

PHONESANITH VILAYHOME
Giới thiệu về bản thân



































1
Trong bài thơ “Tên làng” của Y Phương, tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình được thể hiện sâu sắc và cảm động. Người lính sau khi trở về từ chiến trường đã gắn bó với cuộc sống bình dị, lao động hằng ngày nơi quê nhà: “Rào miếng vườn trồng cây rau”, “hạnh phúc xinh xinh nho nhỏ ban đầu”. Quê hương không chỉ là nơi anh sinh ra mà còn là nơi chắp cánh cho hạnh phúc gia đình, là nơi chữa lành vết thương chiến tranh bằng “ơn cây cỏ quê nhà”. Nhân vật trữ tình tự hào khẳng định mình là “người đàn ông ở làng Hiếu Lễ”, câu thơ được lặp đi lặp lại như một lời khắc sâu vào tâm hồn, thể hiện sự trân trọng cội nguồn. Những hình ảnh thân thuộc như “con đường trâu bò đi kìn kịt”, “ngôi nhà xây bằng đá hộc”, hay “tiếng thác vang lên trời vọng xuống đất” càng làm nổi bật tình yêu quê hương đậm sâu và thiêng liêng. Đó là tình yêu bình dị mà mạnh mẽ, thấm đẫm trong từng kỷ niệm và hơi thở của cuộc sống thường ngày.
2.
Raxun Gamzatov từng nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” Câu nói sâu sắc ấy nhấn mạnh rằng dù đi đâu, làm gì, quê hương vẫn luôn là một phần máu thịt không thể tách rời trong tâm hồn mỗi người.
Quê hương không chỉ là nơi sinh ra, lớn lên, mà còn là nơi gắn bó với những ký ức đầu đời, những tình cảm thiêng liêng như tình mẹ cha, bạn bè, thầy cô. Dù ai có thể rời xa nơi chôn nhau cắt rốn vì học tập, mưu sinh hay chiến tranh, thì hình ảnh quê hương vẫn luôn hiện diện trong tâm trí. Những câu ca dao, những con đường làng, tiếng gà trưa hay giọng nói thân quen đều trở thành ký ức không thể phai mờ. Chính vì vậy, không ai có thể tách quê hương ra khỏi con người – vì nó là một phần của tâm hồn, của quá khứ và cội nguồn dân tộc.
Trong thời đại hiện nay, khi con người ngày càng dễ bị cuốn vào nhịp sống đô thị hóa và toàn cầu hóa, việc giữ gìn tình yêu với quê hương càng trở nên quan trọng. Tình yêu đó sẽ tạo nên bản lĩnh sống, giúp mỗi người hiểu được mình là ai, mình đến từ đâu và mình cần sống như thế nào cho xứng đáng.
Tóm lại, quê hương không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn. Dù đi đâu, quê hương vẫn ở lại trong tim – như lời khẳng định đầy xúc động của Raxun Gamzatov.
Câu1:Thể thơ được sử dụng trong bài thơ là thơ tự do.
Câu 2.
Bài thơ sử dụng các phương thức biểu đạt chính là: biểu cảm, tự sự và miêu tả.
Câu 3.
Nhan đề “Tên làng” gợi nhớ về quê hương, nguồn cội, nơi gắn liền với lịch sử, ký ức và bản sắc của nhân vật trữ tình. Nhan đề này giúp khẳng định tình yêu sâu nặng với quê hương, đề cao niềm tự hào dân tộc và ý thức về cội nguồn trong tâm hồn người lính.
Câu 4.
Việc lặp lại dòng thơ “Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ” nhấn mạnh bản sắc quê hương, khẳng định gốc gác, danh tính và niềm tự hào của người lính về nơi mình sinh ra. Nó cũng tạo âm hưởng trầm hùng, sâu lắng, làm nổi bật mạch cảm xúc xuyên suốt bài thơ.
Câu 5.
Bài thơ thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc, lòng tự hào và biết ơn với cội nguồn. Qua hình ảnh người lính trở về sau chiến tranh, tác giả ca ngợi sức sống bền bỉ, vẻ đẹp bình dị của làng quê và những giá trị truyền thống được gìn giữ qua các thế hệ.
