêu gia đình và cuộc sống.


Câu 1.

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là biểu hiện của một xã hội văn minh, nơi mà mỗi cá nhân được tôn trọng và chấp nhận dù có những sự khác biệt về quan điểm, lối sống hay giá trị. Khi tôn trọng sự khác biệt, chúng ta không chỉ học được cách nhìn nhận sự đa dạng của thế giới mà còn phát triển khả năng đồng cảm và hiểu biết với những người xung quanh. Thay vì đánh giá hay phán xét, việc tôn trọng giúp tạo dựng một môi trường hòa bình, nơi mọi người có thể tự do thể hiện bản thân mà không sợ bị chối bỏ. Điều này cũng giúp cho mối quan hệ giữa các cá nhân trở nên gần gũi hơn, dễ dàng giải quyết mâu thuẫn và đạt được sự hòa hợp. Mỗi người đều có những trải nghiệm, suy nghĩ riêng, vì vậy việc thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt chính là chìa khóa để xây dựng sự đoàn kết và phát triển bền vững trong xã hội.


Câu 2.

Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một tác phẩm cảm động, phản ánh sâu sắc nỗi nhớ nhung và tình cảm tha thiết của tác giả dành cho người mẹ quá cố. Bằng việc sử dụng hình ảnh nắng mới và những chi tiết giản dị như “gà trưa gáy” hay “áo đỏ người đưa trước giậu phơi,” tác giả đã khéo léo khơi gợi một không gian quê hương bình dị, đầy kỷ niệm tuổi thơ. Những hình ảnh này không chỉ là minh chứng cho một thời gian qua đi mà còn gợi lên sự sống động, gần gũi của những ngày tháng thiếu thời bên người mẹ yêu thương.


Cảm xúc chủ đạo trong bài thơ là sự hoài niệm và nỗi buồn man mác về quá khứ, về mẹ. Đặc biệt, hai câu “Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời / Lúc người còn sống, tôi lên mười” thể hiện rõ sự xót xa khi nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc của thời thơ ấu, giờ chỉ còn là ký ức. Dòng thời gian trôi qua, những hình ảnh về mẹ, dù còn sống động trong ký ức, nhưng cũng dần mờ nhạt theo năm tháng. Câu thơ “Hình dáng me tôi chửa xoá mờ” như một lời tiếc nuối về sự mất mát không thể vãn hồi.


Qua đó, bài thơ không chỉ đơn thuần miêu tả nỗi nhớ mẹ mà còn phản ánh những giá trị nhân văn sâu sắc về gia đình, tình mẫu tử và sự trân trọng đối với quá khứ. Hình ảnh người mẹ trong thơ Lưu Trọng Lư là biểu tượng của sự ấm áp, yêu thương, và là nơi trú ngụ cho những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của tác giả. Thể hiện qua những hình ảnh giản dị nhưng đầy xúc động, bài thơ “Nắng mới” mang lại cho người đọc cảm giác xót xa nhưng cũng đầy niềm tin vào tình yêu gia đình và cuộc sống.


Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận. Tác giả trình bày những suy nghĩ, quan điểm về việc phán xét người khác và tác động của định kiến đối với cuộc sống của mỗi người.


Câu 2. Hai cặp từ, cụm từ đối lập trong đoạn (1) là:


  • Tằn tiện - Phung phí
  • Hào phóng - Keo kiệt



Câu 3. Tác giả cho rằng không nên phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người có những hoàn cảnh, quan điểm, và cách sống khác nhau. Việc phán xét vội vàng có thể dẫn đến những hiểu lầm và đánh giá không chính xác, khiến người bị phán xét cảm thấy tổn thương hoặc không công bằng. Hơn nữa, bản thân mỗi người cũng có những điểm yếu và hạn chế mà người khác có thể phán xét.


Câu 4. Quan điểm của tác giả: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” có thể hiểu là việc chúng ta để bản thân bị chi phối bởi những quan điểm, suy nghĩ tiêu cực, hạn hẹp của người khác, thay vì tự do phát triển và suy nghĩ độc lập. Định kiến là rào cản, nó khiến chúng ta không thể nhìn nhận mọi thứ một cách khách quan và công bằng. Việc chấp nhận sống theo định kiến là tự hủy hoại bản thân và làm giảm đi giá trị thực sự của cuộc sống.


Câu 5. Thông điệp tôi rút ra từ văn bản là không vội phán xét người khác, vì mỗi người đều có những lý do và hoàn cảnh riêng mà đôi khi mình không hiểu hết. Cần phải lắng nghe, thấu hiểu và tôn trọng sự khác biệt giữa mọi người. Đồng thời, không nên để định kiến chi phối suy nghĩ và hành động của bản thân, mà hãy sống tự do, tự tin và không sợ hãi trước những điều không quen thuộc.