SENXAY VONGVILAY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của SENXAY VONGVILAY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Trong cuộc sống, mỗi người đều có hoàn cảnh, tính cách, sở thích và lối sống riêng. Chính vì vậy, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của văn hóa ứng xử văn minh mà còn là cách giúp con người sống hài hòa, yêu thương và gắn bó với nhau hơn. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, ta sẽ không áp đặt suy nghĩ cá nhân lên người khác, không phán xét vội vàng, từ đó mở rộng tầm nhìn và trái tim để hiểu và đồng cảm với mọi người xung quanh. Tôn trọng sự khác biệt cũng là nền tảng để xây dựng một xã hội đa dạng, giàu bản sắc, nơi mỗi cá nhân đều có cơ hội phát triển theo cách riêng của mình. Ngược lại, việc coi thường hoặc bác bỏ sự khác biệt dễ dẫn đến kỳ thị, xung đột và sự chia rẽ trong cộng đồng. Vì vậy, thay vì cố gắng làm cho ai đó giống mình, mỗi người cần học cách chấp nhận và tôn trọng những điều không giống mình. Đó chính là con đường để tạo nên một thế giới tốt đẹp, nhân văn hơn.

câu 2

Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một thi phẩm tiêu biểu cho phong cách Thơ mới, vừa nhẹ nhàng, sâu lắng, vừa chan chứa tình mẫu tử thiêng liêng. Qua bài thơ, tác giả thể hiện nỗi nhớ thương da diết về người mẹ đã khuất – một hình ảnh gắn bó với tuổi thơ và mãi không thể phai mờ trong ký ức.

Ngay từ khổ thơ đầu, nhà thơ gợi nên một không gian yên ả, cổ điển của làng quê Việt Nam:

“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng…”

Ánh nắng gợi cảm giác bình yên, nhưng trong tâm hồn thi sĩ lại dấy lên một nỗi buồn sâu thẳm. Những thanh âm và hình ảnh quen thuộc như “gà trưa gáy”, “ánh nắng hắt bên song” không chỉ là âm thanh của không gian mà còn là tiếng vọng của ký ức tuổi thơ. Từ ánh nắng mới, tác giả bỗng chạnh lòng nhớ về “me” – người mẹ thân yêu.

Những dòng thơ sau tái hiện kỷ niệm tuổi thơ giản dị mà thấm đẫm tình thương:

“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,

Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”

Chỉ bằng một hình ảnh rất đỗi đời thường – “áo đỏ người đưa trước giậu phơi” – mà tác giả đã khắc họa bóng dáng mẹ gần gũi, thân thương. Chiếc áo đỏ ấy không chỉ là vật dụng, mà là biểu tượng của sự ấm áp, của vòng tay mẹ từng chở che cho đứa trẻ lên mười năm nào.

Khổ thơ cuối là điểm lắng đọng cảm xúc nhất, khi hình ảnh người mẹ như sống lại trong ký ức:

“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ

Hãy còn mường tượng lúc vào ra…”

Cái “nét cười đen nhánh sau tay áo” trở thành chi tiết tinh tế, vừa cụ thể vừa mơ hồ, như bóng mẹ lúc ẩn lúc hiện trong ánh trưa hè. Giọng thơ nhẹ mà buồn, hình ảnh vừa thực vừa mờ ảo – đó chính là nét đặc trưng của Thơ mới.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn, giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng. Hình ảnh thơ giản dị, gần gũi nhưng mang tính biểu cảm cao. Đặc biệt, việc sử dụng yếu tố hồi tưởng và không gian hoài niệm đã giúp làm nổi bật tâm trạng và tình cảm của nhân vật trữ tình.


câu 1

Trong cuộc sống, mỗi người đều có hoàn cảnh, tính cách, sở thích và lối sống riêng. Chính vì vậy, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của văn hóa ứng xử văn minh mà còn là cách giúp con người sống hài hòa, yêu thương và gắn bó với nhau hơn. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, ta sẽ không áp đặt suy nghĩ cá nhân lên người khác, không phán xét vội vàng, từ đó mở rộng tầm nhìn và trái tim để hiểu và đồng cảm với mọi người xung quanh. Tôn trọng sự khác biệt cũng là nền tảng để xây dựng một xã hội đa dạng, giàu bản sắc, nơi mỗi cá nhân đều có cơ hội phát triển theo cách riêng của mình. Ngược lại, việc coi thường hoặc bác bỏ sự khác biệt dễ dẫn đến kỳ thị, xung đột và sự chia rẽ trong cộng đồng. Vì vậy, thay vì cố gắng làm cho ai đó giống mình, mỗi người cần học cách chấp nhận và tôn trọng những điều không giống mình. Đó chính là con đường để tạo nên một thế giới tốt đẹp, nhân văn hơn.

