

Tôn Phương Chi
Giới thiệu về bản thân



































câu1
Tình yêu quê hương trong bài thơ “Tên làng” của Y Phương được thể hiện một cách sâu sắc và cảm động qua hồi tưởng và cảm xúc của nhân vật trữ tình – một người lính trở về sau chiến tranh. Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là điểm tựa tinh thần, là nơi đã chữa lành vết thương cả thể xác lẫn tâm hồn. Trong lời thơ da diết “Ơn cây cỏ quê nhà / Chữa cho con lành lặn”, người lính bày tỏ sự tri ân sâu nặng với đất mẹ, nơi đã nuôi dưỡng và gìn giữ anh qua bao đau thương. Hình ảnh làng Hiếu Lễ hiện lên với ngôi nhà đá hộc, con đường trâu bò, niềm vui lúa chín, tình yêu hòa tan trong tiếng thác… là biểu tượng của sự sống, của văn hóa và ký ức. Dẫu đã từng đi qua chiến tranh, chịu nhiều mất mát, nhưng tình yêu quê hương vẫn nguyên vẹn, đậm sâu. Qua đó, ta thấy rõ: với nhân vật trữ tình, quê hương là máu thịt, là một phần không thể tách rời trong hành trình sống và trưởng thành của mỗi con người.
câu2
Quê hương luôn là nơi khởi đầu của mỗi đời người – nơi ta được sinh ra, lớn lên và hình thành nhân cách. Câu nói của Rasul Gamzatov: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người” đã thể hiện sâu sắc chân lý về mối liên hệ thiêng liêng giữa con người và quê hương.
Thật vậy, con người có thể vì hoàn cảnh mà rời xa mảnh đất chôn nhau cắt rốn, nhưng hình ảnh quê hương thì mãi in sâu trong tâm trí họ. Quê hương không chỉ là không gian địa lý, mà còn là nơi kết tinh văn hóa, tình thân, kỷ niệm và cội nguồn của bản sắc dân tộc. Dù đi xa đến đâu, mỗi người vẫn luôn mang trong tim những hình ảnh giản dị mà thân thương: con đường làng, giếng nước, bãi ngô, tiếng gọi mẹ, bóng cha… Những điều ấy nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành lòng biết ơn, khơi nguồn cho những hành động cao đẹp.
Trong chiến tranh, biết bao người lính sẵn sàng hy sinh vì hai chữ “quê hương”. Trong thời bình, biết bao con người thành đạt vẫn đau đáu hướng về làng quê, góp sức dựng xây nơi mình đã ra đi. Chính tình yêu quê hương giúp con người sống có trách nhiệm, nhân ái và gắn bó hơn với cộng đồng.
Tóm lại, quê hương là một phần không thể tách rời của con người. Dù có đi đâu, trở thành ai, mỗi người vẫn luôn mang theo hình bóng quê hương trong trái tim mình. Câu nói của Gamzatov không chỉ đúng với từng cá nhân, mà còn là thông điệp thức tỉnh lòng yêu nước và ý thức gìn giữ nguồn cội.
câu1
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, không bị ràng buộc bởi số câu, số chữ hay vần điệu cố định.
câu2
Bài thơ sử dụng các phương thức biểu đạt sau:
• Biểu cảm (thể hiện cảm xúc của người con với mẹ, với quê hương),
• Tự sự (kể lại hành trình của người lính trở về làng sau chiến tranh),
• Miêu tả (khắc họa hình ảnh ngôi làng, con người, thiên nhiên).
câu3
Nhan đề “Tên làng” gợi lên cảm xúc sâu sắc về cội nguồn, quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn. “Tên làng” không chỉ là một địa danh, mà còn là biểu tượng cho gốc gác, bản sắc, ký ức và niềm tự hào dân tộc. Trong bài thơ, “làng Hiếu Lễ” hiện lên không chỉ là nơi sinh ra người con trai, mà còn là nơi dưỡng nuôi, cứu chữa và hun đúc tâm hồn, ý chí anh – người lính trở về từ chiến tranh.
Nhan đề có tác dụng kết tinh nội dung bài thơ: ngợi ca tình yêu quê hương, lòng biết ơn với đất mẹ, với truyền thống đã làm nên con người.
câu4
Việc lặp lại dòng thơ “Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ” có tác dụng:
• Nhấn mạnh bản sắc quê hương trong hình hài và tâm hồn nhân vật trữ tình.
