

KITTI PHOMMACHANH
Giới thiệu về bản thân



































Bài viết
Câu 1
Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là một trong những biểu hiện quan trọng của lối sống văn minh, nhân văn trong xã hội hiện đại. Mỗi người sinh ra đều mang trong mình những nét riêng về ngoại hình, tính cách, hoàn cảnh sống, suy nghĩ và lựa chọn. Chính những điểm khác biệt ấy tạo nên sự đa dạng và phong phú của đời sống con người. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, ta học được cách lắng nghe, thấu hiểu và sống bao dung hơn với người khác. Ngược lại, nếu áp đặt suy nghĩ cá nhân và phán xét những điều không giống mình, con người sẽ dễ rơi vào thành kiến, kỳ thị và tạo ra khoảng cách trong giao tiếp. Trong học tập, công việc hay các mối quan hệ xã hội, việc chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt giúp xây dựng môi trường cởi mở, đoàn kết và phát triển. Tôn trọng người khác cũng chính là cách ta thể hiện sự trưởng thành và nhân cách của bản thân. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện thái độ sống tích cực, không vội đánh giá, và học cách chấp nhận sự khác biệt như một phần tất yếu, đẹp đẽ của cuộc sống.
Câu 2
Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một trong những thi phẩm tiêu biểu của phong trào Thơ mới, thể hiện rõ nét cảm xúc cá nhân và nỗi niềm hoài niệm sâu sắc về mẹ – người thân yêu đã khuất. Qua những vần thơ giản dị, nhà thơ đã tái hiện một cách tinh tế hình ảnh người mẹ trong ký ức tuổi thơ, đồng thời bày tỏ tâm trạng buồn thương, tiếc nhớ qua dòng hồi tưởng chan chứa tình cảm.
Bài thơ mở đầu bằng một khung cảnh rất đời thường nhưng gợi cảm xúc sâu xa:
“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.”
Ánh nắng mới – biểu tượng của sự tươi sáng – trong cảm nhận của tác giả lại trở nên mơ hồ, khiến lòng người “rượi buồn”. Âm thanh “gà trưa gáy não nùng” làm khơi gợi nỗi nhớ, mở lối cho dòng hồi tưởng trở về thời thơ ấu. “Những ngày không” ở đây là những ngày vắng mẹ, những ngày trống trải sau mất mát. Cảm xúc ấy không ồn ào mà nhẹ nhàng, sâu lắng, gợi buồn da diết.
Trong khổ thơ tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên rõ nét hơn:
“Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”
Nhà thơ không nhấn mạnh vào sự mất mát mà chọn cách tái hiện mẹ qua những hình ảnh đời thường: “áo đỏ”, “giậu phơi”, “nắng reo ngoài nội”. Đó là những chi tiết gần gũi, quen thuộc của một làng quê xưa, nơi có mẹ hiện diện trong mọi khoảnh khắc giản dị của cuộc sống. Chỉ với vài hình ảnh, tác giả đã khắc họa thành công một không gian tuổi thơ đong đầy yêu thương và kỷ niệm.
Khổ thơ cuối như một nốt ngân nhẹ kết lại dòng cảm xúc dâng trào:
“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.”
Hình ảnh mẹ không phai mờ trong tâm trí người con. Cái “nét cười đen nhánh sau tay áo” là một chi tiết rất tinh tế, mang đậm tính điện ảnh, cho thấy sự quan sát đầy yêu thương và thấu cảm của người con với mẹ. Cả bài thơ là một dòng chảy của ký ức, gắn bó với không gian nông thôn, ánh nắng, tiếng gà, hàng giậu, chiếc áo đỏ – những gì thân thuộc nhất của một thời đã xa.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt hiện đại, ngôn ngữ gần gũi, tinh tế, giàu chất tạo hình và biểu cảm. Sự kết hợp giữa hiện thực và cảm xúc, giữa hình ảnh cụ thể và tâm trạng sâu kín tạo nên chất thơ đặc trưng của Lưu Trọng Lư – nhẹ nhàng mà ám ảnh, lắng đọng mà thấm sâu.
Tóm lại, “Nắng mới” không chỉ là một bài thơ hay về mẹ mà còn là một minh chứng cho sức mạnh của hồi ức, tình thân và tình cảm gia đình trong thơ ca. Qua đó, người đọc càng thêm trân trọng những giá trị thân thuộc, tưởng chừng nhỏ bé nhưng đầy thiêng liêng trong cuộc sống.