câu 2

Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một thi phẩm tiêu biểu cho phong cách Thơ mới, vừa nhẹ nhàng, sâu lắng, vừa chan chứa tình mẫu tử thiêng liêng. Qua bài thơ, tác giả thể hiện nỗi nhớ thương da diết về người mẹ đã khuất – một hình ảnh gắn bó với tuổi thơ và mãi không thể phai mờ trong ký ức.

Ngay từ khổ thơ đầu, nhà thơ gợi nên một không gian yên ả, cổ điển của làng quê Việt Nam:

“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng…”

Ánh nắng gợi cảm giác bình yên, nhưng trong tâm hồn thi sĩ lại dấy lên một nỗi buồn sâu thẳm. Những thanh âm và hình ảnh quen thuộc như “gà trưa gáy”, “ánh nắng hắt bên song” không chỉ là âm thanh của không gian mà còn là tiếng vọng của ký ức tuổi thơ. Từ ánh nắng mới, tác giả bỗng chạnh lòng nhớ về “me” – người mẹ thân yêu.

Những dòng thơ sau tái hiện kỷ niệm tuổi thơ giản dị mà thấm đẫm tình thương:

“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,

Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”

Chỉ bằng một hình ảnh rất đỗi đời thường – “áo đỏ người đưa trước giậu phơi” – mà tác giả đã khắc họa bóng dáng mẹ gần gũi, thân thương. Chiếc áo đỏ ấy không chỉ là vật dụng, mà là biểu tượng của sự ấm áp, của vòng tay mẹ từng chở che cho đứa trẻ lên mười năm nào.

Khổ thơ cuối là điểm lắng đọng cảm xúc nhất, khi hình ảnh người mẹ như sống lại trong ký ức:

“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ

Hãy còn mường tượng lúc vào ra…”

Cái “nét cười đen nhánh sau tay áo” trở thành chi tiết tinh tế, vừa cụ thể vừa mơ hồ, như bóng mẹ lúc ẩn lúc hiện trong ánh trưa hè. Giọng thơ nhẹ mà buồn, hình ảnh vừa thực vừa mờ ảo – đó chính là nét đặc trưng của Thơ mới.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn, giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng. Hình ảnh thơ giản dị, gần gũi nhưng mang tính biểu cảm cao. Đặc biệt, việc sử dụng yếu tố hồi tưởng và không gian hoài niệm đã giúp làm nổi bật tâm trạng và tình cảm của nhân vật trữ tình.



Câu 1.

 

Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản

Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.

(Đoạn văn nêu lên một quan điểm và bàn luận về hiện tượng phán xét người khác, định kiến xã hội.)

Câu 2.Chỉ ra 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1).

Hai cặp từ/cụm từ đối lập:

  1. Tằn tiện ↔ Phung phí
  2. Ở nhà ↔ Bay nhảy

(Có thể bổ sung thêm: Hào phóng ↔ Keo kiệt, Chê bai ↔ Hưởng thụ, nếu cần thêm ví dụ.)

Câu 3.Vì sao tác giả lại cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng?

Vì mỗi người có lối sống, hoàn cảnh và lựa chọn riêng, không ai giống ai. Việc phán xét dễ dàng thường xuất phát từ định kiến cá nhân, thiếu thấu hiểu, có thể khiến người khác bị tổn thương và làm sai lệch cách nhìn nhận về họ. Hơn nữa, khi ta dễ dàng phán xét, ta cũng trở nên thiển cận, bảo thủ và có thể bị mắc kẹt trong chính định kiến của mình.

Câu 4.Anh/Chị hiểu như thế nào về quan điểm của tác giả: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó”?

