NGUYỄN THÚY NGÂN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THÚY NGÂN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Lão Goriot là một nhân vật điển hình cho bi kịch của những bậc cha mẹ yêu thương con một cách mù quáng nhưng bị con cái ruồng rẫy. Lão từng là một thương nhân giàu có, dành cả cuộc đời làm lụng vất vả để lo cho hai cô con gái có cuộc sống sung túc. Vì quá yêu con, lão chấp nhận hi sinh tất cả, kể cả tiền bạc và lòng tự trọng, để đáp ứng mọi yêu cầu của chúng. Tuy nhiên, sau khi kết hôn, Anastasie và Delphine dần xa lánh, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân, khiến lão rơi vào cảnh nghèo khó và cô đơn. Đỉnh điểm của bi kịch là khi lão hấp hối, dù khao khát gặp lại con nhưng chúng vẫn không đến. Điều này thể hiện sự vô tâm, bạc bẽo của con cái và nỗi đau đớn tột cùng của một người cha. Lão Goriot chính là hiện thân của tình phụ tử sâu nặng nhưng cũng đầy bi kịch. Qua nhân vật này, Balzac đã lên án xã hội thực dụng, đồng thời nhắc nhở mỗi người về giá trị của tình thân và lòng hiếu thảo.  

 

Câu 2. 

Tình cảm giữa cha mẹ và con cái là mối quan hệ thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người. Cha mẹ là những người sinh thành, dưỡng dục, dành trọn tình yêu thương và sự hi sinh cho con cái. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng hối hả và những giá trị truyền thống dần bị phai nhạt, mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái cũng ngày một xa cách. Không còn những buổi trò chuyện thân mật, không còn những bữa cơm gia đình ấm cúng, thay vào đó là sự im lặng, thờ ơ và khoảng cách ngày càng lớn giữa các thế hệ. Đây không chỉ là một thực trạng đáng buồn mà còn là hồi chuông cảnh báo về sự rạn nứt của nền tảng gia đình trong cuộc sống hiện đại.  

      Sự xa cách giữa cha mẹ và con cái trong xã hội ngày nay không còn là hiện tượng cá biệt mà đã trở thành một vấn đề phổ biến. Một trong những biểu hiện rõ nét nhất là sự thiếu vắng những cuộc trò chuyện và chia sẻ giữa các thành viên trong gia đình. Ngày nay, không khó để bắt gặp hình ảnh một gia đình ngồi chung bàn ăn nhưng mỗi người lại dán mắt vào chiếc điện thoại, hoặc những đứa con trở về nhà sau một ngày dài nhưng chỉ chào cha mẹ qua loa rồi lập tức đóng cửa phòng. Sự gắn kết giữa các thành viên ngày càng lỏng lẻo, khi cha mẹ không hiểu con cái đang nghĩ gì và con cái cũng dần quên đi sự quan tâm dành cho cha mẹ. Không ít bậc phụ huynh cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình, còn con cái thì tìm kiếm sự đồng cảm ở thế giới bên ngoài thay vì từ những người thân yêu nhất.  

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng này, trong đó, nhịp sống hiện đại bận rộn là một trong những yếu tố quan trọng. Cuộc sống ngày nay đòi hỏi con người phải làm việc không ngừng nghỉ để đáp ứng nhu cầu kinh tế, khiến thời gian dành cho gia đình ngày càng ít đi. Cha mẹ mải mê với công việc, con cái chìm trong học hành và các mối quan hệ xã hội, dẫn đến việc cả hai bên dần trở nên xa lạ với nhau. Bên cạnh đó, sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ cũng góp phần làm gia tăng khoảng cách giữa các thế hệ. Những bữa cơm gia đình bị thay thế bởi những tin nhắn ngắn ngủi, những cuộc trò chuyện trực tiếp bị thay bằng những lần lướt mạng xã hội. Công nghệ giúp kết nối con người với thế giới bên ngoài, nhưng lại vô tình làm giảm đi sự gắn kết trong chính những mối quan hệ gần gũi nhất.  