Câu1:Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” của Hoàng Nhuận Cầm là bản hòa ca đầy xúc động về tuổi học trò và những kỷ niệm ngọt ngào một thời áo trắng. Về nội dung, bài thơ khắc họa nỗi nhớ tha thiết với trường lớp, bạn bè, thầy cô và những rung động đầu đời trong sáng. Tác giả đã đưa người đọc về với tiếng ve mùa hạ, sân trường, lớp học và những trò nghịch ngợm trẻ thơ. Đặc biệt, nỗi nhớ được nâng lên thành những suy tư sâu sắc, khiến người đọc cảm nhận được sự nuối tiếc và lưu luyến với một thời đẹp nhất đời người. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhiều liên tưởng độc đáo (“tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước”), giọng điệu nhẹ nhàng mà tha thiết. Sự kết hợp giữa biểu cảm, miêu tả và hoài niệm đã tạo nên một không gian đầy cảm xúc, làm sống dậy trong mỗi người những ký ức tuổi học trò khó phai. “Chiếc lá đầu tiên” không chỉ là một bài thơ mà còn là tiếng lòng của bao thế hệ học sinh khi xa trường, xa tuổi thơ.
Câu2:Câu nói: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật” là một lời nhắc nhở sâu sắc về hậu quả của những hành động tưởng như vô hại nhưng lại có thể gây tổn thương thực sự. Trong cuộc sống, có không ít người xem nhẹ lời nói, hành động của mình và cho rằng đó chỉ là “đùa vui”, “trêu chọc”, “vui vẻ cho qua”, nhưng họ không ý thức được rằng đối tượng bị ảnh hưởng lại phải chịu hậu quả thật, cả về thể xác lẫn tinh thần.
Câu nói trên phản ánh một hiện tượng xã hội phổ biến: những lời nói thiếu suy nghĩ, sự bắt nạt học đường, trò đùa ác ý,… mà người gây ra thì xem thường, còn người chịu đựng lại tổn thương sâu sắc. Một câu nói miệt thị, một hành động bốc đồng có thể là nguyên nhân dẫn đến những tổn thương tâm lý, thậm chí hậu quả nghiêm trọng cho người khác. Điều đó cho thấy, đằng sau những hành động tưởng như vô ý lại là biểu hiện của sự vô cảm, thiếu trách nhiệm.
Vì vậy, chúng ta cần học cách sống có trách nhiệm hơn với lời nói và hành động của mình. Trước khi đùa cợt, hãy đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu cảm xúc của họ. Mỗi người cần trau dồi lòng nhân ái, sự cảm thông và cư xử văn minh trong mọi tình huống. Một xã hội tử tế bắt đầu từ những con người biết suy nghĩ trước khi làm và biết yêu thương đúng cách. Đừng để trò đùa vô ý của ta trở thành nỗi đau thật của người khác.
Câu1: từ Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu2:Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm
Câu3:Một số hình ảnh, dòng thơ gợi kỉ niệm trường cũ:
-“Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ”
-“Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm”
-“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi / Với lại bảy chú lùn rất quấy!”
-“Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên”
-“Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ”
Câu4:Dòng thơ dùng biện pháp nhân hóa và ẩn dụ, làm nổi bật âm thanh tiếng ve vang vọng, xé tan sự tĩnh lặng, gợi nỗi xao xuyến, chia xa của mùa hè học trò.
câu5:Em ấn tượng nhất với hình ảnh: “Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.”
Vì đó là biểu tượng cho ký ức đầu tiên, trong sáng và đẹp đẽ của tuổi học trò. Hình ảnh chiếc lá không còn cho thấy sự đổi thay, mất mát và nỗi buồn khi thời gian trôi qua, tuổi thơ và tình cảm đầu đời cũng đã xa dần.
