

Nguyễn Minh Thủy
Giới thiệu về bản thân



































Trong dòng chảy không ngừng của xã hội hiện đại, khi công nghệ, kinh tế và lối sống phương Tây ngày càng ảnh hưởng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống, vấn đề gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống ngày càng trở nên cấp thiết. Văn hóa truyền thống không chỉ là bản sắc dân tộc mà còn là cội nguồn của tâm hồn, là nền tảng tinh thần bền vững để mỗi con người Việt Nam định hình nhân cách và phát triển hài hòa trong xã hội.
Văn hóa truyền thống là tổng hòa những giá trị vật thể và phi vật thể được hình thành, tích lũy qua hàng nghìn năm lịch sử. Đó là tiếng nói, trang phục, phong tục, tín ngưỡng, ẩm thực, lễ hội, nghệ thuật dân gian… – tất cả tạo nên bản sắc riêng của một dân tộc. Trong thời đại hội nhập, những giá trị này chính là yếu tố giúp mỗi quốc gia khẳng định mình trước bạn bè quốc tế. Chúng không chỉ thể hiện lòng tự hào dân tộc mà còn là chất keo gắn kết cộng đồng, giữ gìn truyền thống gia đình và đạo lý làm người.
Tuy nhiên, trong đời sống hiện đại hôm nay, nhiều giá trị văn hóa truyền thống đang dần bị mai một. Một bộ phận giới trẻ dần thờ ơ với các lễ hội truyền thống, không còn hứng thú với ca dao, dân ca hay trò chơi dân gian. Việc chạy theo trào lưu hiện đại, thích ứng nhanh với mạng xã hội, thời trang phương Tây đôi khi khiến người ta quên mất nguồn cội của mình. Nhiều nét văn hóa đẹp như: lời chào, tiếng cảm ơn, nếp sống “trên kính dưới nhường”… cũng bị coi nhẹ, dẫn đến sự phai nhạt trong lối sống, đạo đức.
Việc gìn giữ và bảo vệ các giá trị truyền thống không có nghĩa là khước từ cái mới, mà là biết lựa chọn và tiếp nhận có chọn lọc. Chúng ta cần chủ động bảo vệ những giá trị cốt lõi của dân tộc, như giữ gìn tiếng Việt trong sáng, phục hồi và phát triển các lễ hội dân gian, đưa văn hóa truyền thống vào trường học, truyền thông và các sản phẩm văn hóa hiện đại. Mỗi người, nhất là giới trẻ, cần ý thức rõ vai trò của mình trong việc giữ gìn bản sắc: từ cách ăn mặc, ứng xử đến việc tìm hiểu, học hỏi và truyền lại những nét đẹp văn hóa cho thế hệ sau.
Tóm lại, việc giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống là trách nhiệm không của riêng ai. Trong một thế giới đang biến đổi từng ngày, càng cần hơn bao giờ hết một điểm tựa vững chắc về tinh thần, để từ đó, chúng ta vừa hội nhập được với thế giới, vừa giữ được bản sắc riêng của dân tộc. Như lời Bác Hồ từng nói: “Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”, văn hóa chính là linh hồn dân tộc – mất đi văn hóa, cũng có nghĩa là đánh mất chính mình.
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như một hình tượng tiêu biểu cho người con gái quê đang dần thay đổi theo nhịp sống mới. Ban đầu, “em” gắn liền với vẻ đẹp mộc mạc, chân chất: “áo cánh nâu… yếm lụa đào”, là hình ảnh của sự dung dị, nền nã gắn với làng quê và truyền thống. Tuy nhiên, theo thời gian, “em” đã “điệu” hơn, mang khăn nhung, đánh phấn, mặc áo dài – những biểu hiện của sự ảnh hưởng từ cuộc sống thị thành. Sự thay đổi ấy không chỉ là bề ngoài, mà còn thể hiện sự xa rời những giá trị hồn hậu xưa kia. Dù vẫn là “em” – người con gái ấy, nhưng nay đã khác, đã khiến “hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”. Qua nhân vật “em”, nhà thơ không chỉ thể hiện nỗi tiếc nuối cho vẻ đẹp chân quê đang mai một, mà còn gửi gắm quan niệm thẩm mỹ: cái đẹp thực sự nằm ở sự giản dị, tự nhiên, chứ không phải là sự tô vẽ, trau chuốt bề ngoài. Nhân vật “em” vì thế mang chiều sâu cảm xúc và trở thành biểu tượng cho sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại.
Qua văn bản, tác giả muốn gửi đến người đọc thông điệp: hãy sống là chính mình, đừng vì chạy theo những thứ xa hoa, phù du mà đánh mất đi con người mình.
- Áo cánh
- Yếm đào
- Khăn nhung
- Áo dài
- Má hồng đánh phấn
Những Loại Trang Phục Trong Bài Thơ
- Áo cánh
- Yếm đào
- Khăn nhung
- Áo dài
- Má hồng đánh phấn
Những Loại Trang Phục Trong Bài Thơ
ý nghĩa nhan đề của bài thơ Chân Quê
Nhưng lí giải văn vẻ và sâu sắc hơn thì “chân quê” chính là vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của vùng thôn quê, của những người con quê. Đó là sự chân thật trong lối sống bình dị, giản đơn của người dân quê. Đó là sự chân chất, thật thà, thẳng thắn, hồn nhiền, trong sáng, không chút vụ lợi, tối tăm của người dân quê
Bài thơ Chân Quê của tác giả Nguyễn Bính được viết theo thể thơ lục bát
Biện pháp tu từ
được sử dụng:
Ẩn dụ: “Hương đồng gió nội” không chỉ là mùi hương của quê hương, đồng ruộng, mà còn là ẩn dụ cho vẻ đẹp mộc mạc, thuần khiết, chân chất của người con gái quê.
Hoán dụ: “Hương đồng gió nội” cũng có thể xem là hoán dụ, lấy một hình ảnh quen thuộc của làng quê để chỉ cả một không gian sống, một nét văn hóa nông thôn.
Nhân hóa nhẹ: “Bay đi ít nhiều” khiến “hương đồng gió nội” như một thứ có thể rời bỏ con người, tạo cảm giác tiếc nuối, chia ly.
Những trang phục trong bài thơ như :
- Áo cánh
- Yếm đào
- Khăn nhung
- Áo dài
- Má hồng đánh phấn
-ý nghĩa nhan đề của bài thơ Chân Quê
Nhưng lí giải văn vẻ và sâu sắc hơn thì “chân quê” chính là vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của vùng thôn quê, của những người con quê. Đó là sự chân thật trong lối sống bình dị, giản đơn của người dân quê. Đó là sự chân chất, thật thà, thẳng thắn, hồn nhiền, trong sáng, không chút vụ lợi, tối tăm của người dân quê