Bài viết
câu 1 viết đoạn văn (khoảng 200 chữ )phân tích tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình
Trong bài thơ, tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình được thể hiện sâu sắc, chân thành và đầy xúc động. Nhân vật là một người lính trở về sau chiến tranh, mang trên mình vết thương và ký ức của trận mạc, nhưng điều khiến anh hồi sinh chính là mảnh đất quê nhà – làng Hiếu Lễ. Sự gắn bó ấy không chỉ thể hiện qua những hình ảnh cụ thể như “ngôi nhà xây bằng đá hộc”, “con đường trâu bò vàng đen đi kìn kịt”, mà còn qua cách anh tự hào xưng danh: “Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ”. Với anh, quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là nơi nâng đỡ tinh thần, chữa lành vết thương, nuôi dưỡng niềm tin và khơi dậy khát vọng sống. Tình yêu ấy được thể hiện bằng giọng thơ thiết tha, bằng những hình ảnh giản dị, mộc mạc nhưng giàu cảm xúc, cho thấy tình cảm thiêng liêng không thể tách rời giữa con người và quê hương – nơi bắt đầu và cũng là nơi trở về.
Câu 2 viết bài nghị luận ( khoảng 200 chữ)
Quê hương là nơi lưu giữ cội nguồn, ký ức và những giá trị tinh thần sâu sắc nhất trong mỗi con người. Raxun Gamzatov từng nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” Câu nói là một lời khẳng định đầy cảm xúc về sự gắn bó không thể tách rời giữa con người và mảnh đất nơi mình sinh ra.
Thật vậy, trong cuộc sống, có thể vì nhiều lý do mà con người phải rời xa quê hương – học tập, làm việc, sinh sống nơi đất khách. Nhưng dù có đi đâu, sống ở nơi nào, hình ảnh quê nhà vẫn luôn sống động trong tâm trí: là mái nhà cũ, dòng sông nhỏ, con đường làng, tiếng mẹ ru, mùi khói bếp chiều… Những thứ tưởng chừng giản dị ấy lại trở thành biểu tượng thiêng liêng, chạm sâu vào nỗi nhớ, đánh thức những cảm xúc nguyên sơ nhất trong tâm hồn.
Quê hương không chỉ là nơi sinh ra mà còn là nền tảng để hình thành nhân cách, hun đúc bản sắc văn hóa và truyền thống. Đó là nơi khơi nguồn cho tình yêu gia đình, yêu đất nước, là động lực để con người sống tốt, sống có trách nhiệm hơn. Một người thật sự trưởng thành là người luôn biết hướng về cội nguồn, trân trọng những giá trị gắn bó với quê hương mình.
Tóm lại, câu nói của Raxun Gamzatov nhắc nhở chúng ta rằng: dù cuộc sống có đổi thay, con người có thể đi muôn nơi, nhưng tình yêu và ký ức về quê hương vẫn sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong trái tim mỗi người.
Câu 1 bài viết
Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” là một bản hoài niệm sâu lắng, đầy cảm xúc về tuổi học trò và mái trường xưa – nơi lưu giữ những kỷ niệm đầu đời trong sáng, hồn nhiên. Về nội dung, bài thơ là dòng cảm xúc chân thật của tác giả khi rời xa mái trường để bước vào một giai đoạn mới – thời chiến đấu đầy gian khổ. Qua những hình ảnh thân thuộc như hoa súng tím, phượng hồng, tiếng ve, lớp học, trái bàng đêm…, tác giả đã tái hiện sống động không gian học đường thân yêu và khơi gợi trong người đọc những rung cảm sâu xa về một thời đã qua. Tình cảm dành cho thầy cô, bạn bè, và cả những rung động đầu đời được thể hiện tinh tế, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do linh hoạt, giọng điệu trầm lắng pha chút tiếc nuối. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa, điệp từ được sử dụng khéo léo làm tăng giá trị biểu cảm. “Chiếc lá đầu tiên” không chỉ là ký ức của riêng tác giả mà còn là lời gọi về thanh xuân trong lòng mỗi người, để rồi ai cũng thấy mình từng đi qua một mùa ve trong veo và cháy bỏng.
Câu 2
Trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian”, James Michener đã viết: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” Câu nói tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc về sự vô tâm, vô ý trong hành vi và hậu quả nghiêm trọng có thể gây ra cho người khác.