Không chỉ vậy, sự khác biệt về tư duy và quan niệm sống giữa các thế hệ cũng là một rào cản lớn khiến cha mẹ và con cái khó tìm được tiếng nói chung. Trong khi cha mẹ mong muốn con cái sống theo những giá trị truyền thống, coi trọng gia đình thì nhiều người trẻ lại đề cao sự tự do, độc lập và cá nhân. Họ cho rằng việc giữ khoảng cách với gia đình không phải là biểu hiện của sự vô tâm, mà là cách để khẳng định bản thân và sống cuộc đời của riêng mình. Tuy nhiên, chính những suy nghĩ này đã khiến nhiều người trẻ vô tình đánh mất đi sự gắn bó với cha mẹ mà không hề hay biết.  

Hệ lụy của sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là vô cùng nghiêm trọng. Đối với những bậc làm cha mẹ, không có nỗi đau nào lớn hơn việc bị con cái lãng quên. Khi về già, họ không chỉ cần sự chăm sóc về vật chất mà quan trọng hơn là sự quan tâm, động viên về tinh thần. Sự thờ ơ của con cái khiến họ cảm thấy cô đơn, trống trải, thậm chí dẫn đến những vấn đề tâm lý như trầm cảm. Đối với con cái, việc xa cách cha mẹ không chỉ khiến họ mất đi nguồn động viên quan trọng trong cuộc sống mà còn dễ rơi vào những sai lầm do thiếu đi sự định hướng từ gia đình. Khi gặp khó khăn, họ sẽ không biết tìm đến ai để chia sẻ, và khi vấp ngã, sẽ không có ai ở bên để nâng đỡ. Về lâu dài, sự rạn nứt trong mối quan hệ gia đình có thể ảnh hưởng đến cả xã hội, khi những giá trị đạo đức truyền thống bị mai một, tình cảm gia đình không còn là nền tảng vững chắc để nuôi dưỡng tâm hồn con người.  

Để khắc phục tình trạng này, điều quan trọng nhất là mỗi người cần ý thức được giá trị của tình cảm gia đình và chủ động xây dựng lại sự gắn kết với những người thân yêu. Cha mẹ cần dành nhiều thời gian hơn để lắng nghe và thấu hiểu con cái, không nên áp đặt mà hãy đồng hành cùng con trong cuộc sống. Ngược lại, con cái cũng cần học cách quan tâm đến cha mẹ nhiều hơn, không chỉ bằng những món quà vật chất mà quan trọng nhất là sự chia sẻ và yêu thương chân thành. Chỉ cần một cuộc gọi hỏi thăm, một bữa cơm sum vầy hay một lời nói động viên cũng có thể làm ấm lòng những bậc sinh thành. Bên cạnh đó, giáo dục về lòng hiếu thảo cũng cần được chú trọng ngay từ nhỏ, để mỗi người đều hiểu rằng gia đình là điểm tựa quan trọng nhất trong cuộc đời.  

   Sự xa cách giữa cha mẹ và con cái trong xã hội hiện đại là một thực trạng đáng lo ngại, không chỉ ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình mà còn tác động sâu sắc đến sự phát triển của xã hội. Nếu không kịp thời khắc phục, những giá trị truyền thống tốt đẹp sẽ dần bị mai một, và con người sẽ ngày càng trở nên cô đơn ngay trong chính gia đình của mình. Tình cảm gia đình không chỉ là trách nhiệm mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, giúp mỗi người vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Vì vậy, hãy trân trọng và vun đắp tình thân khi còn có thể, bởi một khi đã đánh mất, có thể cả đời cũng không thể tìm lại được.

Câu 1. Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba (người kể chuyện giấu mình).  

 

Câu 2.Đề tài của văn bản là tình phụ tử và bi kịch của lão Goriot, một người cha hết lòng hy sinh cho con nhưng bị con cái bỏ rơi khi về già.  

 

Câu 3.

Lời nói của lão Goriot với Rastignac thể hiện

nỗi đau đớn tột cùng của một người cha bị con cái bỏ rơi. Lão đã dành cả cuộc đời yêu thương, hy sinh cho con nhưng đến lúc sắp chết lại không được gặp chúng. Hình ảnh “ta luôn thấy khát nhưng không bao giờ ta được uống” mang tính biểu tượng, không chỉ nói đến nỗi khát nước thể xác mà còn là cơn khát tình cảm, sự yêu thương mà lão mong mỏi từ các con nhưng không bao giờ nhận được. Điều này khiến ta cảm nhận sâu sắc tình cảnh đáng thương của lão Goriot và sự vô tâm, bạc bẽo của những đứa con.  