Tác giả muốn nhấn mạnh rằng: sống theo định kiến của người khác là tự đánh mất chính mình. Khi ta chấp nhận bị chi phối bởi cái nhìn phiến diện, khuôn mẫu của người khác, ta không còn tự do lựa chọn cuộc sống riêng, mà chỉ chạy theo sự hài lòng của xã hội. Đó là điều “tồi tệ nhất” vì ta từ bỏ quyền làm chủ cuộc đời mình, sống mà không thật sự là chính mình, đánh mất hạnh phúc và sự bình yên nội tâm.

Câu 5.Anh/Chị rút ra thông điệp gì cho bản thân từ văn bản trên?

Văn bản giúp em nhận ra rằng: Mỗi người có một cách sống, một quan điểm và giá trị riêng – hãy tôn trọng sự khác biệt và đừng vội phán xét ai. Đồng thời, em hiểu rằng mình không nên sống theo áp lực hay định kiến của người khác, mà cần tin vào chính mình, lắng nghe tiếng nói nội tâm để sống thật sự hạnh phúc, tự do và có trách nhiệm.


câu 1

Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” là một bản hòa ca cảm xúc về tuổi học trò, với những kỷ niệm trong trẻo mà cũng đầy day dứt, bâng khuâng. Về nội dung, bài thơ tái hiện những kỷ niệm đẹp gắn liền với mái trường xưa: hình ảnh hoa súng, phượng hồng, tiếng ve, sân trường, lớp học, bạn bè… Tất cả tạo nên một không gian tuổi thơ chan chứa cảm xúc. Đặc biệt, bài thơ gợi nỗi nhớ về tình bạn, tình yêu đầu đời và những tiếc nuối khi phải chia tay quá khứ. Bài thơ cũng chứa đựng tâm trạng của một người từ chiến trường trở về, nhìn lại tuổi học trò đã xa mà thêm trân quý những gì mình từng có. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do giàu nhạc tính, ngôn ngữ giản dị nhưng sâu lắng, giàu hình ảnh gợi cảm. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa, điệp ngữ… được sử dụng linh hoạt, tạo hiệu ứng thẩm mỹ và cảm xúc mạnh mẽ. Hình ảnh “chiếc lá buổi đầu tiên” là biểu tượng đầy chất thơ, vừa trong sáng vừa xót xa, khiến bài thơ trở nên ám ảnh và khó quên trong lòng người đọc.

câu 2

Câu nói trên là một lời nhắc nhở thấm thía về sự vô tâm và hậu quả của những hành động tưởng chừng vô hại. Trong khi bọn trẻ xem việc ném đá vào ếch là trò chơi vui vẻ, thì với những con ếch, đó lại là chuyện sống còn. Đây chính là hình ảnh ẩn dụ cho những hành vi vô ý thức, thiếu trách nhiệm trong cuộc sống, đặc biệt là từ những người chưa đủ nhận thức, hoặc chưa hiểu rõ tác động của việc mình làm.

Trong cuộc sống, không hiếm những hành động “cho vui” lại gây ra hậu quả nghiêm trọng: bắt nạt bạn bè chỉ vì “đùa một chút”, đăng ảnh người khác lên mạng để “tạo content”, hay phá hoại thiên nhiên, môi trường vì tò mò, nghịch ngợm… Những việc làm này tuy vô tình nhưng lại gây tổn thương thật, nỗi đau thật, thậm chí để lại hậu quả lâu dài. Chính vì vậy, mỗi người – đặc biệt là người trẻ – cần sống có ý thức, có trách nhiệm với lời nói, hành vi của mình, bởi không phải lúc nào hậu quả cũng có thể sửa chữa được.

Câu nói của James Michener không chỉ nói về trẻ em, mà còn là lời cảnh tỉnh cho mọi người: hãy luôn suy nghĩ trước khi hành động. Cuộc sống không phải là một trò đùa, và người khác – dù là người hay vật – đều có cảm xúc, sự sống cần được tôn trọng.

Tóm lại, từ hình ảnh giản dị, câu văn đã truyền tải một thông điệp sâu sắc: sự vô tâm, nếu không được nhận ra và điều chỉnh, sẽ có thể trở thành tàn nhẫn. Mỗi người cần học cách đồng cảm, biết nhìn hậu quả từ hành động của mình, để sống nhân hậu và trách nhiệm hơn mỗi ngày.




Câu 1.Xác định thể thơ được sử dụng trong bài thơ trên.