• Khẳng định niềm tự hào về nguồn gốc, nơi sinh thành, lớn lên và trở về của người con trai sau chiến tranh.
• Tạo âm điệu tha thiết, lặp lại như một tiếng vọng từ cội nguồn, gợi cảm xúc gắn bó sâu sắc với làng quê và mẹ.
• Đồng thời, góp phần liên kết cấu trúc bài thơ, làm nổi bật thông điệp về quê hương như cái nôi nuôi dưỡng con người.
câu5
Bài thơ “Tên làng” thể hiện tâm trạng xúc động, tự hào của một người lính khi trở về quê hương sau chiến tranh. Đó là sự tri ân với mẹ, với mảnh đất Hiếu Lễ đã nuôi dưỡng, chữa lành, bồi đắp tâm hồn anh. Qua những hình ảnh giản dị, mộc mạc nhưng giàu cảm xúc, tác giả ngợi ca vẻ đẹp quê hương – nơi không chỉ sinh thành mà còn là điểm tựa tinh thần, nơi gắn bó suốt cuộc đời của mỗi con người. Bài thơ là lời khẳng định: tình yêu quê hương chính là cội nguồn sức mạnh, là dấu ấn không thể phai mờ trong mỗi con người Việt Nam.
câu1
Phân tích những nét đặc sắc về nội dung, nghệ thuật của bài thơ “Chiếc lá đầu tiên”:
Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” là một bản hòa ca đầy xúc cảm về tuổi học trò, tình bạn, tình yêu đầu đời và những hồi ức đẹp đẽ dưới mái trường xưa. Về nội dung, bài thơ tái hiện sống động những kỉ niệm không thể phai mờ: từ tiếng ve, chùm phượng, lớp học, sân trường, đến những trò nghịch ngợm hồn nhiên, thơ dại. Ẩn sau đó là một nỗi buồn dịu nhẹ của sự chia xa, của thời gian không thể níu kéo. Đặc biệt, nỗi nhớ được thể hiện trong nhiều cung bậc: nhớ bạn, nhớ trường, nhớ mẹ, nhớ cả người mình yêu – khiến bài thơ trở thành tiếng vọng tâm hồn của những ai đã từng đi qua tuổi học trò. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh và cảm xúc. Các biện pháp tu từ như nhân hóa, ẩn dụ, điệp ngữ… được sử dụng linh hoạt (“chiếc lá buổi đầu tiên”, “tiếng ve xé đôi hồ nước”), tạo nên chất thơ riêng biệt. Tất cả làm nên một bài thơ đầy xúc động, lắng đọng mãi trong lòng người đọc như chiếc lá đầu tiên gợi nhắc một mùa ký ức xa xôi mà thân thuộc.
câu2
Câu văn của James Michener trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian” là một hình ảnh ẩn dụ sâu sắc về sự vô tâm và hậu quả của những hành động tưởng như vô hại. “Bọn trẻ ném đá để đùa vui” – tượng trưng cho những lời nói, hành động thiếu suy nghĩ, ngẫu nhiên. Trong khi đó, “lũ ếch chết thật” – là những tổn thương, hậu quả mà người khác phải chịu đựng vì sự vô ý của ta. Điều đó cho thấy: sự vô tâm có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng, dù không cố ý.
Trong cuộc sống, không thiếu những lời nói đùa tưởng là vô thưởng vô phạt nhưng lại khiến người khác tổn thương sâu sắc. Một trò trêu chọc về ngoại hình, một bình luận tiêu cực trên mạng, một hành động thiếu suy nghĩ có thể để lại vết sẹo trong tâm hồn ai đó. Sự vô tâm ấy, nếu lặp lại nhiều lần và không được nhận thức đúng đắn, sẽ trở thành thói quen xấu, thậm chí là sự vô cảm.
Bởi vậy, mỗi người cần sống có trách nhiệm với lời nói và hành động của mình. Hãy luôn suy nghĩ trước khi nói, thấu cảm trước khi hành động. Đừng bao giờ xem nhẹ cảm xúc hay tổn thương của người khác chỉ vì bản thân thấy “đùa cho vui”. Một xã hội tử tế không phải là nơi không có lỗi lầm, mà là nơi con người biết nghĩ cho nhau, biết sửa chữa và yêu thương.
Câu văn ấy không chỉ nhắc nhở về hậu quả của sự vô tâm, mà còn gửi gắm một thông điệp nhân văn: hãy sống với trái tim ấm áp và đôi mắt biết nhìn người khác bằng sự thấu hiểu.
câu1
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
câu2
Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, kết hợp với tự sự và miêu tả.
câu3
Một số hình ảnh, dòng thơ khắc họa kỉ niệm gắn với trường cũ:
1. “Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say”
2. “Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay”
3. “Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ”
4. “Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm”
5. “Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi / Với lại bảy chú lùn rất quấy!”