 

Câu 4.

Lão Goriot khao khát gặp lại các con ngay sau khi nguyền rủa chúng vì:  

- Tình yêu thương của lão dành cho con là vô điều kiện, bất chấp sự bội bạc của chúng.  

- Sự tức giận, nguyền rủa chỉ là cảm xúc nhất thời, nhưng tận sâu trong lòng, lão vẫn mong gặp con.  

- Trong những phút cuối đời, lão muốn níu kéo chút tình cảm nhỏ nhoi từ con gái để được ra đi thanh thản.  

- Lão nuôi hy vọng rằng chỉ cần gặp con, lão sẽ được hồi sinh, được an ủi phần nào.  

 

Câu 5.

Lúc cuối đời, lão Goriot rơi vào bi kịch tột cùng:  

- Vật chất: Từ một thương gia giàu có, lão bị con cái bòn rút đến mức nghèo khổ, phải sống cô đơn trong một căn phòng tồi tàn.  

- Tình cảm: Dù yêu thương con hết mực, lão lại bị chúng ruồng bỏ, không ai đoái hoài ngay cả khi lão hấp hối.  

- Tâm lý: Lão giằng xé giữa yêu thương và oán giận con, nhưng cuối cùng vẫn tha thứ, mong mỏi được gặp con.  

=> Bi kịch của lão Goriot là bi kịch của một người cha yêu thương con một cách mù quáng nhưng nhận lại chỉ là sự lạnh lùng, vô tâm.

Câu 1:

Bài thơ *Khán “Thiên gia thi” hữu cảm* của Nguyễn Ái Quốc thể hiện quan điểm về sự chuyển mình của thi ca từ truyền thống sang hiện đại. Nếu như thơ cổ điển thiên về miêu tả thiên nhiên với những hình ảnh đẹp như “sơn thủy, yên hoa, tuyết, nguyệt, phong” thì theo tác giả, thơ hiện đại cần có “thép” – tức là tinh thần chiến đấu, cổ vũ cho sự nghiệp cách mạng. Không chỉ là người sáng tác, nhà thơ còn phải “xung phong”, trực tiếp tham gia đấu tranh vì dân tộc. Đây là tư tưởng tiến bộ, thể hiện sự gắn kết giữa văn học và đời sống. Quan điểm này cũng phù hợp với hoàn cảnh ra đời của bài thơ, khi đất nước đang trong thời kỳ chuẩn bị đấu tranh giành độc lập. Với giọng điệu dứt khoát, lập luận chặt chẽ, bài thơ không chỉ bày tỏ cảm nhận về thơ ca mà còn khẳng định vai trò của thi ca trong thời đại mới – một vũ khí sắc bén để thức tỉnh tinh thần yêu nước của nhân dân.  

 

Câu 2: 

   Việt Nam có một nền văn hóa lâu đời, kết tinh từ những phong tục, tập quán, nghệ thuật, ngôn ngữ và lối sống của cha ông. Giữ gìn, bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống không chỉ thể hiện lòng biết ơn đối với tổ tiên mà còn góp phần khẳng định bản sắc dân tộc trong thời đại hội nhập. Tuy nhiên, hiện nay, một bộ phận giới trẻ dường như đang thờ ơ với những giá trị văn hóa truyền thống, thậm chí còn có xu hướng chạy theo lối sống hiện đại một cách thiếu chọn lọc.   