Bài thơ được viết theo thể thơ tự do



Câu 2.Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ này là gì?

Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, kết hợp với miêu tả và tự sự.


Câu 3.Chỉ ra ít nhất 5 hình ảnh, dòng thơ mà tác giả sử dụng để khắc họa những kỉ niệm gắn với trường cũ. Theo em, những kỉ niệm ấy có gì đặc biệt

“Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say”

  1. “Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay”
  2. “Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ”
  3. “Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi / Với lại bảy chú lùn rất quấy!”
  4. “Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên / Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ”


Đó là những hồi ức tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng, vô tư, gắn với những hình ảnh quen thuộc như phượng hồng, tiếng ve, lớp học, cây bàng…

Được nhớ lại trong bối cảnh chia tay mái trường, nên chúng trở nên sâu sắc, bồi hồi, xúc động.

Những kỉ niệm nhỏ bé nhưng chan chứa tình bạn, tình thầy trò, tình yêu đầu đời – là một phần tuổi trẻ không thể quên.


Câu 4.Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong dòng thơ: “Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước”.

  • “Tiếng ve” được nhân hóa, gắn với tính từ “trong veo”, khiến âm thanh của mùa hè trở nên sống động, rõ nét, đầy cảm xúc.
  • Cụm từ “xé đôi hồ nước” là ẩn dụ – phóng đại, gợi cảm giác tiếng ve vang vọng, lan rộng, thấm vào không gian và cả lòng người.
  • Tác dụng: Làm nổi bật không khí mùa hè, thời khắc chia tay tuổi học trò, đồng thời diễn tả nỗi xao xuyến, nhói lòng của nhân vật trữ tình khi nhớ lại những ngày cũ.


Câu 5.

 

Em ấn tượng với hình ảnh nào nhất? Vì sao?

Em ấn tượng nhất với hình ảnh: “Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại / Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.”

Hình ảnh này vừa mang chất thơ sâu lắng, vừa gợi một nỗi buồn mênh mang, day dứt. “Chiếc lá buổi đầu tiên” có thể hiểu là hồi ức đầu tiên, kỷ niệm trong sáng nhất với mái trường, với người mình yêu. Nỗi lo “ngoảnh lại không thấy” cho thấy tâm trạng tiếc nuối, sợ thời gian trôi đi sẽ cuốn mất cả ký ức đẹp đẽ ấy. Hình ảnh này nhắc em trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, vì tuổi học trò qua rất nhanh và sẽ mãi là điều không thể trở lại.





câu1

Nhân vật trữ tình trong bài thơ “Con là con trai của mẹ” thể hiện tình yêu quê hương một cách sâu sắc, lắng đọng và đầy tự hào. Tình yêu ấy không chỉ thể hiện qua những hồi ức về người cha – “người đàn ông ở làng Hiếu Lễ” – mà còn qua chính niềm tự hào về nguồn cội, nơi chôn nhau cắt rốn. Quê hương hiện lên với những hình ảnh bình dị: “ngôi nhà xây bằng đá hộc”, “con đường trâu bò đi kìn kịt”, “niềm vui lúa chín”, “tiếng thác”… – tất cả đều thấm đẫm tình yêu và ký ức. Nhân vật trữ tình yêu quê bằng tất cả sự biết ơn, gắn bó, coi đó là nơi bắt đầu mọi ý nghĩ, cảm xúc, khát vọng sống. Câu thơ “Ơi cái làng của mẹ sinh con” như một tiếng gọi thiêng liêng, chứa đựng niềm tự hào, khẳng định: quê hương không chỉ là đất đai, mà là máu thịt, là gốc rễ trong tâm hồn mỗi con người. Qua đó, bài thơ cho thấy tình yêu quê hương là một tình cảm thiêng liêng, mãnh liệt, gắn liền với tình mẹ, tình người, và cả những giá trị sâu xa của cuộc sống.

câu 2

Quê hương là nơi con người sinh ra, lớn lên, gắn bó bằng máu thịt, bằng từng kỷ niệm, hơi thở. Bởi thế, Raxun Gamzatov từng nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” Câu nói không chỉ là một nhận định cảm động mà còn hàm chứa một chân lý sâu sắc về mối quan hệ thiêng liêng giữa con người và quê hương.


