

Vũ Huy Hoàng
Giới thiệu về bản thân



































câu 1 :
Trong đoạn trích từ vở kịch Hăm-lét của Sếch-xpia, nhân vật Hăm-lét hiện lên với những giằng xé nội tâm dữ dội và sâu sắc. Trước khi đến gặp mẹ theo lời mời, Hăm-lét trải qua một cuộc đấu tranh căng thẳng giữa khát vọng trả thù cho cha và lòng nhân ái trong tâm hồn mình. Chàng thể hiện sự phẫn nộ tột cùng qua lời thoại: “Giờ đây ta có thể uống máu nóng và làm những việc khủng khiếp”, cho thấy tâm trạng sục sôi, thậm chí muốn bạo lực để trút giận. Tuy nhiên, Hăm-lét không để bản thân bị cuốn theo thù hận mù quáng. Chàng tự nhủ: “Ác thì được, nhưng quyết không được bất nghĩa bất nhân”, thể hiện bản lĩnh và đạo đức của một con người chính trực, phân biệt rõ ràng giữa trừng phạt kẻ ác và tình thân ruột thịt. Hăm-lét chọn cách dùng lời nói để thức tỉnh lương tri mẹ mình thay vì hành động tàn nhẫn. Qua đó, nhân vật hiện lên là người trí tuệ, nhạy cảm, giàu tình cảm nhưng cũng đầy mâu thuẫn – một hình tượng bi kịch tiêu biểu của văn học nhân loại.
câu 2 :
Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác” – câu nói của Martin Luther King không chỉ là một lời cảnh tỉnh, mà còn là lời kêu gọi mạnh mẽ đánh thức lương tri và trách nhiệm công dân trong mỗi con người. Thông điệp mà ông gửi gắm đã vượt qua ranh giới thời gian và không gian, vẫn còn nguyên giá trị trong xã hội hiện đại.
Câu nói trên đã đặt ra một vấn đề đạo đức và xã hội sâu sắc: nếu con người vốn dĩ sinh ra với bản chất thiện lương, thì sự thờ ơ, vô cảm trước cái ác, cái sai lại khiến con người trở thành đồng lõa với tội lỗi. Trong cuộc sống, không ít người cho rằng chỉ cần “không làm điều ác” là đủ để sống đúng. Nhưng thực tế cho thấy, sự im lặng trước cái ác chính là tiếp tay cho cái ác tồn tại và lan rộng. Cái ác không chỉ đến từ những kẻ tội lỗi, mà còn lớn lên trong sự làm ngơ, dửng dưng của những người được gọi là “tốt”.
Martin Luther King – một nhà hoạt động nhân quyền vĩ đại, đã dành cả cuộc đời để đấu tranh chống phân biệt chủng tộc, từng chứng kiến biết bao người da màu bị chà đạp quyền sống. Nhưng ông hiểu rõ rằng: nếu xã hội im lặng, không ai lên tiếng thì sự công bằng sẽ không bao giờ được khôi phục. Sự im lặng đôi khi còn nguy hiểm hơn cái ác vì nó là lớp vỏ bọc hoàn hảo khiến cái ác không bị phát hiện hay ngăn chặn.
Trong thực tế, chúng ta dễ dàng bắt gặp những hình ảnh đáng buồn: người chứng kiến một vụ trộm nhưng không báo công an, học sinh thấy bạn bị bắt nạt nhưng không dám lên tiếng, người dân thấy tiêu cực nhưng im lặng vì sợ phiền phức. Những hành vi tưởng như “không liên quan” ấy lại khiến cho cái ác được dung dưỡng. Một xã hội văn minh không phải là nơi không có cái ác, mà là nơi con người biết cùng nhau đứng lên chống lại cái ác.
Tuy nhiên, lên tiếng không có nghĩa là hành động mù quáng. Để chống lại cái ác hiệu quả, con người cần có bản lĩnh, hiểu biết và một trái tim nhân hậu. Sự lên tiếng cần phải đúng lúc, đúng cách, hợp lý và vì mục tiêu tốt đẹp. Lên tiếng để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ người yếu thế chính là hành động thể hiện lương tri và trách nhiệm xã hội.
Bản thân mỗi chúng ta, nhất là thế hệ trẻ, cần nhận thức rõ rằng: sống là phải có chính kiến, có trách nhiệm, không thể chỉ lo cho bản thân mà quên đi cộng đồng. Mỗi hành động nhỏ như bảo vệ bạn khỏi bị bắt nạt, phản ánh sự gian lận trong thi cử, hay đơn giản là chia sẻ một quan điểm đúng đắn cũng là cách góp phần loại bỏ cái ác.
Tóm lại, câu nói của Martin Luther King không chỉ là một lời nhắc nhở, mà còn là một lời hiệu triệu: hãy lên tiếng vì lẽ phải, vì công bằng và vì một thế giới tốt đẹp hơn. Bởi đôi khi, tội ác không đáng sợ bằng sự im lặng của những người lương thiện. Chỉ khi con người dũng cảm đối mặt và nói “không” với cái ác, chúng ta mới thực sự sống đúng với bản chất thiện lương mà mình được sinh ra.
câu 1 :
Sự việc trong văn bản trên là:
Hăm-lét chuẩn bị đến gặp mẹ theo lời mời của Hoàng hậu. Trước cuộc gặp gỡ, chàng có một cuộc độc thoại nội tâm đầy giằng xé về việc phải đối mặt với mẹ, thể hiện sự đấu tranh giữa lòng căm thù và bản chất nhân hậu trong mình.
câu 2:
Một chỉ dẫn sân khấu trong văn bản:
> “Tất cả vào trừ Hăm-lét.”
Đây là lời chỉ dẫn cho diễn viên và đạo diễn biết rằng mọi nhân vật khác rời khỏi sân khấu, chỉ còn lại Hăm-lét để độc thoại.
câu 3 :
Mâu thuẫn, xung đột kịch trong văn bản là:
Mâu thuẫn nội tâm của Hăm-lét: giữa khát vọng trả thù (giận dữ, muốn hành động) với lương tri và bản chất nhân đạo (không muốn giết mẹ).
Đồng thời là xung đột giữa Hăm-lét và mẹ: chàng sắp đối diện với người mẹ mà chàng cho là đồng lõa trong cái chết của cha mình.
câu 4
Lời thoại “Giờ đây ta có thể uống máu nóng...” cho thấy nội tâm Hăm-lét:
Lời thoại này thể hiện tâm trạng căm phẫn tột cùng, sục sôi ý chí trả thù. Hăm-lét đang bị giằng xé giữa cơn giận dữ muốn bạo lực và sự kiềm chế để không hành động mù quáng. Điều đó cho thấy tính cách sâu sắc, phức tạp và giàu nhân tính của nhân vật.
câu 5 :
Văn bản gợi suy nghĩ về cuộc đấu tranh nội tâm giữa thiện và ác, giữa tình cảm và lý trí trong mỗi con người. Nó cũng đặt ra câu hỏi về công lý, thù hận và đạo lý, rằng trong hành trình tìm sự thật và trả thù, con người cần giữ được bản chất nhân đạo để không biến mình thành kẻ tàn bạo như chính những kẻ thù của mình.