  Văn hóa truyền thống là linh hồn của dân tộc, phản ánh những giá trị đạo đức, tinh thần, nghệ thuật được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử. Đây là nền tảng giúp con người hiểu về cội nguồn, từ đó hình thành lòng tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước. Văn hóa truyền thống không chỉ có giá trị trong nước mà còn giúp Việt Nam có một bản sắc riêng trên trường quốc tế, nhất là trong thời đại toàn cầu hóa. Nhiều bạn trẻ yêu thích văn hóa dân tộc, tích cực tham gia các hoạt động như học hát quan họ, viết thư pháp, tìm hiểu văn hóa lịch sử. Một số bạn trẻ còn sáng tạo, kết hợp yếu tố truyền thống với phong cách hiện đại để lan tỏa giá trị văn hóa như vẽ tranh Đông Hồ theo phong cách mới hay làm phim cổ trang. Tuy nhiên, không ít bạn trẻ có thái độ thờ ơ, thiếu quan tâm đến văn hóa truyền thống. Một số thậm chí chạy theo trào lưu ngoại lai một cách mù quáng, coi thường những giá trị văn hóa Việt Nam. Sự phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội khiến các xu hướng văn hóa nước ngoài dễ dàng du nhập, ảnh hưởng đến cách ăn mặc, tư duy và lối sống của giới trẻ. Ảnh hưởng của quá trình toàn cầu hóa và sự du nhập mạnh mẽ của các nền văn hóa phương Tây, Hàn Quốc, Nhật Bản. Công nghệ phát triển khiến giới trẻ có xu hướng tiếp cận văn hóa số thay vì tìm hiểu giá trị văn hóa truyền thống qua sách vở hay trải nghiệm thực tế. Công tác giáo dục về văn hóa dân tộc chưa thực sự được quan tâm đúng mức trong gia đình và trường học. Đẩy mạnh giáo dục về văn hóa truyền thống trong trường học, tổ chức các hoạt động ngoại khóa như tham quan di tích lịch sử, lễ hội dân gian. Tận dụng công nghệ để đưa văn hóa truyền thống đến gần hơn với giới trẻ, thông qua các nền tảng như YouTube, TikTok, phim ảnh. Bản thân mỗi người trẻ cần có ý thức tự tìm hiểu, học hỏi và thực hành những nét đẹp văn hóa như ăn mặc trang nhã, sử dụng tiếng Việt chuẩn mực, tham gia các lễ hội truyền thống.  

  Giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống không có nghĩa là quay lưng với văn hóa hiện đại mà là biết chọn lọc, tiếp thu có chọn lọc. Giới trẻ chính là những người quyết định sự tồn tại và phát triển của văn hóa dân tộc. Vì vậy, mỗi người cần có trách nhiệm trong việc bảo vệ và lan tỏa những giá trị truyền thống để chúng không bị mai một trong thời đại mới.

Câu 1 : 

Bài thơ được viết theo thể tứ tuyệt Đường luật

Câu 2:

Bài thơ tuân theo luật thơ Đường tứ tuyệt, có đặc điểm:  

- Gồm bốn câu, mỗi câu bảy chữ.

- Có vần bằng, gieo vần ở cuối câu 1 và câu 2, câu 4.  

- Đối ở hai câu đầu: "Cổ thi thiên ái thiên nhiên mỹ" (Thơ xưa nghiêng về yêu cảnh đẹp thiên nhiên) đối với "Sơn thủy yên hoa tuyết nguyệt phong" (Núi, sông, khói, hoa, tuyết, trăng, gió).  

 

Câu 3:

Một biện pháp tu từ ấn tượng trong bài thơ là liệt kê ở câu thứ hai: "Sơn thủy yên hoa tuyết nguyệt phong".

 

Tác dụng:

- Khắc họa rõ nét những đề tài quen thuộc trong thơ ca cổ điển – cảnh đẹp thiên nhiên như núi, sông, hoa, tuyết, trăng, gió.  

- Nhấn mạnh sự phong phú, đa dạng của thiên nhiên trong thi ca truyền thống.  

- Làm nổi bật sự đối lập giữa thơ xưa và thơ nay, qua đó dẫn dắt đến quan điểm của tác giả về thơ hiện đại.  

 

Câu 4:

Nguyễn Ái Quốc cho rằng "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết, / Thi gia dã yếu hội xung phong." vì:  

- Ông quan niệm thơ hiện đại không chỉ đơn thuần ca ngợi thiên nhiên mà còn phải có tinh thần đấu tranh, phản ánh thực tại xã hội.  

- Câu thơ thể hiện quan điểm thơ phải gắn với cuộc đời, có sức mạnh như “thép” để cổ vũ, khích lệ nhân dân đứng lên đấu tranh giành độc lập.  