Con người có thể rời xa quê hương vì nhiều lý do: học tập, làm ăn, chiến tranh, biến động xã hội… Nhưng trong tâm hồn họ, quê hương vẫn luôn hiện diện như một phần không thể thay thế. Quê hương là nơi có cha mẹ, tiếng ru à ơi, dòng sông tuổi thơ, cánh đồng mênh mông… Tất cả đã in sâu vào tiềm thức, thành ký ức không phai mờ. Ngay cả khi sống nơi đất khách quê người, con người vẫn mang theo trong mình giọng nói, tập quán, nếp nghĩ của quê hương. Đó là minh chứng rằng dù có thể rời xa mảnh đất sinh thành, con người không thể tách rời khỏi cội nguồn của mình.


Thực tế đã chứng minh: biết bao người con xa quê vẫn hướng về đất mẹ, vẫn góp công sức xây dựng quê hương, gìn giữ văn hóa dân tộc. Điều đó cho thấy: quê hương không chỉ là nơi chốn, mà còn là phần hồn, phần máu trong mỗi con người. Không có quê hương, con người sẽ mất phương hướng, mất gốc.


Tóm lại, lời của Raxun Gamzatov là một lời nhắc nhở sâu sắc: hãy trân trọng, gìn giữ và tự hào về quê hương – nơi đã tạo nên con người chúng ta hôm nay. Dù đi đâu, quê hương vẫn luôn là nơi để ta trở về, là điểm tựa tinh thần bất diệt trong hành trình làm người.


câu1

Nhân vật trữ tình trong bài thơ “Con là con trai của mẹ” thể hiện tình yêu quê hương một cách sâu sắc, lắng đọng và đầy tự hào. Tình yêu ấy không chỉ thể hiện qua những hồi ức về người cha – “người đàn ông ở làng Hiếu Lễ” – mà còn qua chính niềm tự hào về nguồn cội, nơi chôn nhau cắt rốn. Quê hương hiện lên với những hình ảnh bình dị: “ngôi nhà xây bằng đá hộc”, “con đường trâu bò đi kìn kịt”, “niềm vui lúa chín”, “tiếng thác”… – tất cả đều thấm đẫm tình yêu và ký ức. Nhân vật trữ tình yêu quê bằng tất cả sự biết ơn, gắn bó, coi đó là nơi bắt đầu mọi ý nghĩ, cảm xúc, khát vọng sống. Câu thơ “Ơi cái làng của mẹ sinh con” như một tiếng gọi thiêng liêng, chứa đựng niềm tự hào, khẳng định: quê hương không chỉ là đất đai, mà là máu thịt, là gốc rễ trong tâm hồn mỗi con người. Qua đó, bài thơ cho thấy tình yêu quê hương là một tình cảm thiêng liêng, mãnh liệt, gắn liền với tình mẹ, tình người, và cả những giá trị sâu xa của cuộc sống.

câu 2

Quê hương là nơi con người sinh ra, lớn lên, gắn bó bằng máu thịt, bằng từng kỷ niệm, hơi thở. Bởi thế, Raxun Gamzatov từng nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” Câu nói không chỉ là một nhận định cảm động mà còn hàm chứa một chân lý sâu sắc về mối quan hệ thiêng liêng giữa con người và quê hương.


Con người có thể rời xa quê hương vì nhiều lý do: học tập, làm ăn, chiến tranh, biến động xã hội… Nhưng trong tâm hồn họ, quê hương vẫn luôn hiện diện như một phần không thể thay thế. Quê hương là nơi có cha mẹ, tiếng ru à ơi, dòng sông tuổi thơ, cánh đồng mênh mông… Tất cả đã in sâu vào tiềm thức, thành ký ức không phai mờ. Ngay cả khi sống nơi đất khách quê người, con người vẫn mang theo trong mình giọng nói, tập quán, nếp nghĩ của quê hương. Đó là minh chứng rằng dù có thể rời xa mảnh đất sinh thành, con người không thể tách rời khỏi cội nguồn của mình.


Thực tế đã chứng minh: biết bao người con xa quê vẫn hướng về đất mẹ, vẫn góp công sức xây dựng quê hương, gìn giữ văn hóa dân tộc. Điều đó cho thấy: quê hương không chỉ là nơi chốn, mà còn là phần hồn, phần máu trong mỗi con người. Không có quê hương, con người sẽ mất phương hướng, mất gốc.