Thực tế, trong cuộc sống, không ít người vô tình hay cố ý gây tổn thương cho người khác chỉ vì mục đích giải trí, trêu đùa hay thỏa mãn cảm xúc cá nhân. Hành động “ném đá” của bọn trẻ tượng trưng cho sự vô tư thiếu suy nghĩ, còn “lũ ếch” là hình ảnh ẩn dụ cho những người yếu thế, dễ bị tổn thương. Đối với bọn trẻ, đó chỉ là một trò chơi, nhưng đối với lũ ếch, đó là mất mát, là cái chết thật sự. Điều này cho thấy, có những hành vi, dù người thực hiện không có ý xấu, nhưng vẫn gây ra hậu quả nghiêm trọng nếu thiếu đi sự suy xét và lòng trắc ẩn.
Bài học rút ra là mỗi người cần có trách nhiệm với hành động và lời nói của mình. Trước khi cười đùa trên nỗi đau của người khác, hãy thử đặt mình vào vị trí của họ. Sự vô cảm, ích kỷ có thể biến những hành vi vô tình thành tội ác, và sự vô tư không đúng lúc có thể để lại hậu quả lâu dài. Đặc biệt trong xã hội hiện đại, nơi mạng xã hội khiến lời nói lan truyền nhanh chóng, việc giữ gìn sự tử tế, thấu cảm lại càng trở nên quan trọng.
Tóm lại, câu văn là lời nhắc nhở sâu sắc về cách cư xử của con người trong cuộc sống. Trò đùa của một người có thể là vết thương không bao giờ lành với người khác. Vì vậy, hãy sống bằng cả trái tim và lương tri, để không ai phải “chết thật” bởi những điều tưởng như chỉ là “đùa vui”.
Câu 1 bài viết
Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” là một bản hoài niệm sâu lắng, đầy cảm xúc về tuổi học trò và mái trường xưa – nơi lưu giữ những kỷ niệm đầu đời trong sáng, hồn nhiên. Về nội dung, bài thơ là dòng cảm xúc chân thật của tác giả khi rời xa mái trường để bước vào một giai đoạn mới – thời chiến đấu đầy gian khổ. Qua những hình ảnh thân thuộc như hoa súng tím, phượng hồng, tiếng ve, lớp học, trái bàng đêm…, tác giả đã tái hiện sống động không gian học đường thân yêu và khơi gợi trong người đọc những rung cảm sâu xa về một thời đã qua. Tình cảm dành cho thầy cô, bạn bè, và cả những rung động đầu đời được thể hiện tinh tế, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do linh hoạt, giọng điệu trầm lắng pha chút tiếc nuối. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa, điệp từ được sử dụng khéo léo làm tăng giá trị biểu cảm. “Chiếc lá đầu tiên” không chỉ là ký ức của riêng tác giả mà còn là lời gọi về thanh xuân trong lòng mỗi người, để rồi ai cũng thấy mình từng đi qua một mùa ve trong veo và cháy bỏng.
Câu 2
Trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian”, James Michener đã viết: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” Câu nói tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc về sự vô tâm, vô ý trong hành vi và hậu quả nghiêm trọng có thể gây ra cho người khác.
Thực tế, trong cuộc sống, không ít người vô tình hay cố ý gây tổn thương cho người khác chỉ vì mục đích giải trí, trêu đùa hay thỏa mãn cảm xúc cá nhân. Hành động “ném đá” của bọn trẻ tượng trưng cho sự vô tư thiếu suy nghĩ, còn “lũ ếch” là hình ảnh ẩn dụ cho những người yếu thế, dễ bị tổn thương. Đối với bọn trẻ, đó chỉ là một trò chơi, nhưng đối với lũ ếch, đó là mất mát, là cái chết thật sự. Điều này cho thấy, có những hành vi, dù người thực hiện không có ý xấu, nhưng vẫn gây ra hậu quả nghiêm trọng nếu thiếu đi sự suy xét và lòng trắc ẩn.
Bài học rút ra là mỗi người cần có trách nhiệm với hành động và lời nói của mình. Trước khi cười đùa trên nỗi đau của người khác, hãy thử đặt mình vào vị trí của họ. Sự vô cảm, ích kỷ có thể biến những hành vi vô tình thành tội ác, và sự vô tư không đúng lúc có thể để lại hậu quả lâu dài. Đặc biệt trong xã hội hiện đại, nơi mạng xã hội khiến lời nói lan truyền nhanh chóng, việc giữ gìn sự tử tế, thấu cảm lại càng trở nên quan trọng.
Tóm lại, câu văn là lời nhắc nhở sâu sắc về cách cư xử của con người trong cuộc sống. Trò đùa của một người có thể là vết thương không bao giờ lành với người khác. Vì vậy, hãy sống bằng cả trái tim và lương tri, để không ai phải “chết thật” bởi những điều tưởng như chỉ là “đùa vui”.