- Nhà thơ không chỉ là người viết mà còn phải biết hành động, xông pha, góp sức cho cách mạng.  

 

Câu 5:

Bài thơ có cấu tứ chặt chẽ, logic:  

- Hai câu đầu : Nhận xét về thơ ca xưa, chủ yếu nói về thiên nhiên, mang vẻ đẹp trữ tình.  

- Hai câu sau : Đưa ra quan điểm về thơ ca hiện đại – cần có tính chiến đấu và tinh thần cách mạng.  

- Cấu trúc này tạo nên sự đối lập giữa thơ xưa và thơ nay, nhấn mạnh sự phát triển của thơ ca theo thời đại. 

Câu 1: Văn bản trên được kể theo ngôi thứ ba, sử dụng đại từ “cô” để kể về nhân vật Chi-hon.  

Câu 2:Đoạn trích sử dụng điểm nhìn của nhân vật Chi-hon (con gái thứ ba). Điều này giúp thể hiện rõ những suy nghĩ, cảm xúc day dứt, hối hận của cô khi nhớ về mẹ.  

Câu 3:
- Biện pháp nghệ thuật được sử dụng: Đối lập (tương phản)
- Tác dụng:Làm nổi bật sự vô tâm của người con khi cô đang bận rộn với sự nghiệp ở nơi xa, trong khi mẹ lại đang lạc lõng, hoảng loạn giữa dòng người đông đúc. Qua đó, tác giả thể hiện sự day dứt, ân hận của Chi-hon khi không ở bên mẹ lúc cần thiết.  Câu 4:Qua lời kể của Chi-hon, người mẹ hiện lên với những phẩm chất đáng quý:  
- Tận tụy, hy sinh: Cả đời bà dành hết tình yêu thương cho gia đình mà quên đi bản thân.  
- Chấp nhận thiệt thòi, giản dị: Bà thích chiếc váy xếp nếp nhưng không mua vì nghĩ mình không phù hợp.  
- Mạnh mẽ, cứng cỏi: Dù ở nơi đông người, bà vẫn nắm chặt tay con, tự tin bước đi giữa đám đông.  
- Dễ bị tổn thương: Khi con gái từ chối chiếc váy bà thích, bà tỏ ra buồn nhưng không nói ra.  

Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử chiếc váy mà mẹ chọn và đã vô tình làm mẹ buồn. Cô cũng day dứt vì mải mê công việc mà không quan tâm đến mẹ nhiều hơn.  

Trong cuộc sống, đôi khi ta không nhận ra rằng sự vô tâm của mình có thể làm tổn thương những người thân yêu. Như Chi-hon, cô đã từ chối chiếc váy mẹ chọn mà không biết mẹ cũng thích nó nhưng chưa bao giờ dám thử. Đến khi mẹ bị lạc, cô mới cảm thấy ân hận vì đã không dành nhiều thời gian cho mẹ. Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, cũng có thể để lại vết thương trong lòng người khác. Vì vậy, hãy luôn quan tâm và trân trọng những người thân yêu khi còn có thể.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là tự sự.  

Câu 2:Cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà để tránh trận đòn của ba.  

Câu 3 : Dấu ba chấm trong câu “Hồi nhỏ, nhỏ xíu, tôi không có bạn gái. Suốt ngày tôi chỉ chơi với… mẹ tôi và bà nội tôi có tác dụng gây bất ngờ, nhấn mạnh sự thân thiết của nhân vật với mẹ và bà nội.  

Câu 4 : Nhân vật người bà trong văn bản là một người bao dung, yêu thương, che chở cho cháu. Bà luôn bảo vệ Ngạn trước những trận đòn của ba, an ủi, kể chuyện và giúp cậu bé cảm thấy an toàn, hạnh phúc.  

Câu 5 : Gia đình đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Đó là nơi yêu thương, che chở và dạy dỗ ta nên người. Tình cảm gia đình giúp ta cảm thấy an toàn, được chia sẻ và có động lực vươn lên trong cuộc sống. Như trong văn bản, tình yêu thương của bà dành cho Ngạn là chỗ dựa tinh thần quý giá, giúp cậu cảm nhận được hơi ấm và sự bình yên giữa những khó khăn.