Tóm lại, lời của Raxun Gamzatov là một lời nhắc nhở sâu sắc: hãy trân trọng, gìn giữ và tự hào về quê hương – nơi đã tạo nên con người chúng ta hôm nay. Dù đi đâu, quê hương vẫn luôn là nơi để ta trở về, là điểm tựa tinh thần bất diệt trong hành trình làm người.


câu1

Nhân vật trữ tình trong bài thơ “Con là con trai của mẹ” thể hiện tình yêu quê hương một cách sâu sắc, lắng đọng và đầy tự hào. Tình yêu ấy không chỉ thể hiện qua những hồi ức về người cha – “người đàn ông ở làng Hiếu Lễ” – mà còn qua chính niềm tự hào về nguồn cội, nơi chôn nhau cắt rốn. Quê hương hiện lên với những hình ảnh bình dị: “ngôi nhà xây bằng đá hộc”, “con đường trâu bò đi kìn kịt”, “niềm vui lúa chín”, “tiếng thác”… – tất cả đều thấm đẫm tình yêu và ký ức. Nhân vật trữ tình yêu quê bằng tất cả sự biết ơn, gắn bó, coi đó là nơi bắt đầu mọi ý nghĩ, cảm xúc, khát vọng sống. Câu thơ “Ơi cái làng của mẹ sinh con” như một tiếng gọi thiêng liêng, chứa đựng niềm tự hào, khẳng định: quê hương không chỉ là đất đai, mà là máu thịt, là gốc rễ trong tâm hồn mỗi con người. Qua đó, bài thơ cho thấy tình yêu quê hương là một tình cảm thiêng liêng, mãnh liệt, gắn liền với tình mẹ, tình người, và cả những giá trị sâu xa của cuộc sống.

câu 2

Quê hương là nơi con người sinh ra, lớn lên, gắn bó bằng máu thịt, bằng từng kỷ niệm, hơi thở. Bởi thế, Raxun Gamzatov từng nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” Câu nói không chỉ là một nhận định cảm động mà còn hàm chứa một chân lý sâu sắc về mối quan hệ thiêng liêng giữa con người và quê hương.


Con người có thể rời xa quê hương vì nhiều lý do: học tập, làm ăn, chiến tranh, biến động xã hội… Nhưng trong tâm hồn họ, quê hương vẫn luôn hiện diện như một phần không thể thay thế. Quê hương là nơi có cha mẹ, tiếng ru à ơi, dòng sông tuổi thơ, cánh đồng mênh mông… Tất cả đã in sâu vào tiềm thức, thành ký ức không phai mờ. Ngay cả khi sống nơi đất khách quê người, con người vẫn mang theo trong mình giọng nói, tập quán, nếp nghĩ của quê hương. Đó là minh chứng rằng dù có thể rời xa mảnh đất sinh thành, con người không thể tách rời khỏi cội nguồn của mình.


Thực tế đã chứng minh: biết bao người con xa quê vẫn hướng về đất mẹ, vẫn góp công sức xây dựng quê hương, gìn giữ văn hóa dân tộc. Điều đó cho thấy: quê hương không chỉ là nơi chốn, mà còn là phần hồn, phần máu trong mỗi con người. Không có quê hương, con người sẽ mất phương hướng, mất gốc.


Tóm lại, lời của Raxun Gamzatov là một lời nhắc nhở sâu sắc: hãy trân trọng, gìn giữ và tự hào về quê hương – nơi đã tạo nên con người chúng ta hôm nay. Dù đi đâu, quê hương vẫn luôn là nơi để ta trở về, là điểm tựa tinh thần bất diệt trong hành trình làm người.


Blended learning offers numerous benefits, combining traditional face-to-face teaching with online education to create a flexible and personalized learning experience. One of the main advantages is increased accessibility, as students can access course materials anytime and anywhere, allowing for a more flexible schedule. This approach caters to diverse learning styles, as students can learn at their own pace, review materials as needed, and engage in interactive content that suits their learning preferences. Blended learning also fosters greater engagement through the integration of technology, enabling students to participate in discussions, collaborate with peers, and access a variety of resources. Additionally, it encourages self-directed learning, helping students develop critical skills such as time management and problem-solving. Ultimately, blended learning provides a more dynamic and efficient educational experience, helping students succeed in both academic and real-world scenarios.