Những kỉ niệm ấy đặc biệt bởi chúng chân thực, sống động, và mang đậm dấu ấn của tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng. Đó là những ký ức khó phai về mái trường, thầy cô, bạn bè và cả những rung động đầu đời. Tất cả tạo nên một bức tranh tuổi thơ đầy màu sắc, vừa ngọt ngào, vừa man mác buồn.
câu4
Dòng thơ sử dụng biện pháp nhân hóa và ẩn dụ. Tác giả miêu tả tiếng ve – âm thanh quen thuộc của mùa hè học trò – bằng hình ảnh “xé đôi hồ nước”, khiến tiếng ve như có hình hài, có sức mạnh tác động đến không gian. Cách diễn đạt này không chỉ gợi tả âm thanh rộn rã, vang vọng mà còn khơi gợi cảm giác xáo động trong lòng người – báo hiệu thời khắc chia tay tuổi học trò sắp đến. Từ đó, tạo chiều sâu cho cảm xúc tiếc nuối, vấn vương.
câu5
Em ấn tượng nhất với hình ảnh: “Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại / Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.”
Bởi đây là hình ảnh kết thúc đầy lắng đọng, thể hiện tâm trạng hoài niệm sâu sắc. “Chiếc lá buổi đầu tiên” không chỉ là hình ảnh thực mà còn là biểu tượng cho những điều đầu tiên ngây thơ, trong trẻo – lần đầu đến trường, lần đầu yêu thương, lần đầu biết nhớ. Nó khép lại bài thơ trong nỗi buồn dịu nhẹ và đầy ám ảnh – như một cái ngoái đầu tiếc nuối về quá khứ tươi đẹp không thể quay lại.
câu 1
Trả lời: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận
câu 2
Hai cặp từ/cụm từ đối lập là:
• “Tằn tiện” – “phung phí”
• “Keo kiệt” – “hào phóng”
câu 3
Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người có một cách sống, một quan điểm và hoàn cảnh riêng. Việc đánh giá người khác từ định kiến chủ quan dễ dẫn đến những nhận định sai lầm, thiếu khách quan và có thể làm tổn thương họ cũng như giới hạn tư duy của chính bản thân ta.
câu 4
Câu nói nhấn mạnh hậu quả nghiêm trọng khi con người để bản thân bị điều khiển bởi định kiến. Điều tồi tệ nhất không phải là bị người khác phán xét mà là đánh mất chính mình, sống theo khuôn mẫu, sự áp đặt của xã hội. Khi buông mình vào “tấm lưới định kiến”, con người không còn tự do lựa chọn, đánh mất cá tính, và khó đạt được hạnh phúc đích thực.
câu 5
Từ văn bản, tôi rút ra thông điệp rằng: hãy sống là chính mình, tôn trọng sự khác biệt và không vội vàng phán xét người khác. Cuộc sống trở nên đẹp đẽ hơn khi mỗi người biết lắng nghe, thấu hiểu và vượt qua định kiến để tự do theo đuổi điều mình tin
câu 1
Trả lời: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận
câu 2
Hai cặp từ/cụm từ đối lập là:
• “Tằn tiện” – “phung phí”
• “Keo kiệt” – “hào phóng”
câu 3
Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người có một cách sống, một quan điểm và hoàn cảnh riêng. Việc đánh giá người khác từ định kiến chủ quan dễ dẫn đến những nhận định sai lầm, thiếu khách quan và có thể làm tổn thương họ cũng như giới hạn tư duy của chính bản thân ta.
câu 4
Câu nói nhấn mạnh hậu quả nghiêm trọng khi con người để bản thân bị điều khiển bởi định kiến. Điều tồi tệ nhất không phải là bị người khác phán xét mà là đánh mất chính mình, sống theo khuôn mẫu, sự áp đặt của xã hội. Khi buông mình vào “tấm lưới định kiến”, con người không còn tự do lựa chọn, đánh mất cá tính, và khó đạt được hạnh phúc đích thực.
câu 5
Từ văn bản, tôi rút ra thông điệp rằng: hãy sống là chính mình, tôn trọng sự khác biệt và không vội vàng phán xét người khác. Cuộc sống trở nên đẹp đẽ hơn khi mỗi người biết lắng nghe, thấu hiểu và vượt qua định kiến để tự do theo đuổi điều mình tin