

NGÔ THẾ ANH
Giới thiệu về bản thân



































a,
Đất phù sa có giá trị rất lớn đối với sản xuất nông nghiệp và thủy sản ở Việt Nam nhờ vào những đặc điểm đặc biệt của nó, bao gồm:
-
Độ màu mỡ cao: Đất phù sa hình thành từ các trầm tích do nước sông mang lại, chứa nhiều dinh dưỡng như đạm, lân, kali và các khoáng chất thiết yếu. Chính vì thế, nó rất màu mỡ, giúp cây trồng phát triển tốt và năng suất cao.
-
Khả năng giữ nước tốt: Đất phù sa có khả năng giữ nước khá tốt, giúp cây trồng không bị thiếu nước trong mùa khô. Điều này rất quan trọng đối với sản xuất nông nghiệp, đặc biệt trong các vùng đồng bằng và ven sông.
-
Phù hợp với nhiều loại cây trồng: Nhờ vào tính chất đất dễ cải tạo và thích hợp với nhiều loại cây trồng khác nhau, đất phù sa là nơi lý tưởng để trồng lúa, ngô, rau màu, cây ăn quả... Đây là yếu tố quan trọng cho sự phát triển của ngành nông nghiệp.
-
Thích hợp cho nuôi trồng thủy sản: Đất phù sa còn rất có lợi cho ngành thủy sản, đặc biệt là nuôi tôm và cá nước ngọt. Các khu vực đất phù sa ven sông, ven biển, hay các vùng đầm lầy có độ phì nhiêu cao, thích hợp để xây dựng các ao hồ nuôi trồng thủy sản.
-
Tăng cường năng suất và chất lượng sản phẩm: Nhờ vào sự phong phú của chất dinh dưỡng trong đất, đất phù sa giúp tăng cường năng suất cây trồng, đồng thời cải thiện chất lượng nông sản. Điều này giúp người nông dân thu hoạch được mùa bội thu, gia tăng thu nhập.
Tóm lại, đất phù sa đóng vai trò rất quan trọng trong phát triển nông nghiệp và thủy sản ở Việt Nam, là nguồn tài nguyên quý giá cho các vùng đồng bằng và ven sông.
b,
Hiện trạng thoái hoá đất ở nước ta hiện nay:
Thoái hoá đất ở Việt Nam đang là một vấn đề ngày càng nghiêm trọng, ảnh hưởng đến sản xuất nông nghiệp, môi trường và đời sống của người dân. Cụ thể, các dạng thoái hoá đất phổ biến ở nước ta bao gồm:
-
Thoái hoá do mất dinh dưỡng (kiệt sức đất): Diện tích đất bị thoái hoá do mất dinh dưỡng, không còn khả năng cung cấp các yếu tố cần thiết cho cây trồng ngày càng tăng. Điều này đặc biệt xảy ra ở các khu vực canh tác lâu dài mà không có biện pháp bổ sung dinh dưỡng hợp lý.
-
Thoái hoá do chua hoá (tăng độ axit): Đất ở nhiều vùng miền Trung và miền Bắc bị chua hoá, làm giảm khả năng sinh trưởng của cây trồng. Sự giảm độ pH đất làm cho các nguyên tố vi lượng và khoáng chất khó hấp thu, từ đó ảnh hưởng đến năng suất cây trồng.
-
Thoái hoá do mặn hoá: Nước biển dâng, xâm nhập mặn vào các khu vực ven biển và vùng đất thấp khiến đất bị mặn hoá, làm giảm khả năng sản xuất nông nghiệp, đặc biệt là trồng lúa và cây ăn quả.
-
Thoái hoá do xói mòn và rửa trôi: Các khu vực đồi núi, vùng cao sau khi khai thác nông nghiệp không bền vững (như trồng cây nông sản trên đất dốc, thiếu biện pháp canh tác bền vững) thường xảy ra xói mòn, rửa trôi đất và dinh dưỡng, làm đất trở nên bạc màu và không thể canh tác hiệu quả.
-
Thoái hoá do ô nhiễm hóa học: Việc sử dụng quá mức phân bón hóa học, thuốc bảo vệ thực vật và các chất hóa học khác trong sản xuất nông nghiệp đã làm ô nhiễm đất. Các chất hóa học tích tụ trong đất gây hại cho hệ sinh thái, làm đất bị thoái hoá và mất đi khả năng cung cấp dinh dưỡng tự nhiên.
Nguyên nhân thoái hoá đất ở nước ta:
-
Canh tác không bền vững: Việc canh tác lúa, cây trồng trong thời gian dài mà không có biện pháp cải tạo đất, sử dụng phân bón hợp lý đã dẫn đến sự suy kiệt của đất, giảm độ phì nhiêu, làm đất trở nên nghèo dinh dưỡng.
-
Khai thác tài nguyên đất không hợp lý: Một số vùng đất đồi núi bị khai thác quá mức cho nông nghiệp, đặc biệt là trồng cây trên đất dốc mà không có biện pháp chống xói mòn, làm mất lớp đất mặt giàu dinh dưỡng và gây ra hiện tượng xói mòn nghiêm trọng.
-
Sử dụng phân bón hóa học và thuốc bảo vệ thực vật quá mức: Việc lạm dụng phân bón hóa học và thuốc trừ sâu đã làm mất cân bằng các chất dinh dưỡng trong đất, gây hại cho môi trường đất, làm đất mất đi tính sinh học và khả năng giữ nước.
-
Biến đổi khí hậu và xâm nhập mặn: Biến đổi khí hậu làm tăng tần suất và mức độ khô hạn, đồng thời nước biển dâng cao, xâm nhập mặn vào các vùng đất ven biển, làm đất bị mặn hóa, không thể trồng trọt được.
-
Chưa có biện pháp bảo vệ đất hiệu quả: Mặc dù đã có nhiều chính sách bảo vệ tài nguyên đất, nhưng việc thực hiện các biện pháp bảo vệ đất ở nhiều khu vực còn chưa đầy đủ, chưa có chiến lược dài hạn trong việc cải tạo đất và khôi phục đất bị thoái hoá.