Câu2:Trong xã hội đa dạng như hiện nay, tôn trọng sự khác biệt của người khác là một phẩm chất cần thiết để xây dựng mối quan hệ hài hòa và văn minh. Mỗi người sinh ra đều có hoàn cảnh, tính cách, suy nghĩ, sở thích khác nhau. Sự khác biệt ấy tạo nên màu sắc phong phú cho cuộc sống, góp phần thúc đẩy sự sáng tạo và phát triển xã hội. Khi ta biết tôn trọng sự khác biệt, ta sẽ học được cách lắng nghe, thấu hiểu và cảm thông với người khác. Đồng thời, điều đó cũng giúp ta nhận ra giá trị riêng của chính mình và sống cởi mở, nhân ái hơn. Ngược lại, nếu luôn áp đặt suy nghĩ cá nhân, ta dễ rơi vào định kiến, gây tổn thương và làm mất đi cơ hội kết nối với những người xung quanh. Vì vậy, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của văn hóa ứng xử mà còn là cách để xây dựng một xã hội hòa bình, tiến bộ và nhân văn.
Câu2:
Câu 2. Viết bài văn phân tích, đánh giá bài thơ “Nắng mới” – Lưu Trọng Lư
Bài làm:
Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một thi phẩm tiêu biểu cho cảm hứng hoài niệm, thể hiện tình cảm gia đình thiêng liêng và nỗi nhớ mẹ sâu sắc của người con trong khoảnh khắc giao hòa giữa thiên nhiên và ký ức. Với giọng điệu trầm lắng, man mác buồn, bài thơ đã khơi gợi cảm xúc nơi người đọc bằng những hình ảnh giản dị mà ám ảnh.
Ngay từ khổ thơ đầu, không gian được gợi lên qua hình ảnh “nắng mới hắt bên song” và tiếng “gà trưa gáy não nùng”, gợi một buổi trưa vắng vẻ, yên ả. Trong khoảnh khắc ấy, lòng người như trào dâng bao kỷ niệm. “Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng / Chập chờn sống lại những ngày không” là cảm giác hoài niệm, nỗi buồn nhẹ mà thấm sâu khi nhớ về quá khứ.
Khổ thơ thứ hai là cao trào của cảm xúc – hình ảnh người mẹ hiện về qua ký ức tuổi thơ: “Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời / Lúc người còn sống, tôi lên mười”. Hình ảnh “áo đỏ người đưa trước giậu phơi” là chi tiết rất đời thường nhưng lại đầy xúc động, như một biểu tượng của tình mẫu tử dịu dàng, thân thương.
Đến khổ thơ cuối, người mẹ không còn hiện diện trong thực tại nhưng vẫn in đậm trong tâm trí người con: “Hình dáng me tôi chửa xoá mờ / Hãy còn mường tượng lúc vào ra”. Những chi tiết như “nét cười đen nhánh sau tay áo” và “ánh trưa hè trước giậu thưa” khiến hình ảnh người mẹ trở nên sống động, gần gũi, như chưa bao giờ rời xa.
Bằng ngôn ngữ mộc mạc, nhạc điệu nhẹ nhàng và cảm xúc chân thành, Lưu Trọng Lư đã vẽ nên một bức tranh đầy cảm xúc về tình mẹ và nỗi nhớ trong thơ Nắng mới. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng riêng của nhà thơ mà còn chạm đến trái tim của bao người con xa mẹ, khiến người đọc thấm thía giá trị của tình thân và những ký ức không thể phai mờ theo năm tháng.
Câu1:Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.
Câu2:Chỉ ra 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn 1 là
Tằn tiện ,phung phí
Ở nhà ,ưa bay nhảy
Câu3:Vì mỗi người có hoàn cảnh và cách sống khác nhau, không nên đánh giá họ một cách vội vàng, phiến diện.
Câu4: Vì khi buông mình vào định kiến, ta không còn sống theo ý muốn và cảm nhận của bản thân, mà bị chi phối bởi cách nhìn nhận của người khác. Điều đó khiến ta đánh mất sự tự do, mất đi cá tính và trở nên mệt mỏi, lệ thuộc trong cuộc sống.
Câu5:Văn bản giúp tôi nhận ra rằng không nên vội vàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh và lựa chọn riêng. Thay vào đó, hãy học cách lắng nghe, thấu hiểu và tôn trọng sự khác biệt. Đừng để định kiến của người khác chi phối cuộc sống của mình. Hãy sống đúng với bản thân và làm điều mình tin là đúng.